Quantcast
Channel: Books-Hoi Ky.
Viewing all 674 articles
Browse latest View live

Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân

$
0
0
 


----- Forwarded Message -----
From: thao nguyen thoant
To: 
Sent: Tuesday, October 31, 2017, 7:55:08 PM PDT
Subject: [tuoitreVN] Ngày 01-11-2017 : Tưởng niệm Đại Tá Hồ Tấn Quyền, ĐT Lê Quang Tung , TT Lê Quang Triệu

BoxbeThis message is eligible for Automatic Cleanup
 




Tổng Thống Ngô Đình Diệm:
Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân


Hàn Giang Trần Lệ Tuyền


Hàng năm, cứ đến ngày 1-11, thì đa số những người  Việt Nam yêu nước chân chính, thì đều thấy lòng xót đau khi hồi tưởng về cái chết bi thương của Cố tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng nhị vị bào đệ: Ông Cố vấn Ngô Đình Nhu và Ông Ngô Đình Cẩn.

Và khi nhắc đến sự sụp đổ của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, qua các sách báo, thì mọi người đã biết đến những kẻ đã nhúng tay vào máu.

Song tiếc rằng, ít ai  nói đến ba vị Sĩ quan đã chết dưới cờ, chỉ vì họ trung thành với Chính Nghĩa Quốc Gia, nên hôm nay,  người viết bài này muốn nhắc đến ba vị Sĩ quan trung thành đó:

Trước hết, là Đại Tá Lê Quang Tung, Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt và bào đệ là Thiếu tá Lê Quang Triệu.

Riêng Đại tá Hồ Tấn Quyền, Tư Lệnh Hải Quân, thoát chạy, nhưng sau đó cũng bị chính thuộc hạ là Hải quân Trung úy Nguyễn Văn Lực, Sĩ quan tùy viên bắn chết trên chiếc xe Traction màu đen. Về cái chết của Đại Tá Hồ Tấn Quyền thì nhiều người đã biết.
  

Không hề có cái gọi là “Cách Mạng”:

Từ những kẻ từng tự xưng là “cách mạng”» trong cuộc đảo chánh hụt vào ngày 11-11-1960, thường gọi là “Nhóm Caravelle” do “ông” Luật sư Hoàng Cơ Thụy đứng đầu. Song những người trong “Nhóm Caravelle” lại nhận một số tiền là 500.000 đồng, từ tay của một người Mỹ tên Gouder thuộc hãng buôn American Trading, để làm “cách  mạng”!

Đến cái gọi là “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng”. Sau khi giết chết Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu, thì họ cũng đã nhận từ tay của Lucien Conien tại văn phòng của Đại tướng Lê Văn Tỵ với số tiền là sáu triệu đồng bạc Việt Nam. Sau đó, họ đã cùng nhau chia chác ăn uống với những đồng tiền máu đó.

Như vậy, cả hai lần làm “cách mạng”, những kẻ này đều có nhận những đồng tiền thuê mướn của ngoại nhân, để giết chết vị Tổng Thống và cũng là vị Tổng Tư Lệnh đầu tiên của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vì thế, những kẻ này không bao giờ được gọi là “cách mạng” cả, mà thực chất họ chỉ là những tay đâm thuê, chém mướn.

Về Dương Hiếu Nghĩa, tôi xin trích những lời của cựu Đại tá Nguyễn Hữu Duệ, trong cuốn sách Nhớ Lại Những Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm nơi trang 170:

“Còn thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa, dù ông có cố cải chính, nhưng căn cứ vào hành động của ông, cũng như một số nhân chứng, chỉ có những người ngây thơ tới mức ngu xuẩn mới tin là ông không nhúng tay vào vụ thảm sát này. Ai đã cắt cử ông đi trong đoàn xe này? Ông có nhiệm vụ gì mà vào nhà thờ gặp Tổng Thống? Thiếu tá Vũ Quang (sau lên Đại tá) là người bạn đồng khóa với tôi, và cũng đã phục vụ ở lữ đoàn một thời gian, kể với tôi là chính mắt anh đã thấy thiếu tá Nghĩa vừa đi vừa lau bàn tay đẫm máu, và báo cáo với Trung tướng Dương văn Minh (anh Quang bây giờ cũng ở Hoa Kỳ). Một hạ sĩ quan quân cảnh (rất tiếc không nhớ tên anh), kể với tôi là cũng thấy ông Nghĩa tay vấy máu. Anh nói với tôi bằng giọng rất cảm động là khi thấy xác hai Ông, anh đã chảy nước mắt, không ngờ hai Ông chết một cách thảm thiết như vậy.
Trung tá Nghĩa cũng là một trong những phụ thẩm của tòa án “cách mạng” đã kết án tử hình ông Ngô Đình Cẩn. Như vậy, cái chết của ba anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng đều có Trung tá Dương Hiếu Nghĩa nhúng tay vào”.

Riêng Trần Thiện Khiêm, thì phải gọi cho chính xác: Khiêm chỉ là một tên Việt Gian, không hơn không kém.


Hội Đồng Gian Nhân Phản Loạn Giết người và Tống Tiền:

Sau khi giết chết Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và nhị vị Bào đệ, những kẻ này đã không tìm thấy được một chút gì để gọi là tài sản, ngoài một chuỗi Tràng Hạt và nửa gói Bastos xanh!!! Bởi thế, vốn là những tay đâm thuê, chém mướn, nên những kẻ này bèn nghĩ ra cách khác để tống tiền.

Người đầu tiên, đã bị chúng xử bắn tại khám Chí Hòa là Ông Ngô Đình Cẩn, vì ông không có tiền để chuộc mạng. Họ cũng đã giết chết Ông Phan Quang Đông, để đoạt một số tiền, mà ông Phan Quang Đông dùng để lo cho các chiến sĩ mà do chính Ông và Ông Ngô Đình Cẩn đã đưa ra Bắc để hoạt động.

Nhưng thấy chưa đủ, nên những kẻ làm “cách mạng” đã bắt giữ Ông Huỳnh Văn Lang, là Giám Đốc Viện Hối Đoái Quốc Gia, và Bác Sĩ Bùi Kiện Tín và một số người nữa, để đòi tiền chuộc mạng. Và lần này, họ đã Tống được Tiền. Bởi, để bảo toàn sinh mạng cho Ông Huỳnh Văn Lang, và Bác Sĩ Bùi Kiện Tín, nên gia đình của nhị vị đã phải “cúng dường” hết những gì mình có. Vì thế, nên hôm nay, chúng ta còn đọc được những dòng của Ông Huỳnh Văn Lang viết về Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa.


Những lời của kẻ thù đã nói về Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

Trong một lần, ông Mc Namara đến Hà Nội, ông đã nghe Võ Nguyên Giáp nói với các “đồng chí” của Giáp:

“Không khi nào Người Mỹ kiếm được một người thứ hai hữu hiệu như Ông Ngô Đình Diệm”.

Luật sư Nguyễn Hữu Thọ “Chủ tịch Mặt trận Giải phóng miền Nam” đã tuyên bố:
“Kẻ thù của ta bị yếu đi về tất cả các phương diện: quân sự, chính trị và hành chánh… Hệ thống chỉ huy bị xáo trộn và yếu đi vì những vụ thanh lọc … những trưởng cơ quan cảnh sát và mật vụ, những cơ quan có nhiệm vụ bảo vệ chế độ và đàn áp phong trào cách mạng bị loại… Binh lính, sĩ quan, viên chức quân đội… hoàn toàn mất hướng; họ không còn tin tưởng ở cấp chỉ huy của họ và không còn biết phải trung thành với ai… Về phương diện hành chánh, sự yếu đi của kẻ thù càng rõ hơn nữa. Những tổ chức chính trị phản động… đã mang lại cho chế độ một sự yểm trợ đáng kể, bị giải tán loại bỏ. Và thật là một món quà trên trời rơi xuống”.


Người ngoại quốc đã viết về cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

Trong cuốn sách: Bàn Tay Hoa Kỳ. Cái chết của Ông Diệm; của Tác giả Eleen J. Hammer nơi trang 156, người viết xin lược trích:
“Các sư sãi bấy giờ dùng đòn tâm lý để đánh phá chế độ. Họ công bố mẹ của ông Bửu Hội, một nữ phật tử đã rời Huế vào sài Gòn để tự thiêu cho cửa Phật. Lời đe dọa tự thiêu của mẹ một khoa học gia nổi tiếng đã tạo thêm xôn xao cho không khí vốn đã căng thẳng.

Các sư sãi lợi dụng sự kiện đó, để tuyên truyền suốt mấy tuần liền. Nổi bật nhất, là cuộc họp tại chùa Xá Lợi, người ta cứ lặp đi lặp lại những lời đe dọa tự thiêu này mãi”. Nhưng ông Bửu Hội lại nói: “Trong nước đều công nhận tài ba của Ông Ngô Đình Nhu. Ý nguyện của Ông có thể được xem là một nhà soạn thảo kế hoạch, nhưng công việc hàng ngày đều do Tổng Thống phụ trách”.

Khi Hilsman hằn học nói về tin đồn có thương lượng với Hà Nội, thì Đặc sứ Bửu Hội bảo ông không không tin có chuyện ấy. Có chăng Ông Nhu chỉ dọa. Nhưng không nên dùng thủ đoạn ấy. Chỉ có Ông Diệm đáng làm Tổng Thống. Từ trước tới giờ, chưa có một nhân vật nào khả kính như Ông Diệm.

Vị thủ lãnh tài ba và xuất sắc nhất của Việt Nam là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và đáng lý Việt Nam Cộng Hòa không mất, NẾU Ông Diệm không bị lật đổ”.


Ông Ngô Đình Nhu có “đi đêm” với Hà Nội hay không?

Từ trước đến nay, đã có rất nhiều kẻ cứ nói rằng: Ông Ngô Đình Nhu đã “đi đêm” với Hà Nội, nào là gặp Trần Độ, gặp Phạm Hùng, gặp Hai Lương tức Tạ Đình Đề…

Nhưng theo các vị từng ở cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Ngô Đình Nhu, thì điều này, lại do chính ông Ngô Đình Nhu tung ra. Giờ đây, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đi vào lịch sử, nên không ai có thể biết rõ hư thực như thế nào.

Vậy, ngoài những lời của Đặc sứ Bửu Hội, thì còn có những lời của Thiếu tướng Hoàng Lạc, Chỉ huy trưởng Trung tâm Huấn luyện Quang Trung, Thứ trưởng Bộ Canh nông và Tư lệnh phó quân đoàn 1; và của Đại tá Hà Mai Việt, Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Tham mưu trưởng Sư đoàn 25 Bộ binh, trong cuốn sách:  Nam Việt Nam 1954-1975. Những Sự Thật Chưa hề Nhắc Tới, nơi trang 253, đã viết:

Đòn hiệp thương Ông Nhu tung ra nhằm mục đích làm cho Hoa-Thịnh-Đốn hốt hoảng phải thay đổi thái độ và tiếp tục ủng hộ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nhưng Ông đâu ngờ là CIA đã biết rõ nội vụ.  Ông Nhu đã chui vào cái bẫy do chính Ông giăng ra, làm sụp đổ cả chế độ, sát hại cả một gia đình, đưa miền Nam Việt Nam tới tình trạng hỗn loạn, và sau cùng đã lọt vào tay Cộng-Sản chỉ vì thiếu người lãnh đạo có tầm vóc và uy tín”.


Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đi đến nhà ông Mã Tuyên bằng cách nào?

Như nhiều người đã từng đọc các sách báo từ trước 30-4-1975, đều đã biết Đại úy Đỗ Thọ và ông Cao Xuân Vỹ  là hai người đã đưa Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Ngô Đình Nhu đến nhà của ông Bang trưởng Mã Tuyên, người đứng đầu cộng đồng người Hoa trong Chợ Lớn.

Điều này,  cũng trong cuốn sách: Bàn Tay Hoa Kỳ. Cái Chết Ông Diệm của tác giả Eleen J. Hammer, nơi trang 277 đã viết:

“Sau khi Trời sụp tối. Hai anh em ra đi. Lúc ấy vào khoảng 7 giờ 30 tối. Hai ông băng qua sân Tennis khoảng cỏ trống quanh dinh đến một cửa hông nhỏ bên mở ra đường Lê Thánh Tôn. Nơi đó, có một chiếc xe chực sẵn. Cùng đi theo hai người có Cao Xuân Vỹ, Thủ lãnh Thanh niên Cộng Hòa và Đỗ Thọ”.

Ông Cao Xuân Vỹ hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ. Và trong cuốn sách: Nhớ Lại Những Ngày Ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm, của Đại tá Nguyễn Hữu Duệ nơi trang 187, Ông cũng đã ghi lại những lời của Ông Lê Công Hoàn, lúc đó là Đại úy Tùy viên ở cạnh Tổng Thống như sau:


“  Vẫn theo lời Đại úy Hòan, cụ nhiều lần muốn gặp Thiếu tướng Khiêm, nhưng ông Khiêm tránh né. Từ đầu chí cuối, cụ luôn nhắc tránh đổ máu, như anh đã gọi điện thoại cho tôi nhiều lần. Cụ sợ tôi nóng nẩy, nếu tấn công vào Tổng tham mưu thì đổ máu, và nhỡ chết các tướng lãnh đang họp. Anh Hoàn kể tiếp:
Lúc anh trình xin tn công Tng tham mưu thì nhiu người đng ý. C la ông Cao xuân V vì quá st sng, rng c là Tng tư lnh quân đi, mà là ra lnh cho quân đi đánh nhau sao được. Tôi nghĩ c mun t chc cho êm đp, đ anh em không đ máu.

Thế sao anh không đi theo c? Tôi hi.
Đầu tiên cụ đưa cái cặp cho tôi, và tôi muốn đi theo cụ, nhưng Đỗ Thọ xin đi với cụ, vì nó chưa có gia đình, mà tôi có vợ con. Nó sợ nếu phải đi xa, ai lo cho vợ con tôi. Cụ không nói gì, và Thọ lấy cái cặp đi theo”.



Người viết cũng biết đa số những người có biết đọc sách báo từ trước ngày mất nước, đều đã biết không hề có cái đường hầm nào hết, để cho Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Ngô Đình Nhu đi đến nhà của ông Mã Tuyên.

Tuy nhiên, sau khi chia chác những đồng tiền máu rồi, thì lũ Hội đồng gian nhân phản loạn và một lũ bất lương đã bịa đặt ra cái đường hầm và còn nhiều thứ khác nữa. Mục đích là để làm mờ đi một tấm gương quá toàn bích. Nhưng lịch sử vốn công bằng, nên trên quả địa cầu này, chẳng có một kẻ nào làm được những chuyện vô lương ấy.


Đời sống của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

Sau ngày, 1-11-1963, thì những người có biết đọc các sách báo, đều đã thấy được cái tấm phản gỗ, không có nệm, chỉ trải chiếc chiếu thô sơ, và một chiếc gối mây, được đặt trong một căn phòng, mà nó còn tệ hơn cái căn phòng của người Việt tỵ nạn chúng ta đang ở. Đó là “chiếc giường” để ngả lưng của Tổng Thống Ngô Dình Diệm ban đêm cũng như ban ngày. Còn những bữa ăn hàng ngày thì chỉ có cơm và một món cá kho mặn, một đĩa rau lang luộc hoặc thêm món canh do một người già đồng hương của Tổng Thống nấu.

Quả thật, trên thế gian này, không có một vị lãnh đạo đất nước nào mà lại có một cuộc sống Thanh-Bần như Cố Tổng Thống Ngô Dình Diệm.


Phật Giáo Ấn Quang Và Cái Chết Của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

Để chứng minh cho những hành vi làm giặc của Phật giáo Ấn Quang, ngoài những tên giặc như: Thích Trí Quang, Thích Trí Thủ, Thích Thiện Minh, Thích Trí Dũng, Thích Thiện Hoa, Thích Hộ Giác, … v…v… còn có Thích Nhất Hạnh và Võ Văn Ái với cuốn ngụy thư “Hoa Sen Trong Biển lửa” do chính Võ Văn Ái viết lời tựa, và đã phát hành rộng rãi tại hải ngoại, vào đầu thập niên 1960; là những nhát dao chí mạng mà Võ Văn Ái và Thích Nhất Hạnh đã đâm xoáy vào phía sau lưng của tất cả các vị là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa đang ngày đêm đối đầu với giặc thù cộng sản.

Song chưa hết, vì còn cuốn ngụy thư thứ hai của Thích Quảng Độ:Nhận định những sai lầm tai hại của đảng cộng sản Việt Nam đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam Thống nhất”, cũng do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và phát hành, trong đó có những điều nó chẳng hề có liên quan gì đến cái tựa đề của cuốn sách như sau:
 Chính quyền ông Ngô Đình Diệm càng ngày càng trở nên độc tài, gia đình trị và có tính kỳ thị tôn giáo, nên ít được lòng dân. Sau khi đã tiêu diệt các tôn giáo khác, như Cao Đài, Hòa Hảo, năm 1963, ông Ngô Đình Diệm ra tay đàn áp Phật giáo, toàn thể tăng ni Phật tử miền Nam đã phải đứng lên chống lại để bảo vệ đạo pháp. Đến tháng 11-1963, chế độ ông Ngô Đình Diệm bị lật đổ”.

Rồi đến ngụy thư thứ ba lại cũng do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và đã đăng trên báo Quê Mẹ”  số 113, trang 06, tháng 06 năm 1995, với cái tựa đề:
Bằng đôi chân của mình mời người hãy đi lên”,của Thích Đức Nhuậnnguyên Tổng thư ký Viện Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất” tức Ấn Quang.Mở đầu Thích Đức Nhuận đã viết:
Tôi viết những dòng chữ dưới đây thân gửi những tâm hồn luôn luôn thao thức đến tiền đồ Dân tộc và Đạo pháp, dù bạn hiện ở trong nước hay ở ngoài nước, xin hãy hướng lên Đức Phật từ bi cao cả nguyện cầu cho Tổ quốc và đồng bào thân yêu của chúng ta: sớm chấm dứt mọi hận thù, biết tha thứ và yêu thương nhau để cùng chung sức chung lòng góp phần xây dựng đất nước Việt Nam Quang Vinh”.(sao nghe nó sặc mùi cộng sản, lúc nào và cái gì cũng dùng hai chữ quang vinh”.)

Những lời nói trên của Thích Đức Nhuận, cũng do Võ Văn Ái viết lời giới thiệu và phổ biến, từ tháng 6 năm 1995; đây đích thực là lời kêu gọi mọi người hãy xóa bỏ hận thù mà Hòa hợp- Hòa giải vô điều kiện với Việt cộng, mời quý độc giả hãy đọc thêm một lần nữa: …dù bạn hiện ở trong nước hay ngoài nước, hãy sớm chấm dứt mọi hận thù, biết tha thứ và yêu thương nhau để cùng chung sức chung lòng góp phần xây dựng đất nước Việt Nam Quang Vinh”.

Đến trang số 09, Thích Đức Nhuận viết tiếp:
Năm 1963, Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, đòi tự do và bình đẳng tôn giáo và được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ. Bạo quyền mang đặc tính kỳ thị tôn giáo sụp đổ. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được thành lập”.

Nên ghi nhớ, vào đại hội thống nhất Phật giáo năm 1981, Thích Đức Nhuận đã được bầu lên ngôiPháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản”.

Qua những lời của chính Thích Đức Nhuận đã viết. Thì rõ ràng là Thích Đức Nhuận đã công khai nhận trách nhiệm của Phật giáo Ấn Quang với câu nói:Phật giáo Việt Nam phát khởi cuộc vận động chống chế độ…”  là để đánh đổ Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa. Điều quan trọng hơn cả là: đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ”.Như thế, đã quá rõ ràng, đã quá sáng tỏ, để cho mọi người hiểu được rằng:Phật giáo Ấn Quang phát khởi cuộc vận động chống chế độ và đã được toàn dân từ Bắc chí Nam ủng hộ”. Nghĩa là gồm cả cộng sản Bắc Việt.

Ngoài ra, còn nhiều bằng chứng khác như Thích Trí Dũng đã cạy nắp mộ của Ông Ngô Đình Cẩn để bỏ súng đạn vào, và đã nuôi giấu cả lữ đoàn 316,  Biệt động thành Sài Gòn-Gia Định của tên tướng việt cộng Trần Hải Phụng, Nguyễn Văn Bá… mà tôi đã chứng minh qua bài: Tưởng Niệm Bốn Mươi Năm Cuộc Thảm Sát Tết Mậu than: 1968-2008.


Ngọn “Lửa Từ Bi”:

Người viết nghĩ rằng, có thể lớp trẻ sau này sẽ không hiểu được xuất xứ của bài thơ “Lửa Từ Bi” mà Phật giáo đã lấy làm kinh nhật tụng. Do vậy, nên tôi tự thấy cần phải nói thêm:
Bài thơ “Lửa Từ Bi” mà Phật giáo đã nói là của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, đã viết để ca tụng khi Hòa thượng Thích Quảng Đức khi bị Nguyễn Công Hoan dân biểu lưỡng triều bức tử bằng cách tưới xăng lên người, rồi châm lửa đốt cho đến chết theo lệnh của Hà Nội. Và Phật giáo đã dùng bài thơ này làm kinh nhật tụng; thì nhân đây, tôi xin “cống hiến” cho Phật giáo thêm một bài thơ khác, vì nó cũng cùng một tác giả là thi sĩ Vũ Hoàng Chương.

Bài thơ này, đã được chính thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã đứng lên và tự đọc ngay trong ngày Đại Hội Văn Hóa Toàn Quốc từ ngày 06 đến 15 tháng 01 năm 1957, tại Trụ Sở Quốc Hội, Sài Gòn.  Đây là một Đại Hội lớn, nên ngoài phái đoàn Việt Nam, thì đã có nhiều phái đoàn của các nước đến tham dự như: Phái đoàn Thái Bình Dương Tự Do của Đức Cha Raymond De Jeager, Pháp quốc, phái đoàn văn hóa Trung Hoa Dân Quốc, Nam Hàn, Phi Luật Tân.

Tưởng cũng nên nhắc lại, trước khi ngâm bài thơ của chính mình, thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã nói:

“Xưa tôi làm thơ say nay tôi làm thơ tỉnh. Tại Đại Hội Lịch Sử này, tôi xin đọc một bài thơ. Tôi làm bài này để cảm tác thời cuộc nhân có cuộc Trưng Cầu Dân Ý Suy Tôn Ngô Chí Sĩ.

Và đây là nguyên văn của bài thơ của cùng tác giả bài “Lửa Từ Bi”:

“Lò phiếu trưng cầu, một hiển linh
Đốt lò hương, gửi mộng bình sinh
Từ nay trăm họ câu an lạc
Đàn khúc đầm Dao, rượu chén Quỳnh!
Có một ngày ta trở lại cố đô
Lưỡi lê no máu rửa Tây Hồ
Trên tầng Chí Sĩ bàn tay vẫy
Đại định thăng Long, một bóng cờ”.

Trên đây, là bài thơ mà cũng là những dòng “tâm huyết” như “Lửa Từ Bi” của thi sĩ “lúc tỉnh, lúc say” là Vũ Hoàng Chương.

Vậy, Phật giáo hãy vì tác giả của bài thơ “Lửa Từ Bi” mà đem phổ vào những nốt nhạc, để cho dù nó không trở thành kinh nhật tụng như “Lửa Từ Bi”, thì ít ra nó cũng trở thành một bài Dạ Tụng, để cho người đời còn nhớ mãi đến thi sĩ Vũ Hoàng Chương, tác giả “lúc tỉnh, lúc say” đã viết cả hai bài thơ “bất tử”.


Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã bị nhiều hàm oan:

 
Hàm oan thứ nhất:

Chắc nhiều người còn nhớ cái chết của Tướng Lê Quang Vinh, tức Ba Cụt, mà những kẻ bất lương kia đã cố tình gieo tiếng oán cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Một lần nữa, người viết xin trích lại những lời của tác giả Nhị Lang, ông là vị Cố vấn của Tướng Trình Minh Thế, người đã quyết định nhanh và đúng khi rút súng dí vào tướng Nguyễn Văn Vỹ đã theo lệnh của Pháp dùng bạo lực loại trừ Thủ tướng Ngô Đình Diệm, để đưa tướng cướp Bảy Viễn lên thay thế ngôi vị Thủ tướng! Ông cũng là người thân thiết của Tướng Lê Quang Vinh.

Trong cuốn sách Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thế, nơi trang 181-1983-183- 184, tác giả Nhị Lang đã viết:

 “Dưới con mắt của tôi, tướng Lê Quang Vinh, tự Ba Cụt (vì mất một ngón tay khi còn ít tuổi) quả là người có chí khí anh hùng, có lòng với đất nước. Ngoài cái tính tình cởi mở riêng không kể, ông còn có một tâm hồn phóng khoáng, bất vụ lợi. Đứng trên lập trường quốc gia mà xét, Tướng Vinh là một trong những cột trụ Miền Nam giữ vững thành trì chống cộng. Tiếc rằng đời ông đã chấm dứt bằng một cái chết đau thương năm 1956. Kẻ chủ mưu không ai khác hơn là Nguyễn Ngọc Thơ, người quê quán miền Tây, nhưng lại mắc phải mối thù bất cộng đái thiên của khối Phật giáo Hòa Hảo, sau khi sắp đặt bắt cóc Tướng Lê Quang Vinh để xử tội. Nguyễn Ngọc Thơ đứng trên thế chính quyền, mà đã làm một việc mù quáng. Cá nhân Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, theo tôi biết, không hề có ý định sát hại Tướng Lê Quang Vinh, mà chỉ muốn thương lượng đón Vinh về với mình, như Trình Minh Thế vậy, để tăng cường hàng ngũ quốc gia chống cộng. Nhưng Nguyễn Ngọc Thơ vì muốn lập công nên tự ý tổ chức bắt Vinh. Sau khi bắt được rồi, lỡ nằm trên cái thế cưỡi đầu voi dữ, nên gây áp lực và đặt lời dèm pha với chính phủ để Vinh bị chém đầu.

Tôi vừa nói Nguyễn Ngọc Thơ muốn lập công với Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên tự ý tổ chức bắt Vinh. Sau này, nhờ một tình cờ lịch sử, tôi biết thêm rằng Nguyễn Ngọc Thơ cố bắt và xử tội Vinh cho bằng được là do một áp lực bí mật khác, mà buổi đương thời chắc hẳn Tổng Thống Diệm và Cố Vấn Nhu đều không ngờ tới. Đó là bọn “Giải Phóng Miền Nam”. Quả thực ông cựu Đốc phủ sứ Nguyễn Ngọc Thơ chẳng những là một phần tử được lòng người Pháp thuở xưa, mà lại có mối liên hệ chặt chẽ với bọn Cộng Sản, ngay khi chúng chưa thành lập cái gọi là “Mặt trận Giải phóng miền Nam”. Thơ có người cháu ruột, gọi ông ta bằng chú, nằm trong tổ chức Việt Cộng, và làm việcsát cánh với một nữcán bộ VC cao cấp tên là “Bảy Thẹo”. Mụ đàn bà nguy hiểm này mang một vết thẹo dài trên mặt, đội cái lốt đệ tử Đức Phật Thầy Tây An, được cộng sản cắt cử sang bên phần đất Cao Miên lập một căn cứ liên lạc, vừa đưa đón người của chúng qua lại trên sông Cửu Long, vừa thu thập tin tức. Nguyễn Ngọc Thơ lại giao du thân mật với Bác sĩ Lê Văn Hoạch, cựu thủ tướng Chính phủ “Nam Kỳ Tự trị” hồi 1945-1946, nổi tiếng về cái thành tích xúi dục đồng bào Miền Nam ngược đãi đồng bào miền Bắc. Bác sĩ Hoạch lại là cậu ruột của tên Việt cộng đầu sỏ Huỳnh Tấn Phát, dĩ nhiên là Thơ với Phát không xa lạ gì.

Vì Nguyễn Ngọc Thơ có mối liên hệ với cộng sản như thế, nên ngay trong thời kỳ làm Thủ tướng cho Dương Văn Minh, ông ta không hề sợ sệt, thường lui về Long Xuyên sống hàng tuần lễ mà vẫn bình yên vô sự. Thật là dễ hiểu khi Nguyễn Ngọc Thơ bắt xử tội Tướng Lê Quang Vinh là đã thi hành lệnh của bọn “Giải Phóng”, vì tướng Vinh là một chiến sĩ chống cộng có thành tích. Và cũng thật dễ hiểu tại sao nhóm thiên tả Dương Văn Minh đã không đố kỵ Nguyễn Ngọc Thơ – một cựu Phó Tổng Thống – mà còn đặt Thơ lên ghế Thủ tướng, ngay sau khi chúng hạ sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Buổi đương thời, dư luận chưa hiểu biết, nên coi Thơ là kẻ lừa thầy phản bạn, vừa ở ngôi Phó Tổng Thống của chính quyền cũ, đã lại trở nên Thủ tướng của chính quyền mới ngay tức khắc. Thực ra, Thơ nào có phản bội ai? Mà Thơ chỉ là hạng tay sai đắc lực của cả thực dân lẫn cộng sản đó thôi.

Dư luận dường như xem thường vai trò của Nguyễn Ngọc Thơ, mà ít đề cập tới ông ta. Chứ thực ra, Nguyễn Ngọc Thơ một hạng người nguy hiểm “nhất lé, nhì lùn”, đã góp một phần không nhỏ vào sự sụp đổ của Miền Nam”.


Hàm oan thứ hai:


Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đang gắn lon Thiếu Tướng cho Tướng Trình Minh thế vào ngày 13-2-1955. Để rồi chưa đầy ba tháng sau Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ôm thi hài của Tướng Thế, hôn lên mắt, mà khóc thương cho một chiến sĩ Quốc Gia đã ngã xuống bởi tên tay sai của Pháp: Mai Hữu Xuân.


Đó là cái chết của Tướng Trình Minh Thế. Xin kính mời quý độc giả hãy trở lại với tác giả Nhị Lang, vị Cố vấn bên cạnh Tướng Trình Minh Thế đã viết tiếp trong sách Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thếtrang 342 - 347:

“Tướng Thế mất lúc 7 giờ chiều mùng 3 tháng 5 năm 1955. Ông bị một viên đạn Carbine duy nhất bắn vào lỗ tai bên phải xuyên thẳng qua mắt trái, tròng mắt bay mất. Khói đạn còn dính bên tai, chứng tỏ kẻ sát nhân phải đứng gần lắm nên mới chính xác như vậy. Một con mắt còn lại nhắm nghiền, hàm răng giả của ông cũng đã bay đâu mất. Theo lời Đại úy Tạ Thành Long báo cáo, và chính tôi cũng được Long dẫn đi khám trận, thì một vài phút  trước khi Tướng Thế bị hạ sát, ông đang đứng cạnh một bức tường hoa đã đổ nát (ngay dưới chân cầu Tân Thuận, phía Sài Gòn đi xuống, phải vòng theo một con đường nhỏ về phía tay trái mới tới được nơi ấy). Ông đưa tay chỉ trỏ, ra lệnh cho quân nhà bắn vào một chiếc Frégate đậu bên kia cầu mà ông nghi là của Pháp giả vờ nằm đó để làm hiệu cho đối phương bắn về phía ông. Cứ theo vị trí kể trên, thì viên đạn đi xéo từ bên phải ở phía sau, trúng ngay lỗ tai, mà người bắn ra viên đạn ấy không thể cách xa hơn 10 thước, và ắt đã núp dưới chân cầu, sau lưng mục tiêu. Tướng Thế chết gục tức khắc, không kịp thốt ra một lời nào. Giữa lúc ấy, thì quân Liên Minh đang tiến qua cầu, một chiếc xe Jeep bị bắn hỏng, nằm chết giữa cầu, theo lời tường thuật của Đại úy Nguyễn Tấn Ước.

… Một lúc sau, Thủ Tướng Diệm và Cố vấn Nhu đều đòi ra thăm. Nhưng chúng tôi thành khẩn khuyên hai nhân vật quan trọng ấy là xin hãy đợi tới sáng hôm sau, chứ đừng đến giữa đêm khuya, vì thành phố Sài Gòn đang có biến, an ninh không được bảo đảm.

Thế là tờ mờ sáng hôm sau (4-5-1955) điện đường chưa tắt, Thủ tướng Diệm, Cố vấn Nhu, cùng toàn bộ nội các và Bộ Tham Mưu (do Tướng Lê Văn Tỵ hướng dẫn), đều tề tựu đông đủ trên căn gác nhỏ ở đường Trương Minh Giảng.

… Thủ tướng Ngô Đình Diệm tức thì có một cử chỉ làm anh em chúng tôi vô cùng xúc động và còn nhớ mãi tới bây giờ. Ông đầm đìa nước mắt, cúi xuống ôm ghì lấy thi hài Tướng Thế, rồi hôn ngay trên mặt người chết. Tiếp đó, ông ngất xỉu luôn. Mọi người hốt hoảng, vội vàng tìm cách cứu chữa, mãi một lát sau Ông mới hồi tỉnh, và rồi khóc. Còn Ông Nhu thì quỳ bên giường, vừa nắm tay người chết vừa kêu than “Anh Thế ơi!” với một giọng ai oán đầy nước mắt. Chúng tôi thật sự không ngờ Thủ tướng Ngô Đình Diệm lại đau khổ đến mức ấy. Ông như người mất một người ruột thịt yêu quý nhất trên đời!

Ngày mồng 6 tháng 5 được ấn định là ngày cử hành tang lễ cho Cố Trung tướng Trình Minh Thế. Đúng 9 giờ sáng hôm ấy, Thủ tướng Ngô Đình Diệm đích thân đọc điếu văn trước linh cửu, bấy giờ đã được chuyển ra ngoài công trường Tòa Đô Chính. Tiếng nức nở của Thủ tướng Diệm lại vang lên trong máy vi âm. Sau đó, quan tài được đặt trên một chiếc thiết giáp phủ Quốc Kỳ, lìa khỏi Sài Gòn, tiến theo con đường lên Tây Ninh. Thủ tướng Ngô Đình Diệm tiễn theo linh cữu tới gần chợ Sài Gòn mới quay trở lại

… Trước hết, các thành phần không ưa Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm cho rằng ông Diệm hoặc ông Nhu đã nhúng tay vào máu, trừ khử một người tuy có công với chính quyền, nhưng lại rất “nguy hiểm” cho chính quyền. Thú thật, ngay buổi đầu, lòng tôi cũng đã có nghi ngờ ấy. Nhưng rồi tôi lại tự bác bỏ ngay. Xét về lý thuyết, Cố Tổng Thống Diệm không dại gì vội vàng chặt đứt chân tay mình bằng cái chết của Trình Minh Thế, ngay giữa lúc đối phương đang triệt để lũng đoạn tình hình, khuynh đảo chính quyền. dù quả thật Trình Minh Thế có “nguy hiểm” chăng nữa, thì cũng vẫn chưa phải lúc để ra tay. Uy danh Trình Minh Thế còn đang hữu ích đối với chính quyền…

1 - Pháp hết sức căm thù Trình Minh Thế và đã công khai lên án tử hình khiếm diện hồi 1951, khi Trình Minh Thế vừa ra khu. Việc này thật dễ hiểu, vì chẳng những Trình Minh Thế lập chiến khu chống Pháp công khai, mà trước đó không bao lâu, chính Trình Minh Thế đã chủ trương vụ ám sát Tướng Chanson và Thái Lập Thành, giao cho thuộc hạ thân tín lúc bấy giờ là Đại úy Văn Thành Cao, Chỉ Huy Trưởng Quân Đội Cao Đài tại Sa Đéc, thi hành công tác mạo hiểm này.

 2 -  Một Thiếu tá phi công của Pháp bị Trình Minh Thế bắn chết, khi viên phi công này bay thám thính trên chiến khu Bù Lu.

 3 - Hai quả bom khiêu chiến của Liên Minh tại Sài Gòn ngày mồng 9 tháng 1 năm 1952, là một cái tát đau đớn vào mặt nhà cầm quyền Pháp, báo hiệu cho Pháp biết Trình Minh Thế là một địch thủ lợi hại, cần phải trừ khử bất cứ lúc nào.

4 - Hai tên chủ đồn điền người Pháp tại Tây Ninh bị Trung tá Nguyễn Trung Thửa bắt được và hạ sát hồi cuối năm 1954. Pháp vô cùng phẫn uất, nhờ Đức Hộ pháp Phạm Công Tắc phải đền bồi này nọ.

   Mai Hữu Xuân là một nhân viên tình báo nổi tiếng phục vụ cho quyền lợi của Pháp ở Việt Nam. Tên này chưa hề ra trận mạc bao giờ, mà vẫn lên tới cấp Tướng của Pháp, đủ biết hắn ta được lòng tin cậy của Pháp như thế nào. Các tin tức thu lượm được cho hay Mai Hữu Xuân đã tổ chức sai người theo dõi Trình Minh Thế từ khi Thế mới về thành, và khi biết Thế thân hành ra chỉ huy mặt trận tại cầu Tân Thuận, thì Mai Hữu Xuân sai bộ hạ phục sẵn dưới cầu, thừa lúc chiến sự đang sôi nổi hỗn loạn, bắn ngay một phát súng  Carbine từ đàng sau tới, rồi biến vào nhà dân gần đó.

Và câu kết luận của tôi là Trình Minh Thế đã bỏ mình vì thực dân Pháp, chứ chẳng ai khác. Trình Minh Thế bị ám sát bởi tay sĩ quan tôi tớ của pháp. Thủ phạm chính thi hành vụ ám sát kia chính là Tướng Mai Hữu Xuân, người mà tám năm sau đã thay mặt bọn Dương Văn Minh đã hạ sát cả hai Ông Diệm-Nhu”.

Trên đây, là những lời của tác giả Nhị Lang đã viết. Tiếc rằng, Ông đã ra đi khi chưa biết đến cuốn sách:“Soldats Perdus et Fous de Dieu – Indochine 1945-1955” Tác giả là một người Pháp tên Jean Larteguy.

  Qua cuốn sách này,  tác giả đã kể rõ về cái chết của Tướng Trình Minh Thế, là do một Đại tá tình báo tên là Savani của Pháp đã tổ chức ám sát, để trả thù cho chủ Tướng Chanson đã bị Tướng Trình Minh thế bắn chết.

Kính mời quý độc giả cùng đọc những sự tiết lộ củaĐại Tá Savani (tình báocủa Pháp) là một viên Trung Úy như sau:

“C'est moi qui ai tué Trinh Minh Thế.Non, je ne tenais pas la carabine, mais j'avais tout préparé.Il fut tué d'une seule balle en pleine tête, par l'un de mes hommes, sur le pont de Bình Đại. Le coup n'est pas parti de la vedette. Cet homme put ensuite disparaitre sans difficuté. Son nom ne vous dirait rien. Disonsqu'il portait ce jour- là les galons de lieutenant.À l'exception de la bande à Lansdale, tous me furent reconnaissants de son exécution. Y compris Diệm qui n'aurait pas duré longtemps si Thế n'avait pas disparu. Je L'ai fait exécuter, non pour faire plaisir à Diệm ou aider les Bình Xuyên, mais pour venger le général Chanson, comme je me l'étais juré”.  (Jean Lartéguy, “Soldats perdus et fous de dieu”,(pages 244-245)

Dịch:

“Chính tôi đã giết Trình Minh Thế. Không, tôi không đích thân cầm cây súng carbine đó,  nhưng tôi đã chuẩn bị mọi việc chu đáo. Thế bị giết bằng một viên đạn duy nhứt bắn ngay vào đầu, do một người trong nhóm thuộc hạ của tôi bắn trên cầu Bình Đại Viên đạn này không bắn từ tàu vedette. Tên thuộc hạ đó biến mất sau đó, không có gì là khó khăn. Cái tên của hắn cũng chẳng cần nói lên làm gì. Có thể nói rằng, ngày hôm đó, hắn ta mang lon Trung úy. Ngoại trừ phe nhóm của Lansdale, còn tất cả đều biết ơn tôi về vụ hành quyết Thế. Kể cả ông Diệm là ngừơi sẽ khó tồn tại lâu dài nếu Thế không biến mất. Tôi ra lệnh hành quyết Thế, không phải để làm vui lòng ông Diệm hoặc để giúp bọn Bình Xuyên,  mà chính là để trả thù cho Tướng Chanson, như tôi đã tự thề thốt với lòng”.(trang 244-245).

Tài liệu bị Jean Lartéguy ghi sai là cầu Binh Đại thực ra là cầu Tân Thuận.

Nhưng chúng ta nên hiểu là Thiếu Tá Savani cũng chỉ được phúc trình chính thức là 1 viên đạn, hung thủ không dại gì phúc trình 2 viên đạn (điều nầy khiến nó bị khiển trách, vì thông báo chính thức là Tướng Thế bị bắn sẻ và chết vì 1 viên đạn). Chính quyền cũng chỉ được thông báo là 1 viên đạn (do Tạ Thành Long).

Viên Trung Úy mà Savani nói là “người Việt chứ không phải là người Pháp”, cho nên nó dễ trà trộn vào đám đông đang hỗn lọan trong lúc cái tin sét đánh ngang mày: Tướng Thế bị tử thương!

Chúng tôi vẫn nghi cái tên Giám sátnầy là Mai Hữu Xuân, vì bọn mật thám của Pháp vô cùng hung ác và thâm mưu, chúng là đại họa của dân tộc ta từ thời Pháp thuộc. Chúng còn tác hại trong thời Đệ Nhất và Đệ Nhị VNCH.

Tôi nghi có 2 sĩ quan của quân đội quốc gia (chuyển từ Vệ Binh Đòan, tức lính người Việt do Pháp tuyển mộ, để có lính giúp quân đội Pháp mà đánh với Việt Minh) xin lên ngồi xe với Tướng Thế (mà Tướng Thế lầm tưởng chúng là người của Thủ Tướng Diệm phái đến). 2 tên nầy (một Trung Tá là Mai Hữu Xuân và một viên Trung Úy) còn hành động cho quân đội Pháp mặc dù đã chuyển giao cho phía Việt Nam. 

Tên đóng vai trò giám sát sẽ rình cơ hội thuận tiện nhất mà ra hiệu cho tên hung thủ ngồi ở vị trí ra tay ám tóan. Tướng Thế đang lo mặt trận không để ý gì đến hành vi của chúng, mà ông tưởng lầm là bây giờ quân đội VN và Cao Đài là “người một nhà”. Bất cứ người nào ở Miền Nam vào thời buổi đó cũng lầm tưởng như vậy.

Cho nên hung thủ ngồi rất gần Tướng Thế, ngồi ngay sau lưng ông, nó ra tay chớp nhóang, các vết thương chỉ rõ tầm bắn rất gần. Cho nên dấu ấn của các vết thương nói lên điều đó.


Hàm oan thứ ba:

Là cái chết của Ông Hồ Hán Sơn, mà nhiều người cũng đã cho là do Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Vậy, kính mời quý độc giả hãy trở lại với tác giả Nhị Lang cũng trong cuốn sách: Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thế, nơi trang 296:

“Ngày 15 tháng 2 năm 1956, Thủ tướng Ngô Đình Diệm bất thình lình cử Tướng Văn Thành Cao cầm đầu Chiến Dịch Bình Định Miền Đông, đặt Bộ chỉ huy tại Tòa thánh Tây Ninh. Đối với Tướng Phương, là cái hậu quả tất yếu của việc Phương chống báng. Ông này vô cùng hoảng hốt lo sợ. Thừa dịp ấy, bí thư của ông là Trung úy N.N.V, một người ít học nhưng nhiều tham vọng, lại sẵn có mối thù riêng với Hồ Hán Sơn từ thưở nào, nên không cần đợi lệnh thượng cấp, N.N.V, đem ngay Hồ Hán Sơn ra giết chết, rồi ném thây xuống giếng, lấp lại. Trước khi thọ hình, Sơn còn để lại nhiều bài thơ nghĩa khí trên vách  nhà giam, mà tôi không nhớ được. Chính Văn Thành Cao đã chỉ cho tôi xem nơi Hồ Hán Sơn bị vùi dập. Cái chết oan ức này của người anh em Hồ Hán Sơn đã là lý do khiến tôi phải gấp rút bỏ nước ra đi ngày 20-2- năm ấy.

Việc Hồ Hán Sơn bị giết, tôi biết như trên, nhưng tôi cũng đành để bụng, và không nỡ trách Tướng Phương trong cơn bối rối, đã để xảy ra một tấn kịch đau thương!”.

Viết đến đây, tâm tư người viết bỗng thấy thật nhẹ nhàng, bởi vì đã viết ra được những nỗi hàm oan mà Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã phải cam chịu từ lúc còn tại thế, cho đến khi bị lũ người man rợ giết chết.


Tạm thay lời kết:

Lịch sử đã bao lần sang trang. Mỗi một trang sử là những dòng máu lệ của tiền nhân, của bao vị anh hùng-liệt nữ đã thấm đẫm kể từ khi dựng nước; và đã cho chúng ta những bài học máu xương, là những cuộc khảo nghiệm về chất người.

Cũng từ những bài học ấy, đã cho chúng ta biết rằng: Cố tổng Thống Ngô Đình Diệm vì quá đạo đức, quá từ tâm, nên đã không cho Đại tá Nguyễn Hữu Duệ tiến quân về giải cứu Tổng Thống, hay nói đúng hơn là cứu cả Miền Nam Tự Do. Chính vì thế, nên đã di họa cho đến ngày 30-4-1975; đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của cộng sản Hà Nội.

Đồng thời, chúng ta đừng quên hành động của tác giả Nhị Lang, vị cố vấn của tướng Trình Minh Thế, đã quyết định nhanh và đúng, khi đã kịp thời rút súng chỉa vào đầu của Tướng Nguyễn Văn Vỹ là tay sai của Pháp, nên đã ngăn chặn được một cuộc đảo chính. Bằng không, thì đất nước Việt Nam đã phải bị đặt dưới quyền cai trị của một tướng cướp là Bảy Viễn.

Suy gẫm lại những lời của cổ nhân đã dạy, thì quả đúng, chẳng hề sai.

Vì thế, người viết chỉ là một phụ nữ bình thường, không chữ nghĩa văn chương. Song vẫn muốn nói: Đối với những người sẽ lãnh đạo đất nước trong tương lai, hãy luôn luôn ghi nhớ:

Một khi đã nắm vận mệnh của đất nước, thì không bao giờ đem cái từ tâm mà đối đãi với  Giặc vì: Quyết định chậm là thua - Quyết định sai là chết!


30/10/2010
Hiệu đính ngày 29/10/2017
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
------------------------------------------




Tin Tức - Bình Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files    Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính









__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

Mỹ nói Trung Quốc tập oanh kích đảo Guam

$
0
0


----- Forwarded Message -----
From: long do
Sent: Wednesday, November 1, 2017, 8:01:58 AM PDT
Subject: Fw: TinCapNhat_October31_2017



On Tuesday, October 31, 2017 11:09 PM, LeMinhNguyen <

Tin Cập Nhật Thứ Ba 31/10

Tin Thế Giới

1.
Mỹ nói Trung Quốc tập oanh kích đảo Guam

Máy bay ném bom của Trung Quốc bay gần Guam và diễn tập ném bom nhắm vào lãnh thổ này của Mỹ là một trong những hành động khiển các lực lượng quân sự của Mỹ tại đây xem Bắc Kinh là mối đe dọa tiềm năng đáng lo ngại nhất ở Thái Bình Dương, trong lúc Bắc Triều Tiên tiếp tục theo đuổi chế tạo vũ khí hạt nhân.

Bên cạnh những hoạt động công khai bồi đắp biển đảo, xây dựng cơ sở quân sự trên Biển Đông, Trung Quốc còn ra sức phát triển phi đội chiến đấu cơ có khả năng hoạt động hàng ngày trong chiến dịch khiêu khích trong không phận Biển Hoa Đông và Biển Đông và xa hơn nữa, các giới chức quân sự Mỹ trong khu vực cho biết. Ngoài ra Trung Quốc còn có những hoạt động không mang tính quân sự khác trong khu vực được xem là những nỗ lực khiến cho Mỹ khó hoạt động hơn tại đó và để bảo vệ cho các đông minh trong tương lai.

Các giới chức mô tả hoạt động leo thang của Trung Quốc trong thông báo gởi cho các phóng viên báo chí tháp tùng Chủ tịch Ban tham mưu Liên quân, Đại tướng Joseph Dunford.

Các giới chức nói rằng mặc dầu mối đe dọa từ Bắc Triều Tiên đang ngày càng tăng với chương trình hạt nhân và tên lửa của Bình Nhưỡng, một cuộc xung đột với Bắc Hàn vẫn được xem là “một cuộc chiến mà chúng tôi có thể thắng.” Còn với Trung Quốc, các giới chức nói họ “lo ngại về cách thức mà mọi việc đang diễn tiến.”

“Trung Quốc là một thách thức lớn dài lâu trong khu vực,” Đại tướng Dunford nói. “Nhìn vào những khả năng và Trung Quốc đang phát triển, chúng tôi phải đảm bảo duy trì khả năng để đáp ứng các cam kết với các đồng minh của chúng tôi ở Thái Bình Dương.”

Trong một năm qua, Nhật Bản đã thực hiện 90 phi tuần để nghênh cản chiến đấu cơ Trung Quốc thách thức Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) của Nhật Bản. Năm 2013, Bắc Kinh tuyên bố vùng ADIZ của Trung Quốc có ranh giới chồng lấn sang vùng ADIZ của Nhật Bản và bao gồm cả đảo Điếu Ngư/Senkaku trên Biển Hoa Đông. Các giới chức quân sự cho biết, kế từ đó tần số đối đầu giữa máy bay của Nhật và Trung Quốc tăng lên, dẫn đến việc Tokyo quyết định tái triển khai hai phi đội chiến đấu cơ sang căn cứ không quân Naha ở Okinawa để có thể nhanh chóng nghênh cản các máy bay của Trung Quốc bay vào khu vực. Các giới chức nói: “Hiện nay hầu như mỗi ngày chiến đấu cơ Flanker vũ trang của Trung Quốc và máy bay của Nhật Bản bay rất gần nhau” trong khu vực .

Số vụ máy bay Mỹ và Trung Quốc đòi đầu nhau cũng tăng lên. Trang tin quốc phòng Defense News trích lời các giới chức quân sự nói máy bay ném bom K-6K “Badger” của Trung Quốc đang thăm dò các khu vực phòng thủ của Mỹ quanh đảo Guam.

Defense News nói máy bay Badger của Trung Quốc bay thường xuyên hơn vào không phận thuộc lãnh thổ của Mỹ. Các giới chức nói: “Máy bay Trung Quốc thực tập tấn công đảo Guam. Máy bay ném bom của họ còn bay quanh Hawaii.

Mặc dù các giới chức nhấn mạnh rằng không có nguy cơ xảy ra một cuộc xung đột với Trung Quốc, các lực lượng quân sự Mỹ trong khu vực vẫn tự hỏi một cuộc chiến ở Thái Bình Dương sẽ như thế nào nếu nó xảy ra. - VOA
|
|

2.
Nga nói bị Mỹ bôi bác vô lý

Điện Kremlin ngày 31/10 tuyên bố các cáo buộc của Mỹ đối với cựu quản lý chiến dịch tranh cử cho Tổng thống Donald Trump, ông Paul Manafort, và một phụ tá khác cho thấy Moscow đã bị bôi nhọ bất công về chuyện can thiệp vào bầu cử Tổng thống Mỹ 2016.

Giới hữu trách liên bang đang điều tra sự can dự của Nga vào bầu cử Mỹ đầu tuần này cáo buộc ông Manafort và ông Gates phạm tội rửa tiền. Moscow phủ nhận nhúng tay vào bầu cử Mỹ.

Dù được phanh phui trong phạm vi cuộc điều tra 5 tháng về những nỗ lực của Nga nhằm nghiêng cuộc bầu cử về hướng có lợi cho ông Trump và về sự thông đồng khả dĩ của các trợ lý của ông Trump, nhưng các cáo buộc đưa ra tuần này lại tập trung vào việc làm của ông Manafort cho chính quyền cũ của Ukraine, không phải cho chính quyền Nga. Một số cáo trạng đề cập đến những chuyện cách đây hơn một thập niên.

Điều này được hoan nghênh ở Nga, nơi mà các quan chức đang theo dõi sát cuộc điều tra ở Mỹ, Reuters cho biết. Những bằng chứng công khai về sự can thiệp của Nga, tới giờ vẫn chưa được trưng ra, có phần chắc sẽ đưa tới những chế tài nghiêm khắc hơn của Washington nhắm vào Moscow.

Phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov lưu ý rằng trong cáo trạng nhắm vào ông Manafort và phụ tá Rick Gates không có cáo buộc nào liên hệ tới Nga. Ông nói hôm thứ Ba rằng Moscow luôn luôn khẳng định chưa bao giờ can thiệp vào bầu cử Mỹ.

Khẳng định đó bị các cơ quan tình báo Mỹ bác bỏ và họ đã xác quyết rằng Moscow có can thiệp vào cuộc bầu cử vào tháng 11 năm 2016.

"... Nga không bị nhắc tới trong các cáo buộc dưới bất kỳ hình thức nào. Những nước khác và những người khác bị nêu danh,"ông Peskov nhấn mạnh trong cuộc điện đàm với truyền thông.

Cuộc điều tra của Mỹ là vấn đề nội bộ của Mỹ, ông Peskov nói, nhưng Moscow đang quan tâm theo dõi.

Ông cũng bình luận về những chi tiết của vụ việc liên quan tới một cựu cố vấn thứ ba của ông Trump, George Papadopoulos, người đã nhận tội nói dối FBI vào đầu tháng 10.

Ông Papadopoulos nói với các nhà điều tra rằng đã tìm cách dàn xếp một cuộc gặp giữa ban vận động của Trump với giới lãnh đạo Nga mà qua đó ông cho biết đã gặp một giáo sư làm việc tại London tự xưng có các mối liên lạc với các quan chức Nga và một phụ nữ Nga không được nêu tên.

Hồ sơ tòa án về Papadopoulos cũng đề cập đến các cuộc tiếp xúc với một người có liên hệ với Bộ Ngoại giao Nga.

Khi được hỏi Điện Kremlin nghĩ gì về nhân vật có liên hệ tới Bộ Ngoại giao Nga được cho là tìm cách dàn xếp một cuộc gặp gỡ giữa hai ông Putin và Trump, người phát ngôn Peskov nói cáo buộc này vô căn cứ.

"Đó là một cáo buộc hoàn toàn nực cười,"ông nói.

Tin nói nhân vật liên quan đến Bộ Ngoại giao Nga là Ivan Timofeev, làm việc cho một viện nghiên cứu chính sách tại Moscow có tên Hội đồng Quan hệ Quốc tế Nga (RIAC).

Reuters cho hay ông Timofeev đã không hồi đáp yêu cầu bình luận, nhưng từng nói với cổng thông tin trực tuyến gazeta.ru hồi tháng 8 rằng ông Papadopoulos đã gửi email cho ông vào mùa xuân năm 2016 và bàn về khả năng tổ chức một chuyến đi cho ông Trump tới Nga.

Ông Timofeev nói ông Papadopoulos chưa bao giờ đưa ra yêu cầu chính thức cho RIAC hoặc Bộ Ngoại giao Nga về chuyến thăm đó và ông có cảm tưởng ông Papadopoulos đã "hành động theo chủ ý của riêng mình." - VOA
|
|

3.
Chủ tịch TQ và Tổng Thống Hàn Quốc bàn về THAAD tại Việt Nam

Các nhà lãnh đạo Hàn Quốc và Trung Quốc sẽ đàm phán trực tiếp vào tuần tới, kết thúc một năm căng thẳng ngoại giao về việc Seoul triển khai hệ thống phòng thủ phi đạn của Hoa Kỳ. 

Văn phòng Tổng thống Hàn Quốc hôm Thứ Ba 31/10 ra tuyên bố cho biết Tổng thống Moon Jae-in và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ gặp bên lề Hội nghị Hợp tác Phát triển Kinh tế Thái Bình Dương (APEC) diễn ra tại Việt Nam từ ngày 10-11/11.

Mối quan hệ giữa hai cường quốc trong khu vực trở nên lạnh giá sau khi Seoul triển khai hệ thống Phòng thủ Phi đạn (THAAD) ở thành phố Seongju. Hàn Quốc nói THAAD được triển khai để chống lại nguy cơ xảy ra một cuộc tấn công tên lửa từ Triều Tiên, nhưng Trung Quốc phản bác rằng lá chắn tên lửa này ảnh hưởng tới an ninh của chính họ.

Bắc Kinh trả đũa bằng cách hạn chế hoạt động của một số công ty Hàn Quốc ở Trung Quốc, và cấm không cho các đoàn du lịch lớn đến thăm Hàn Quốc.

Quan hệ giữa hai nước dường như đã được cải thiện từ khi Tổng thống Moon và Chủ tịch Tập gặp nhau vào tháng 7 vừa rồi. Hai bên gần đây đồng ý mở rộng trao đổi song phương về tiền tệ.

Trong một tuyên bố hôm thứ Ba 31/10, Bộ Ngoại giao Trung Quốc xác nhận cuộc đàm phán song phương sẽ diễn ra vào tuần tới tại Việt Nam.

Bộ này cũng nhắc lại lập trường của Trung Quốc phản đối việc triển khai hệ thống THAAD tại Hàn Quốc, nhưng nói thêm rằng họ ghi nhận quan điểm của Seoul, và hy vọng sẽ giải quyết vấn đề một cách thích hợp. - VOA
|
|

4.
Trung Quốc yêu cầu Mỹ không can thiệp vào đàm phán Biển Đông --- Trung Quốc tiếp tục đắp đảo mới, xây cơ sở ở Hoàng Sa

Hôm qua, 30/10/2017, đại sứ Trung Quốc tại Hoa Kỳ Thôi Thiên Khải ( Cui Tiankai ) đã lên tiếng yêu cầu Mỹ không can thiệp vào đàm phán giữa Trung Quốc với các nước láng giềng nhằm đạt đến một bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông. Nhà ngoại giao Trung Quốc đưa ra yêu cầu này vào lúc tổng thống Donald Trump đang chuẩn bị cho chuyến công du châu Á sắp tới.

Tại một cuộc họp báo ở đại sứ quán Trung Quốc ở Washington, ông Thôi Thiên Khải cho rằng Mỹ không có tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông và nên để các nước trong khu vực tự giải quyết tranh chấp của họ « một cách hiệu quả và thân thiện ». Đại sứ Trung Quốc tuyên bố : « Tôi nghĩ chắc là sẽ tốt hơn nếu những quốc gia khác, kể cả Mỹ, đừng cố.

Khoảng lặng sau cơn bão

Việc xây dựng trên quần đảo Trường Sa thể hiện sự quyết đoán ngày càng tăng của Trung Quốc ở Biển Đông trong nhiệm kỳ thứ nhất của Chủ tịch Tập Cận Bình, và sự quả quyết đó được nêu bật trong phát biểu của ông tại Đại hội Ðảng Cộng sản Trung Quốc hồi trước đây trong trong tháng.

Chủ tịch Tập phát biểu: “Xây dựng trên các đảo và bãi cạn trên Biển Nam Trung Hoa tiến triển đều đặn.”

Ông Michael Cavey, một người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, nói: “Chúng tôi tiếp tục lo ngại về những căng thẳng trên Biển Đông, đặc biệt là những mâu thuẫn do hoạt động bồi đắp đảo và quân sự hóa những địa điểm tranh chấp và hành động của một số nước sẵn sàng dùng sức mạnh cưỡng bức để khẳng định chủ quyền.”

“Chúng tôi luôn kêu gọi Trung Quốc cũng như các nước có tranh chấp chủ quyền biển đảo khác cố gắng kiềm chế và ngưng các hoạt động bồi đắp biển đảo, hay xây dựng thêm các cơ sở mới và quân sự hóa những địa điể m tranh chấp.”

Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Nhậm Quốc Cường mới đây tái khẳng định rằng các hải đảo đó là lãnh thổ không thể nào tranh cãi được của Trung Quốc, trong trả lời với các phóng viên báo chí.

Ông Nhậm nói: “Không ai có thể nói việc xây dựng trên các đảo và bãi cạn trên Biển Nam Trung Hoa và việc xây dựng cá cơ sở quốc phòng cần thiết là hoạt động mở rộng triển khai quân sự.”

“Chúng tôi tin rằng hiện trạng của Biển Nam Trung Hoa nhìn chung là tốt, và tất cả các bên liên quan phải tích cực làm việc với nhau để bảo vệ hòa bình và ổn định trên Biển Nam Trung Hoa.”

Đại sứ Trung Quốc tại Washington, ông Thôi Thiên Khải, hôm thứ Hai 30/10, nói rằng Hoa Kỳ chớ nên “can thiệp vào những nỗ lực trong khu vực nhằm giải quyết những tranh chấp trên Biển Nam Trung Hoa.”

Trong một phát biểu tại Singapore trước đây trong tháng này, giới chức quân sự cao cấp nhất của Mỹ trong khu vực nói rằng cho dù Washington kêu gọi Trung Quốc giúp trong vấn đề Bắc Hàn, Mỹ vẫn buộc Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm về những hành động đi ngược với luật pháp và thông lệ quốc tế.

Đô đốc Harry Harris, Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ, nói: “Chúng tôi cũng muốn Bắc Kinh phải làm nhiều hơn nữa để chấm dứt các hành động gây hấn trên Biển Hoa Đông và Biển Đông, nơi mà Trung Quốc đang phát triển sức mạnh tác chiến và lấn chiếm các vị trí trong nỗ lực khẳng định chủ quyền thực tế đối với các vùng lãnh hải đang trong vòng tranh chấp.”

Chiến thuật chứ không phải sách lược

Một nghiên cứu mới đây của tổ chức RAND Corp có liên hệ với chính phủ Mỹ cân nhắc rủi to của một cuộc xung đột giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đưa Biển Đông lên hàng đầu trong danh sách các điểm nóng tiềm năng.

Biển Đông được đẩy lên cao hơn cả Ðài Loan, nhưng thấp hơn Bán đảo Triều Tiên. Nghiên cứu ghi nhận rằng hải lộ này đã “trở thành một điểm chú ý ngoài dự đoán trong những mâu thuẫn Mỹ-Trung.”

Mặc dù Ngũ giác đài tiếp tục các hoạt động tuần tra tự do hàng hải ở Biển Đông thường xuyên, gọi tắt là FONOPS, để thách thức tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc, một số nhà phân tích tin rằng Mỹ đang chật vật đối phó với thế áp đảo đang mở rộng dần của Trung Quốc trong khu vực.

Ông Ian Storey, một chuyên gia về Biển Đông ở Viện nghiên cứu Yosof Ishak của Singapore, nói: “Trung Quốc hình như đang theo đuổi chiến lược dài hạn và có suy tính kỹ lưỡng để giành quyền thống trị trên Biển Đông, trong khi Mỹ đáp lại bằng những cuộc tuần tra chiến thuật tức thời.”

“FONOS chỉ là hoạt động chiến thuật không phải là chiến lược, và các hoạt động đó không làm Trung Quốc mảy may xem xét lại kế hoạch của họ ở Biển Đông.”

Ông Ni Lexiong một chuyên gia về hải quân đang giảng dạy môn khoa học chính trị và luật tại Đại học Thượng Hải, nói rằng Trung Quốc hiện có rất ít nhu cầu phải tăng triển khai quân sự đáng kể, nhưng phần lớn tùy thuộc vào hành động của các nước khác.

Ông nói tiếp: “Miễn là các nước khác không cố tình có những hành động và khiêu khích, thì mọi sự đều ổn thỏa. Vấn đề là một số nước, như Mỹ lại đến đó khuấy động tình hình.” - VOA
|
|


Thủ tướng Ngô Đình Diệm

$
0
0
 


----- Forwarded Message -
Sent: Tuesday, October 31, 2017, 8:39:04 PM PDT
Subject: Fw: Thủ tướng Ngô Đình Diệm

Tài liệu lịch sử.
Kinh gửi .





Thủ tướng Ngô Đình Diệm

Th tướng NgôĐình Dim


Chúng tôi viết nhng bài này đ :
– tưởng nh Tng thng Ngô Ðình Dim, người đã dành li Ðc Lp cho T Quc, xây dng Ðt Nước v mi mt vàđem li An Bình cho Ðng Bào ;
 – đáp yêu cu ca nhng người Vit mun biết nhng gìđã xy ra trên Quê Hương Min Nam Vit Nam thi khai sáng nn Cng hòa Vit Nam ;
 – ghi li nhng gì bn thân mình biết năm 1963 đãđưa đến cái chết ca v Tng thng dân c, đ nhà nước M cướp quyn Dân Tc t quyếtđđưa Vit Nam Cng hòa vào tay cng sn Bc Vit. H li dng chiêu bài Vì nhân quynđ tiếp tay bo quyn chng li nn nhân chếđđc tài. Khi Obama sang Vit Nam năm 2016, Ted Osius, đi s hai nước (mang hai c trên áo) đã mi nhng người đòi nhân quyn có tiếng đến gp Tng thng Obama, nhưng ông đãnhm mtđ công an trn áp dã man và bt đi cho đến khi cuc ‘xem mt Obama chm dt, côn đ th các v này ra. Hu. Hin nay, Tng thng Trump sp đến Vit Nam, các v này bt đu b làm khó d li. Khi vì Tin và Quyn, bn tư bn ln cng snđu xu ging nhau và chúng rt thân thin vi nhau.
 Do đó, nhng tin tc được viết ra đây, chúng tôi đu xác tín làS Tht và, nếu cóđiu gì không hp ý quý v, chúng tôi xin được th tha.}
I.- QUC TRƯỞNG B NHIM TH TƯỚNG.
Trong hi kýLe Dragon dAnnam (Con Rng Vit Nam, Quc trưởng Bo Đi cho thy ông rt quý trng ông NgôĐình Dim vàđã mi ông này lp chính ph ti 4 ln vàông ch nhn 2 ln :
 1.- Ln đu năm 1933, vì mun thc hin chương trình ci cách hu khôi phc dn ch quyn Vit Nam, vua Bo Đi đãđt NgôĐình Dim vào chc v thượng thư b Li (Ni V) đng đu ni các kiêm tng thư ký hi đng hn hp Vit Pháp vCanh Tân do nhn thy : « Tôi cho vi mt viên quan tnh tr tui nht là NgôĐình Dim, lúc y làm Tun Vũ tnh Phan Thiết, đđm trách b Li. Dim năm y mi 31 tui, ni tiếng là thông minh liêm khiết. Đây là mt người quc gia bo th». Vì thy người Pháp không đáp ng nhng yêu cu ca ông v canh tân nên ch vài tháng sau NgôĐình Dim đã t chc đ phn đi, mc dù nhà vua c thuyết phc ông nên tiếp tc. Khi bt đc dĩ phi chp thun cho ông t chc nhà vua bo ông Dim: Mong rng s ra đi ca quan Thượng s m mt cho người Pháp’… Lúc đó, Bo Đi đã ch k vng ông Dim khi viết NgôĐình Dim đi ri, tôi hoàn toàn tht vng.
2.- Ln th tư và cũng là ln chót ngày 18.06.1954 khi hi ngh Genève đang khai din, vi vin nh đen ti, nếu không nói là tuyt vng, cho gii pháp Bo Đi và phe quc gia, Quc Trưởng li mt ln na tìm đến người mà tôi tin cn. Ông đã thut li đu đuôi câu chuyn như sau:
« …Tôi cho vi NgôĐình Dim và bo ông ta:
– C mi khi tôi cn thay đi chính ph, tôi li phi gi đến ông. Ông thì lúc nào cũng t chi. Nay tình thế rt bi đát, đt nước có th b chia ct làm đôi. Ông cn phi lãnh đo chính ph.
– Thưa Hoàng thượng, không thđược . Ông ta đáp. Tôi xin trình Ngài là sau nhiu năm suy nghĩ, tôi đã quyết đnh. Tôi đnh đi tu
 – Tôi kính trng ýđnh ca ông. Nhưng hin nay tôi kêu gi đến lòng ái quc ca ông. Ông không có quyn t chi trách nhim ca mình. S tn vong ca Vit Nam buc ông như vy.
 Sau mt hi yên lng cui cùng ông ta đáp:
–Thưa Hoàng thượng, trong trường hp đó, tôi xin nhn s mng mà Ngài trao phó.
 Cm ly tay ông ta, tôi kéo sang mt phòng bên cnh, trong đó có cây thánh giá. Trước thánh giá tôi bo ông ta:
– Đây Chúa ca ông đây, ông hãy th trước chân dung Chúa là gi vng đt nước mà người ta đã trao cho ông. Ông s bo v nóđ chng li bn Cng sn, và nếu cn, chng luôn c người Pháp na.
 Ông ta đng yên lng mt lúc lâu, ri nhìn tôi, sau nhìn lên Thánh giá, ông nói vi ging nghn ngào:
–Tôi xin th. »
Quc trưởng Bo Đi đã trao cho NgôĐình Dim toàn quyn dân s và quân sđ có thđi phó vi tình hình cc k khó khăn lúc y.
 Sau khi hi kiến vi các nhân sĩ và chc sc tôn giáo Vit Nam đang có mt Pháp, k công NgôĐình Luyn là bn hc vi Bo Đi t hi còn nh, Bo Đi đã triu NgôĐình Dim tđan vin SaintAndré de Bruges (B) đđến gp ông ta ti lâu đài Thorenc Cannes. Như vy, vic giao trng trách cho NgôĐình Dim là quyết đnh riêng ca Bo Đi không có s tham ý vi người Pháp. Ch có hi ý vi mt người M mà Bo Đi quen biết và tin tưởng làông Bedell Smith, mt đi din M trong phái đoàn M Genèvre. Hai hôm sau, Bo Đi thông báo s b nhim và gii thiu ông NgôĐình Dim cho Tướng Ely, Cao y Pháp ti Vit Nam.
 Sau đó, ông Dim có bui ra mt và hp báo ti Hôtel Palais dOrsay (Paris). Trong thi gian lưu li Pháp, ông Dim thuê mt phòng ng r tin, không nhà tm Hôtel de la Gare, gn khu ph nghèo nàn gn nhà ga xe la Austerlitz. Đây cũng là bng chng v con người và nhân cách ca ông NgôÐình Dim.
 Ngày 26.06.1954, ông Dim bay v Sài Gòn, cùng vi Hoàng thân Bu Lc, Th tướng xut nhim, đ trao li quyn hành cho ông Dim.
II.- TH TƯỚNG NHM CHC.
                                                                                                                                                                                                                                                      
Ti sân bay Tân Sơn Nht, khi ông NgôĐình Dim xung máy bay- mc dù có s chun b chu đáo ca nhng người ng hông Dim- ch có khong 500 người đón tiếp ông mà phn đông thuc gii Công Giáo và các thành viên Tng liên đoàn Lao công Vit Nam. Mt du hiu không my tt cho v Th tướng trong hoàn cnh này. Trong hoàn cnh cc k bp bênh và ri lon bên b vc thm v chính tr, quân s, kinh tế và xã hi. Lúc by gi ch cn n đnh được tình thế thìđã xng đáng là mt v cu tinh ri.
 Chánh ph Bu Lc ch bàn giao li dinh Gia Long và s Ni dch vi năm by chiếc xe cũ k, vi mt tiu đi cnh sát canh gác. Vài hôm sau, Th tướng bay ra Hà ni đ xem xét tình hình và tiếp xúc chánh khách min Bc đ mi tham gia chính ph và Ni các được trình din quc dân đng bào ngày 07.07.1954. Trong đó, ông NgôĐình Dim là Th tướng kiêm Tng trưởng b Quc phòng và Ni v. Tuy nhiên, ông không có trong tay Quân đi (Tướng Nguyn văn Hinh, Tng Tham mưu trưởng, nm gi) và Công an Cnh sát do Bình Xuyên ch huy.
III.- NHNG BIN CÐÁNG GHI TRONG NĂM 1954.
1.- Đin Biên Ph tht th.
Tin Đin Biên Ph mt vào ngày 07.05.1954, chng nhng làm tht vng nhiu người Pháp mà còn to mt bu không khí tuyt vng nơi nhng người Vit quc gia, trong đó có Bo Đi, và c người M.
2.- Hi ngh Genève 1954 
 Hi ngh Genève 1954 được khai mc ngày 26.04.1954 ti Thành ph Genève (Thy S) đ bàn v vn đ khôi phc hoà bình ti Triu Tiên và Đông Dương. Nhưng vn đ Triu Tiên không đt được kết qu, nên t ngày 08.05.1954, vn đĐông Dương được đưa ra tho lun, dưới sđng ch ta ca Anthony Eden (trưởng đoàn Anh) và Viacheslav Molotov (trưởng đoàn Liên bang Xô viết) vi các phái đoàn : Pháp, Cng hòa Nhân dân Trung Hoa, Lào, Campuchia, Vit Nam và Vit Nam Dân ch Cng hòa.
 Hip đnh đình ch chiến s ti Vit Nam và Lào được ký bi đi din ca hai lc lượng quân s chính có liên quan, là Thiếu tướng Delteil (Pháp) và T Quang Bu (Vit Nam Dân ch Cng hòa) có ni dung chính như sau :
 – Ngng bn Vit Nam và trên toàn chiến trường Đông Dương.
– Sông Bến Hi, vĩ tuyến 17, được dùng làm gii tuyến quân s tm thi chia Vit Nam làm hai vùng tp kết quân s. Chính quyn và quân đi Vit Nam Dân ch Cng hòa tp trung v min Bc; Chính quyn và quân đi khi Liên hip Pháp tp trung v min Nam. – 300 ngày là thi gian đ chính quyn và quân đi các bên hoàn thành vic tp trung. Dân chúng được t do đi li gia 2 min.
– Mi bên qun lý lãnh th Hip đnh chia cho mình cho đến khi t chc Tng tuyn c thng nht Vit Nam.
– Thành lp hai cơ quan kim soát: y hi Quc tế Kim soát Đình chiến (tiếng Anh: International Control Commission, ICC; tiếng Pháp:
ommission Internationale pour la Surveillance et le Contrôle, CISC) gm n Đ, Ba Lan và Canada, vi n Đ làm ch tch và Ban Liên hp (tiếng Anh: Joint Commission; tiếng Pháp: Commission Mixte) gm Pháp và Vit Nam Dân ch Cng hòa.
 Trưởng đoàn Quc gia Vit Nam, Trn Văn Đ, phn đi s chia ct đt nước bt cđâu vàđã không ký vào bn hip đnh. Hoa K cũng không ký.
 Cui cùng, vì tranh cãi và mc c vào bui chiu ngày 20.07.1954, Hip ước đình chiến chđược son tho xong và ký kết sau 12 giđêm, tc qua sáng 21.07.1954, nên đng h tr s nơi hp vn gi nguyên 12 giđêm 20.07.1954. Ngày 21.0-07-54, khi Tng thng Eisenhower hp báo đ gii thích hip đnh Genève cho quc dân M, thì bên ngoài đã có mt nhóm sinh viên Vit Nam biu tình lên án các cường quc chia đôi đt nước ca h.
3.- Cuc di cư t Bc vào Nam. 
 Trong khi chính ph Pháp đưa 36,000 quân vin chinh Pháp vào Nam thì chính ph Vit Nam, vi s tr giúp phương tin ca Hoa k và Pháp, ph trách vic tiếp đón và tìm nơi tm trú cho trên 800 ngàn đng bào di cư t Bc vào Nam. Nếu công an và bđi cng sn không ngăn chn bng võ lc, thì s người di cư chc chn đã còn tăng cao hơn. Th tướng NgôĐình Dim cho lp ph Tng U Di Cư.
Bn thân chúng tôi nh li, lúc đó, được ngh hc mt thi gian ngn vì trường được dùng làm nơi tm trú và, khi đi hc li, các lp hc phi đón ba nhóm hc sinh khác nhau : sáng, trưa và chiu. Ti các nhà th, vì lúc đó chưa th dâng lđng tế, nên ch mt Linh mc dâng Thánh L ti bàn th chính và, đng thi, có th có Linh mc khác dâng Thánh L ti bàn th ph vi người giúp l bt buc.
4.– Đem li Đc Lp cho T Quc.
Đ cho Toàn Dân được Dân Ch thì, trước hết, T Quc phi được Đc Lp tc Ch quyn Quc gia phi được ngoi bang tôn trng và người dân có T Do. Khi đó, mi Công Dân mi có th tham gia bu người đi din cho mình Lãnh đo Đt Nước. Bi thế, Th tướng Ngô Đình Dim phi tiến hành :
a./ Tiếp thu Dinh Norodom.
 Khi t Pháp v nước, Th tướng NgôĐình Dim cư ng và làm vic ti dinh Gia Long như các Th tướng tin nhim trong khi Cao y Đông dương (Haut-commissaire de France en Indochine đi din chính ph Pháp đcai tr vùng đt thuc đa. Trước 1945, chc này có tên là Toàn quyn Đông dương, Gouverneur-général de lIndochine Française vi nhiu quyn hành hơn) ti Dinh Norodom, rng ln hơn, biu hin quyn người Pháp Vit Nam. Do đó, Th tướng NgôĐình Dim phi dành cho được nơi này.
 Ngày 07.09.1954, Dinh Norodom được bàn giao gia Cao y Pháp, Thng tướng 5 sao Paul Ely, và Th tướng NgôĐình Dim. Khi đó, quc k Pháp được h xung và c Vit Nam được kéo lên. Th tướng Dim cho đi tên thành Dinh Đc Lp.
b./ Dành quyn ch huy Quân đi.
 Ngày Song tht (7 tháng 7) năm 1954, khi Th tướng NgôĐình Dim thành lp Ni các, gii quan sát chánh tr quc tế nhn đnh chánh ph không th quá 6 tháng vìông Dim, tuy kiêm nhim Tng trưởng Quc phòng ln Ni v, nhưng không nm được Quân đi và Cnh sát. Các lc lượng này đt dưới s ch huy ca Tướng Nguyn văn Hinh, Tng Tham mưu trưởng, vàông Lê văn Vin, tc By Vin, th lãnh Bình Xuyên, đu làđàn em ca Tướng Ely, Cao y Pháp.
 Ngày 09.09.1954, Tướng Hinh dùng đài phát thanh Pháp Á đ ch trích Th tướng vàđòi ci t chánh ph. Ngày 11.09.1954, Th tướng Dim ra lnh tướng Hinh phi đi Pháp trong vòng 24 tiếng, vi nhim v kho sát t chc quân đi Pháp trong vòng 6 tun. Tướng Hinh t chi và phn đi bng cho mt tiu đi thiết giáp chy quanh dinh Đc lp và dùng đài phát thanh chng chánh ph. Tướng Hinh gi thư yêu cu s can thip ca Bo Đi.
 Ngày 20.09.1954, 9 trên 18 Tng, B trưởng lo s tình hình, đđơn xin t chc. Nhưng Đi tá Landsdale (CIA) và Toà Đi s Hoa kđã giúp ông Dim gii quyết được cuc khng hong. Đi s Heath nói vi tướng Hinh Hoa k s ngưng vin tr quân s vàĐi tá Landsdale tng hai vé phi cơđi Manila cho hai sĩ quan tham mưu ca tướng Hinh. Sau đó, Th tướng c tướng Lê văn T thay tướng Hinh trong chc v Tng Tham mưu trưởng Quân đi.
 S khó khăn khác li đến vi Th tướng Dim vìông t chi đ ngh ca Đi s Heath và tướng ODaniel, trưởng đoàn c vn quân s M, yêu cu ông gi tướng Hinh li trong Quân đi. Do đó, Đi s Heath thay đi thái đ, gi đin tín v Washington đ t cáo Th tướng Dim bt tài và cn thay đi. Tuy nhiên, Tng thng Dwight D. Eisenhower và Hi đng an ninh Quc gia cùng Lưỡng vin Quc hi li thy ông Dim có th lãnh đo mt trn chng Cng Đông nam Á châu, nên bác bđ ngh ca đi s Heath và Tng thng gi tướng Lawton Collins, đc s sang Sài gòn vi thư ca Tng thng M xác nhn ng h Th tướng Dim vàđ ngh tho lun vi ông mt chương trình vin tr kinh tế và quân s qui mô hơn.
 Chuyn li chng may, hai tướng Collins và Ely, Cao y Pháp, quen nhau tĐ nh Thế chiến và Ely đã chi phi được Collins. Nên, ngày 0812.1954, hai ông vào hi kiến Th tướng Dim ti dinh Đc lp và yêu cu b nhim ông Phan huy Quát làm Tng trưởng Quc phòng và By Vin làm Tng trưởng Ni v. Ông Dim t chi, tướng Collins ni gin vàđ ngh chính ph Hoa kđưa Bo Đi v vàng h Phan huy Quát làm Th tướng thay ông Dim. Nếu không thc hin được điu này, thì M nên rút ra khi Vit Nam.
Đc xong tường trình này, Tng thng Eisenhower và B trưởng Ngoi giao Foster Dulles tht hoang mang, lưỡng l. Hai ông mi Thượng ngh sĩ Mike Mansfield (Dân ch, đi lp) đến tòa Bch c đ hi ý vàông ny bác thnh cu ca tướng Collins vì Th tướng Dim đang hành đng tích cc. Ngày 14.12.1954. Tng thng Eisenhower ch th cho tướng Collins tiếp tc vin tr cho Vit Nam vàng h Th tướng Dim.
 c. Đc lp v tài chính. Ngày 30.12.1954, chánh ph Pháp vàđi din 3 nước Vit-Miên-Lào ký Hip đnh Paris, theo đó, Pháp nhìn nhn toàn vn ch quyn tài chánh và tin t ca 3 nước Vit-Miên-Lào và có hiu lc k t ngày 02.01.1955. Kết qu là t nay, ngân khon vin tr ca các nước được chuyn thng vào trương mc ca Vit Nam, ch không phi qua Ngân hàng Pháp quc (Banque de France) như trước đó. Tđây, chánh ph Vit Nam toàn quyn qun lý ngân sách quc gia.
 Mc dù còn nhiu khó khăn trước mt, nhưng nhng thành quđt được trong 6 tháng qua tht đáng khích l, Th tướng Ngôđình Dim cho t chc Thánh Lđêm Giáng sinh ngày 24.12.1954 ngoài sân sau dinh Đc lp, đ tơn Thiên Chúa.
IV.- NHNG BIN CÐÁNG GHI NĂM 1955.
1./ Thc thi ch quyn tài chính.
T ngày 02.01.1955, chính ph Ngôđình Dim trc tiếp nhn vin tr t các nước khác, không phi qua Pháp. Do đó, ngân sách quc gia chi tr lương cho quân nhân và công chc, tc quân đi tùy thuc chính ph.
Ngày 21.01.1955, Th tướng yêu cu Pháp chm dt vic hun luyn Quân đi Quc gia Vit Nam và, ngày 11.02.1955, tướng Agostini (Pháp) và tướng Lê văn T, Tng tham mưu trưởng, ký văn kin chuyn toàn trách nhim v Quân đi cho chính ph Vit Nam. Điu này không làm cho mt s sĩ quan thân Pháp lâu nay hài lòng. Bây gi, h phi nhn lương hàng tháng t Th tướng Ngôđình Dim và làm vic vi s c vn ca sĩ quan Hoa k. Ngoài ra, trong s h, có nhng kđãđánh giết nhng dân ta kháng chiến chng Pháp t 1945 khi h phc v trong quân đi hay công an Pháp như Trn văn Đôn, Lê văn Kim, Dương văn Minh, Mai hu Xuân, Trn thin Khiêm, Đng văn Quang, Đ Mu Ngày 12.02.1955, chính ph thâu hi li quyn qun tr thương cng Sài Gòn t tay người Pháp.
2./ S hp tác ca các giáo phái.
Vào năm 1955, Pháp ngưng vin tr các giáo phái Cao đài, Hòa ho và Bình xuyên đ xây dng các lc lượng quân s khong 20 ngàn quân, mua khí gii và còn có mt s tin mt khá quan trng khác. Bây gi, h phi cn s tài tr t ngân sách quc gia, tc phi xin chánh ph Ngôđình Dim. Đây là là yếu t quan trng nht đđnh đot thái đ các giáo phái đi vi ông Dim, v Th tướng hp pháp. Nhđó, ông Dim đã thành công trong vic chn chnh Quân đi và chm dt các giáo phái võ trang do thc dân Pháp dng nên đ chng Cng.
 Ngày 14.01.1955, đi tá Nguyn Văn Hu (Hòa ho), tham mưu trung ca tung Trn văn Soái, đem 3.500 người v vi Quân đi Vit Nam. Ngày 13.02.1955, Lc lượng Kháng chiến Liên Minh Quc gia do tung Trình Minh Thế (Cao Đài) dn 5.000 quân vng h Th tướng Dim. Các binh sĩ dưới quyn ông được sát nhp vào Quân đi Quc gia, vàông Thế mang quân hàm Thiếu tướng. Ngày 10.03.1955, Thiếu tá Nguyn Văn Đy vi 5.000 quân. Tướng Nguyn Giác Ng, Lưc lượng Dân xã Hòa ho, đã ha đem 8.000 quân v, ngày 23.02.1955, nhưng ch thc hin trong tháng 5, sau khi Bình Xuyên phi đu hàng và By Vin trn qua Pháp.

__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

Tinh Thần Ngô Đình Diệm bất diệt

$
0
0
  

Tinh Thần Ngô Đình Diệm bất diệt

Bằng  Phong Đặng Văn Âu
Image result for Tinh Thần Ngô Đình Diệm bất diệt

Thành phố Westminster, Thủ đô Người Việt Tị Nạn Cộng Sản,
Ngày 2 tháng 11 năm 2017.
Kính thưa Ngài Tổng thống Ngô Đình Diệm,
Con là một Phật tử, nhưng hàng năm con đều cùng với những người anh em Công giáo của con tham dự buổi lễ tưởng niệm Ngài. Bởi vì con là Người Lính rất hãnh diện chiến đấu dưới nền Cộng Hòa do Ngài sáng lập. Con luôn luôn ghi nhớ lời tâm huyết của Ngài:
“Ta tiến, các ngươi hãy tiến theo ta. Ta lùi, các ngươi hãy giết ta.
Ta chết, các ngươi hãy nối chí ta”.
Bước tiến của Ngài là chia tay thời đại Phong kiến và Thực dân để đưa một Đất Nước tan hoang vì chiến tranh và nhân tâm ly tán thành một quốc gia văn minh, dân chủ, tự do, phú cường. Nhưng bọn quỷ sứ đội lốt nhà tu Phật giáo đã vu cho Ngài tội kỳ thị tôn giáo để hãm hại Ngài và giật sập chế độ. Nhưng trái tim yêu nước, yêu dân của Ngài vẫn tỏa sáng với thời gian.
Không ai có thể làm vẩn đục viên kim cương cũng như không ai có thể mạ lỵ Thiên Chúa hay Đức Phật làm các đấng cứu thế trở nên xấu xa. Bọn ma quỷ sẽ thảm hại vì cuộc đời của chúng hữu hạn, nhưng Đức Phật hay Thiên Chúa là vô cùng.
Trong buổi ra mắt sách “Hành Trình Đức Tin” của giáo sư Nguyễn Đức Tuyên, con là người Phật tử tham dự mà cử tọa hầu hết là Công giáo. Bỗng nhiên con được Ban Tổ chức mời lên phát biểu về đề tài Đức Tin. Tuy không sửa soạn trước, nhưng lời phát biểu của con được cử tọa nhiệt liệt hoan nghênh, bởi vì con nói từ trái tim chân thành:
“Kính thưa quý vị hiện diện hôm nay,
Tôi là một Phật tử truyền thống. Truyền thống, bởi vì ông bà tôi, cha mẹ tôi là Phật tử nên tôi trở thành Phật tử. Nếu ông bà tôi, cha mẹ tôi là Công Giáo thì tôi trở thành Công giáo. Nói như thế, có nghĩa là Phật tử hay Công giáo đều là vấn đề hoàn cảnh (Question de l’ambiance = question of the atmosphere). Điều căn bản là, dù Phật tử hay Công giáo, đều phải có Đức Tin chân chính và trong suốt vào đấng Giáo chủ của mình. Do đó, không có lý do gì người có đức tin ở tôn giáo này lại phỉ báng, mạ lỵ người có đức tin ở tôn giáo khác. Sự phân hóa hay chia rẽ là do âm mưu của quỷ sứ. Trước hết chúng ta là người Việt Nam đều có bổn phận chứng tỏ xứng đáng một dân tộc có bốn ngàn năm văn hiến để người bản xứ không khinh bỉ chúng ta, bất luận thuộc tôn giáo nào. Cố gắng làm người tử tế, có nhân cách là hành động báo hiếu Tổ Tiên.
Bất cứ ai lợi dụng tôn giáo để mưu cầu lợi ích riêng tư đều là kẻ buôn Thần, bán Thánh. Nhà văn Dương Thu Hương nhận định về cuộc chiến vừa qua trên đất nước Việt Nam: ‘Một chế độ man rợ đã chiến thắng một nền văn minh’ Kẻ chiến thắng muốn chứng tỏ chúng có chính nghĩa thì chúng phải ra sức mạ lỵ người lãnh đạo nền văn minh để cho người đi tìm tự do như chúng ta trở thành tha phương cầu thực, giá áo túi cơm, chứ không phải là người tị nạn chính trị. Đó là âm mưu tiêu diệt khát vọng giành lại giang sơn của những người tha thiết muốn phục hồi nền văn minh.
Vì vậy, kẻ thù của chúng ta phải mua chuộc, phủ dụ kẻ háo danh nuôi giấc mơ “Sinh vi Tướng, tử vi Thần”để viết hồi ký lăng mạ Tổng thống Ngô Đình Diệm là đương nhiên. Tôi là người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa hãnh diện binh nghiệp của mình và có lòng tự trọng, nếu im lặng trước âm mưu thâm độc của kẻ thù ra sức vu khống những điều xấu xa cho nhà sáng lập nền Cộng Hòa thì hóa ra tôi là kẻ phản bội chính tôi.
Không! Tôi không phải là kẻ hoài Ngô! Tôi là người lính tuy không còn khí giới, nhưng còn ý chí gìn giữ giá trị của nền văn minh, nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa.
Đức Tin đó không có thế lực nào lay chuyển được tôi”.
Kính thưa Tổng thống Ngô Đình Diệm,
Con quan niệm rằng cuộc chiến đấu giữa Quốc Gia và Cộng Sản là cuộc chiến đấu giữa Sự Thật và Sự Dối Trá; giữa Lương Tri và Bất Nhân. Nếu Ngài là Phật tử thì cái bọn quỷ sứ giả danh Thầy Chùa vẫn triệt hạ Ngài một cách tàn bạo tương tự. Hồi ký của Hòa thượng Tâm Châu viết nơi trang 24 của Bạch Thư, nguyên văn như sau: “Tôi về tới Việt Nam Quốc Tự, bước chân vào cửa văn phòng Viện trưởng Viện Hóa Đạo của tôi thì có một biểu ngữ nền vàng chữ đỏ ghi: MUỐN QUẦN CHÚNG TUÂN THEO KỶ LUẬT THÌ PHẢI THEO QUẦN CHÚNG. Tôi vào tới bàn giấy của tôi thì có một đĩa máu, một con dao và một huyết thư: “YÊU CẦU CÁC THƯỢNG TỌA TRONG VIỆN HÓA ĐẠO, KHÔNG ĐƯỢC THEO THƯỢNG TỌA TÂM CHÂU”. Tôi định lên chánh điện Việt Nam Quốc Tự lễ Phật, tại đây có mấy vị tăng thanh niên không cho tôi vào chánh điện và hăm dọa, ai muốn vào chùa hãy bước qua xác chết của họ”. Trong cuốn Bạch thư đó Ngài Tâm Châu khẳng định Trí Quang là cán bộ cộng sản nằm vùng. (Bây giờ ông Tiến sĩ (!) Trần Kiêm Đoàn và một số trí thức (!) Phật giáo viết sách “Hòa thượng Trí Quang Trong Cõi Ta Bà” để bào chữa cho quỷ sứ.
Bất cứ cá nhân nào, tổ chức nào lợi dụng danh nghĩa Quốc Gia, núp dưới biểu tượng thiêng liêng “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” mà làm điều gian trá, bịp bợm thì con càng chống quyết liệt hơn. Bởi vì cá nhân đó, tổ chức đó nguy hiểm hơn, độc hại hơn Việt Cộng.
Đảng Việt Tân thoát thai từ cái Mặt Trận của một viên Tướng Việt Nam Cộng Hòa nhân danh chiêu bài Kháng Chiến Phục Quốc, nhưng thực chất là một cuộc lừa đảo vĩ đại. Những nhà truyền thông đã bị chúng giết chết mà tất cả những cơ quan truyền thông mệnh danh Quốc gia đều im lặng. Đó là một vết dơ trong lịch sử đi tìm tự do của người chống chế độ lưu manh, tàn ác đang thống trị quê hương Việt Nam.
Việt Cộng hay Việt Tân đều tồi bại hơn tất cả những đảng cướp trong nhân loại. Bởi vì đảng cướp không nhân danh lý tưởng cao đẹp để đi ăn cướp! Do tính chất lừa đảo, bịp bợm giống nhau, ắt Việt Cộng và Việt Tân phải cấu kết lẫn nhau để làm ô danh dân tộc.
Thanh niên luôn luôn là rường cột nước nhà Nhưng thanh niên Việt Nam ở Hải ngoại được uốn nắn thành người không coi sự Chống Cộng (tức là chống sự dối trá, tàn ác, bất nhân) là quan trọng (như lời tuyên bố của luật sư Trần Kiều Ngọc) hoặc thành người (như Nancy Nguyễn) coi khinh người tị nạn cộng sản là bọn di dân như một lũ tha phương cầu thực, giá áo túi cơm. Tức là hạng người chỉ biết thỏa mãn “tứ khoái” ở đời; chứ không còn có lý tưởng phục hồi nền văn hóa của Tổ Tiên nữa.
Nhận thấy đảng Việt Tân đã im lặng trước hai hiện tượng nêu trên, thì con nghĩ rằng Việt Tân là đảng có chủ trương thuận theo đường lối của Việt Cộng muốn xóa nhòa tội ác cộng sản. Bởi vì im lặng trước vấn đề thiết yếu như vậy, tức là đồng lõa.
Việt Cộng đã và đang làm nhục nòi giống: Đẩy đàn ông ra nước ngoài đi làm nô lệ lao động; đẩy phụ nữ ra nước ngoài làm gái làng chơi. Thế mà chủ trương chỉ Chống Cái Ác để làm hài lòng Việt Cộng thì con không thể nào chấp nhận được.
Cho nên, vừa rồi con đã đem mạng sống của con ra để thách thức đảng Việt Tân, bởi vì tuy tuổi tác đã cao, nhưng con không thể nào sống vất vưởng qua ngày đoạn tháng để chờ qua đời. Con cương quyết dùng những ngày sống còn lại của một chiến sĩ VNCH tiếp tục tranh đấu cho lý tưởng dân tộc.
Kính thưa Tổng thống Ngô Đình Diệm,
Xin Ngài hãy tin tưởng rằng dù con đơn thương độc mã trong cuộc chiến đấu vừa Chống Cộng (Việt Cộng), vừa chiến đấu Chống Cái Ác (Việt Tân), nhưng con sẽ không sờn lòng, để Ngài tin rằng Đất Nước Việt Nam vẫn còn có nhiều người nối chí Ngài sẽ bước ra khỏi khối đa số thầm lặng.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước vong hồn Tổng thống, người khai sinh ra nền Cộng Hòa Việt Nam. Con viết bài này nhân dịp lễ tưởng niệm ngày Ngài lìa thế gian để thưa với Ngài con không chỉ tưởng nhớ suông, mà con hành động.
Bằng Phong Đặng văn Âu.
Địa chỉ email: bangphongdva033@gmail. com
Điện thoại: 714 – 276 – 5600


__._,_.___

Posted by: Truc Chi 

Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

$
0
0
 
Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

TS Nguyn Tiến Hưng

 
Lăng Ngô Quyền ở Đường Lâm: con trai ông là Ngô Xương Văn, tức Nam Tấn Vương đã cầm quyền được 15 năm rồi bị bắn chết ở vùng nay là Sơn Tây.

Năm 963 khi vua Ngô Xương Văn (t là Nam tn Vương) b sát hi, Vit Nam rơi vào cnh hn lon Thp nh s quân.

Trong cun Vit Nam S Lược, nhà s hc Trn Trng Kim viết: ,Thế lc nhà Ngô by gi mi ngày mt kém, gic giã ni lên khp mi nơi. Nam Tn Vương phi thân chinh đi đánh dp. Khi đi đánh gic hai thôn Thái-Bình, không may b tên bn chết.,

Sau khi vua Ngô Xương Văn chết đi thì ,Lúc by gi trong nước có c thy 12 s quân, gây ra cnh ni lon kéo dài đến hơn 20 năm... Trong s này có Tướng ca thi nhà Ngô tên là Đ Cnh Thc cũng gi mt ch, xưng là S quân.,

Năm 1963 - đúng 1,000 năm sau, mt nhà Ngô na b sát hi và cnh Thp nh s quân li tái din.

Tướng Charles de Gaulle đã tng nói ,Après moi le deluge, (Sau ta là hng thy).

Tuy không nói ra nhưng chc Tng thng Ngô Đình Dim cũng đã nghĩ ,Sau ta là bão t.,

Cơn lc chính tr, quân s, xã hi ti Min Nam sau ngày đo chính đã tàn phá Min Nam đến mc nào thì nhiu đc gi (cao niên) còn nh.

Tình trng ri ren Sàigòn đã nh hưởng sâu xa ti tình hình quân s. Trong mt đin tín gi v Washington, Đi s Henry Cabot Lodge đã kèm theo luôn mt báo cáo ca đi din USOM tnh Long An (ngày 7 tháng 12, 1963) nói v tình hình an ninh suy gim quá mnh.

Ri ông phàn nàn: ,Tôi tht bi ri vì thy thiếu quyết tâm chiến đu: các thành viên ca tp đoàn tướng lãnh cho tôi nhng câu tr li tht tuyt vi và rõ ràng, và nói cái gì cũng hay hết, nhưng nhng vic gì đang xy ra thì chng có là bao nhiêu.,

Cái lưỡi không xương nhiu đường lt léo! Ch mt tháng trước đó, vài ngày sau đo chánh, ông Lodge đã báo cáo v Washington:
,Chúng ta không nên b qua mà không đý ti ý nghĩa ca cuc đo chánh, đó là nó s có th giúp rút ngn cuc chiến này đ cho người Mđược sm tr v nuc mình.,

Nếu như tình hình Min Nam bt n thì vào thi đim này, tình hình chính tr ti Hoa Kỳ cũng tr nên phc tp.

Đúng ba tun sau cái chết ca Tng thng Dim thì Tng thng Kennedy bám sát Dallas. Phó Tng thng Lyndon Johnson lên kế v.

Phó Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon Johnson (trái) và Tổng thống JF Kennedy (phải) đón Thủ tướng Nehru của Ấn Độ thăm Hoa Kỳ

Cơn khói la bùng lên

Ngay t lúc còn làm Phó cho Tng thng, ông Johnson đã c vn cho Tng thng Kennedy rng ,Nếu chúng ta buông xuôi ti vùng Đông Nam Á thì phi rút tuyến quc phòng ca Hoa Kỳ v tn San Francisco.,

Lên chc tng thng, vic đu tiên ông làm là tham kho đi s Cabot Lodge v Vit Nam. Ông Lodge báo cáo v tình hình đen ti ti Sàigòn.

Sau đo chính, bây gi li khó khăn, ri ren hơn nhiu, và lãnh đo Sàigòn li đang có khuynh hướng đi v hướng chính sách ,trung lp.,

Ông Lodge kết lun là cn phi có ngay nhng quyết đnh hết sc khó khăn ,và Ngài phi ly nhng quyết đnh y., Tng thng Johnson tuyên b không lưỡng l:
,Tôi s không đ mt Vit Nam, tôi s không là người Tng thng đu tiên đ cho Đông Nam Á sp đ ging như Trung Quc đã sp đ.,

Ngày 8 tháng 3, 1965 thy quân lc chiến Mđ b vào Đà Nng.

Cuc chiến khói la bt đu bùng n.

Các góc cnh ca đo chính

V bi cnh đưa ti đo chính thì chúng tôi đã đ cp trong cun Khi Đng Minh Nhy Vào (KĐMNV) da trên các chng c là các văn kin được gii mt ngày 13 tháng 6, 2011. Nơi đây chúng tôi ch nhc li vài nét đi cương.

1960 - Bước ngot ca bang giao Vit - M

Sau năm năm vàng son va phát trin va hòa bình (1955-1960), tình hình quân s và chính tr Min Nam bt đu chuyn hướng vào năm 1960.

V quân s thì lc lượng cng sn đã bt đu tn công vùng đng bng vi nhng trn đánh vào dp Tết ti Bến Tre và Tây Ninh Tây bc Sàigòn. V chính tr thì chính ph Dim càng ngày càng b ch trích là đc tài, phe đng và tham nhũng.

Cui mùa Xuân 1960 mt nhóm nhân sĩ hp Khách sn Caravelle nhau kiến ngh Tng thng Ngô Đình Dim phi ci t toàn b chính ph và chính sách (,Tuyên ngôn Caravelle,), nhưng ông Dim cho rng có Mđng đàng sau git giây vì khuyến ngh này li ging y như nhng li c vn ca Đi s M Elbridge Durbrow.

Sau này, ông Durbrow đã xác nhn là chuyn này có tht.

Ti mùa Thu 1960 thì có đo chính: đn bn vào ngay phòng ng ca Tng thng Dim. Đi s M Elbridge Durbrow c vn ông nên điu đình vi phe đo chính. Sau khi đo chính tht bi, Durbrow li khuyên ông nên khoan hng cho nhng sĩ quan liên quan.
Thế là t by gi gia Dinh Đc Lp và Tòa Đi s M thì cơm chng còn lành và canh cũng chng còn ngt.

1961 - Thu ban đu vi tân tng thng John F. Kennedy

Mi giây liên lc Vit - Mđang căng thng cui năm 1960 bng đi chiu vào đu năm 1961 khi Hoa Kỳ có Tng thng mi.

Ngh sĩ John F. Kennedy lên kế v TT Dwight Eisenhower. tui 42, ông là tng thng M tr nht. Ngày đăng quang ông hùng bin tuyên b mt lp trường hết sc cng rn ,đ bo đm s sng còn và s thành công ca t do.,
Tng thng Dim nhn được bc thưđu tiên ca TT Kennedy đ ngh Hoa Kỳ tiếp tay vi ông đ ,tăng cường n lc chiến thng và đy mnh s tiến b kinh tế và xã hi ca Vit Nam.,

Ông Dim hân hoan đáp ng li đ ngh này, nhưng đt trên căn bn là ,vì quyn li chung ca c hai nước, (ch không phi ch vì quyn li ca VNCH). Tình nghĩa hai bên tht nng nàn, thm thiết vào thu ban đu ca nhim kỳ Kennedy.

1962 - M quyết đnh b Lào

Mc dù đã tuyên b mt lp trường rt cng rn, Tng thng Kennedy đã quyết đnh b Lào. Ông Dim hết sc lo ngi: liu nhng hành đng quyết lit ca ông Kennedy có bn vng hay không?

Lúc y thì tình trng Lào đã tác đng mnh m vào tâm lý ca các lãnh đo Đông Nam Á. Chính ph Dim rt nghi ng vý chí ca Hoa Kỳ.

Lực lượng cộng sản hành quân tại Lào. Quyết định của Kennedy ,bỏ Lào, khiến chính quyền của TT Diệm nghi ngờ các cam kết của Mỹ.

Chính tình báo M NIE đã thm đnh rng: ,đã có nhng cm nghĩ hết sc sâu đm Đông Nam Á v nhng biến chuyn mi đây v khng hong Lào. Các chính ph nơi đây có khuynh hướng cho rng cuc khng hong Lào là mt th thách tượng trưng gia sc mnh ca Tây phương và Khi Cng sn. Liu Hoa kỳ có tiếp tc bo v vùng này hay không? Th thách rõ ràng nht là kh năng bn vng ca chính sách Hoa kỳ ti Vit Nam.,

Ngày 21 tháng 4, trong mt báo cáo, ông Edward Landsdale (CIA) nhn xét v Vit Nam:
V tâm lý - Vit Nam luôn nghĩ mình mi là đi tượng chính - và h t hi ,khi ti ln chúng tôi, liu s có bđi x ging như Lào không., Chính sách ca Mđã biến Lào thành nước ,trung lp, vi mt chính ph liên hip, làm cho TT Dim hết sc lo âu vì nghĩ rng sau Lào thì M s tính đến vic trung lp hóa Vit Nam và áp đt mt chính ph liên hip vi Cng sn. Bi vy, Landsdale cho rng vic chính là phi làm sao cho chính ph Min Nam tin tưởng rng vic rút lui Lào không có nghĩa là s rút khi Vit Nam.,

Đ làm tăng thêm s tin tưởng vào Hoa Kỳ, Phó Tng Thng Lyndon Johnson được gi sang thăm viếng Tng thng Dim vi s mnh ca Tng thng Kennedy là phi ,tuyên b sng h mãnh lit ca Hoa Kỳ và lòng tin tưởng vào Tng Thng Dim., Ông Johnson trao cho ông Dim bc thư ca tân Tng Thng Hoa Kỳ. Bc thư thu ban đu tht nng nàn, thm thiết.

Tuy nhiên, Tng thng Dim không hoàn toàn tin tưởng. Trong bc thư phúc đáp ông nói ti s lo ngi v Lào:
,Nhng biến chuyn gn đây ti Lào đã làm ni bt mi quan ngi trm trng ca chúng tôi v nn an ninh ca (VNCH) vi nhng đường biên gii kéo dài và d b tn công..,

Đ biết rõ s suy nghĩ ca Tng thng Dim, Đi s Nolting gp B trưởng Nguyn Đình Thun (B trưởng Ph Tng thng) đ tham kho. Ông Thun tiết l là đ ngh ca Hoa Kỳ đã làm cho Ông Dim hết sc ưu phin, ,hay là Hoa Kỳ đang sa son đ b rơi Vit Nam…như làđã b rơi Lào?,

Đi tìm gii pháp hòa bình

1963 - Mùa Xuân: yêu cu M rút c vn

 
Tháng 10/1955: Tổng thống Ngô Đình Diệm nhận lời chúc mừng từ Cao ủy Pháp Henri Hoppenot

S c vn M vào Min Nam ngày mt tăng nhanh. Tháng 4/1963: thêm 4,500 c vn và binh sĩ na.

Trm trưởng CIA là ông William Colby sau này nhn xét: ,Ngay tđu 1962 cơ quan CIA đã có nhng mi liên lc và nh hưởng trên toàn lãnh th Min Nam, t cng trước và cng sau Dinh Đc Lp ti nhng xóm làng thôn quê…,

Trong mt cuc phng vn vi t Washington Post vào tháng 5 ông Nhu tuyên b M có th rút đi mt na s c vn. Báo chí thi phng lên, Tng thng Kennedy pht lòng, tuyên b sn sàng rút đi.

Suy nghĩ li v giai đon này, Đi s Pháp Lalouette, người đã chng kiến và tham gia vào nhiu biến c ti Vit Nam đã cho rng ,quyết đnh ca ông Nhu vào hi tháng 4 yêu cu rút c vn cp tnh đã là lý do chính đ người M quyết đnh lt đông Dim.,

1963 - Mùa Hè: khng hong Pht Giáo

Vào chính lúc Washington đang nhm vào ông Nhu thì mt cơn bão t na li p ti: khng hong Pht Giáo, bt đu vào L Pht Đn ngày 8 tháng 5. Xáo trn leo thang rt nhanh. Viên chc B Ngoi giao buc ti chính ph Dim đã ,phá nát chùa chin.,

Đđánh giá li chính ph Dim, mt phái đoàn Quc Hi Hoa Kỳ do Dân biu Clement Zablocki (Wisconsin) hướng dn gm 8 thành viên đi Sàigòn đ thm đnh tình hình. Phái đoàn tiếp xúc vi rt nhiu thành phn chng Tng thng Dim cũng như vi ĐS Lodge và các quan chc M và báo chí Vit Nam. Tr v Washington, ông Zablocki đã np bn báo cáo bênh vc Tng thng Dim là người - tuy có nhiu khuyết đim, chuyên quyn, và khoan dung cho hi l, áp bc, nhưng ông ta có kh năng bn b và đang chiến thng.

Mà cũng không ai thay thếđược ông ta. Zablocki đt nng trách nhim ca báo chí: ,báo chí đã ngo mn, d b kích đng, thiếu khách quan, và không có nhng thông tin trung thc, trong nhng tin tc, bình lun v biến c Pht Giáo cũng như v Tng thng Dim.

Mc dù phái đoàn nhn xét như vy, nhưng gii truyn thông vn tiếp tc tn công. Cho nên tình hình Vit - M vào cui hè 1963 đã tr nên căng thng ti mc có tin đn là Nhà Ngô đnh ám sát tân Đi s Lodge.

1963 - Sang Thu: kh năng ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit

Trong tình hung sôi đng y li có tin ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit. Đi s Lodge (va ti Sàigòn được mt tun) thông báo ngay v Washington rng chính ông cũng có nghe như vy.

V s vic này thì ngày nay ta đã có thêm tài liu đ soi sáng cho rõ hơn vý đnh ca hai ông Dim và Nhu mun đi tìm mt gii pháp hòa bình vì biết trước sau ri M cũng b Min Nam.

Nhưng vào lúc y thì sau đin tín ca ông Lodge, ông Roger Hilsman (Giám đc Tình báo và Nghiên cu B Ngoi Giao) đã bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu ri đi ti kết lun:
,Ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, cho nên ta không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta được na.,
Ti đây, ông Nhu tr thành mc tiêu duy nht ca Hoa Kỳ

Trong mt đin tín gi cho ĐS Lodge (công đin s 272), Tòa Bch c nói v vic có nên th nói vi ông Dim hãy loi bông bà Nhu hay không, đã kết lun rng ,s không thành công nếu ch thuyết phc suông,, tr phi ,đưa ra mt li răn đe da ct vin tr.,

Thế nhưng nếu răn đe như vy thì ,có nguy cơ rt cao là ông Dim s coi đó là ch du sp có hành đng chng li ông và ông bà Nhu đến nơi ri, và ti thiu rt có thông ta s có bin pháp mnh đi vi các Tướng lãnh hay thm chí có hành đng quái đn thí d như kêu gi Bc Vit ym trđ trc xut người Mđi.,

Quá là nhanh, chiu ngày 31 tháng 8, ông Lodge báo cáo Washington ngay v vic này rng chính ông ta cũng đã ,có nghe tin ông Nhu đã bí mt giao thip vi Hà Ni và Vit Cng qua Đi s Pháp (Lalouette) và Ba Lan (Maneli), c hai chính ph các nước này đu tán thành mt gii pháp trung lp gia Bc và Nam Vit Nam., Như vy là đã trt đường ray!

V vic điu đình hip thương Nam - Bc, theo s nghiên cu ca chúng tôi thì có hai nhân chng kh tín là ông Mieczyslaw Maneli (Trưởng đoàn Ba Lan trong y Hi Kim Soát Đình Chiến), người trc tiếp làm môi gii gia Bc - Nam và ông Cao Xuân Vc trách Đoàn Thanh Niên Cng Hòa) là người đã cùng đi vi ông Ngô Đình Nhu gp ông Phm Hùng. Bi vy, ta nên xem hai ông đã thut li như thế nào?

Ông Cao Xuân V:

Giờ cầu nguyện của Thủy quân lục chiến Mỹ trên bãi biển gần Đà Nẵng.

Đi cương: theo tác gi Minh Võ thì ông Vđã k li trong mt cuc phng vn như sau:
V các điu kin đ hip thương thì nhiu ln Tng Thng Dim đã nói, phi có 6 giai đon,
·         - Bt đu bng vic cho dân hai min trao đi thư tín t do.
·         - Ri cho dân qua li t do.
·         - Th 3 là cho dân hai bên được t do chn đnh cư sang bên kia nếu mun.
·         - Th 4 mi đến giai đon trao đi kinh tế. Ví d min Nam đi go ly than đá ca min Bc chng hn.
·         - Qua được các giai đon đó ri mi tiến ti hip thương.
·         - Và sau cùng là tng tuyn c thng nht trong hòa bình).

Ông Mieczyslaw Maneli nói gì?

Ngày 15 tháng 2, 1975 (hai năm sau khi Hòa Đàm Paris ký kết) ông đã viết mt bài tên t Washington Post vi ta đ: ,Vietnam: 63 and Now, và nói rng gii pháp hòa bình do ông làm môi gii năm 1963 nếu thành công thì đã thun li cho Min Nam và Thế gii T Do hơn Hip đnh Paris đu năm 1975 rt nhiu. Ông k li:
,Mùa Xuân năm 1963, Đi s Pháp Lolouette nói vi tôi là Tng thng Dim và bào đ ca ông có nh tôi tìm hiu vi Chính Ph Hà Ni xem có kh năng nào đ gii quyết cuc chiến bng phương tin hòa bình hay không. Trong my tháng sau đó tôi đã tho lun nhiu vi gii lãnh đo cao cp nht k c Ch tch H Chí Minh và Th tướng Phm Văn Đng. Câu hi căn bn tôi đt ra cho h là: trong trường hp M rút khi Min Nam, nhng bo đm thc s nào Min Bc có thđem ra đ chng t rng mt Vit Nam thng nht s không phi là mt nước ca thế gii Cng sn? Lãnh đo Min Bc tho lun nhiu ln và dn dn đi ti mt kế hoch mà tôi đã da vào đó đ tho lun vi mt nhóm các đi s Tây phương. Theo như kế hoch này, hai Min Bc - Nam s t tđi tng bước bt đu t liên lc bưu chính, kinh tế, văn hóa. Sn phm k ngh Min Bc sđược dùng đ mua thóc go Min Nam.

,Min Bc s không đòi hi phi thng nht nhanh chóng, mt chính ph liên hip sđược thành lp ti Min Nam. Tôi hi liu ông Dim có th là lãnh đo ca chính ph này hay không? Ti mùa hè 1963 thì câu tr li sau cùng là có. Sau đó, tôi li hi thêm: nhưng làm sao phía Thế gii T do có th tin rng Hà Ni s gi li ha? Câu tr li là nếu Mđng ý rút, Min Bc s sn sàng đưa ra nhng bo đm có thc cht, gm c vic M tham d vào vic giám sát gii pháp hòa bình… ngoài ra Min bc cũng s có quan h ngoi giao và thương mi vi thế gii T do, và sau cùng nhưng rt quan trng, là quyn lc v kinh tế và chính tr ca Hoa Kỳ s vn còn nguyên, không b bt đi vì cuc chiến (cũng s là mt bo đm na).,

Chúng tôi cho rng v phía Min Bc, rt có thđng cơ chính đđiu đình là yếu t kinh tế: đó là khng hong thc phm năm 1963 ti min Bc. Tình hình thiếu ht thc phm năm y đã tr nên khng hong sau nhng cơn hn hán rt nng và bão t kéo dài t mùa Xuân 1961 ti mùa Đông 1962. Như chúng tôi đã có dp phân tích trong cun Economic Development in Socialist Vietnam, 1955-1975 (New York: Praeger Publisher, 1977): trong nhng năm không b thiên tai như lt li, bão t, hay hn hán, Min Bc cũng vn phi da vào thóc go ca Min Nam thì mi đăn.

Như vy thì đi cương v nhng bước liên lc hip thương, lp trường trung lp đđi ti thng nht thì đi cương, điu ông Maneli viết cũng ging như nhng gì ông V k li.

Ông Roger Hilsman bình lun v hai mc tiêu ca ông Nhu

Ngày 16 tháng 9, ông Hilsman viết mt Bn Ghi Nh, bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu:
·         ti thiu là s ,gim mnh s người Mđang gi nhng chc v chính yếu ti các tnh và trong chương trình p Chiến Lược,, và
·         ti đa là ông ta s ,điu đình vi Bc Vit đ ngưng chiến, ri chm dt s có mt ca M, đi ti mt Min Nam trung lp hoc theo kiu Tito ( Nam Tư) nhưng vn là mt phn đt riêng bit.,

Quân Mỹ giao tranh với lực lượng Bắc Việt ở Nam Việt Nam.

Hilsman kết lun rng ,ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, và bi vy, không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta bng cách dùng ngoi giao và thuyết phc được na, mà phi theo con đường dùng áp lc.

Tướng Taylor và B trưởng McNamara đ thêm du vào la:

Tiếp theo đó là chuyến viếng thăm Sàigòn t ngày 23 tháng 9 ti 2 tháng 10 ca phái đoàn Taylor-McNamara. Khi tr v Washington hai ông báo cáo tình hình quân s là tt, bênh ông Dim và cho rng Hoa kỳ không nên đôn đc mt cuc đo chính, và ch nên dùng áp lc vin tr. Tuy nhiên, trong báo cáo, hai ông li thêm mt nhn xét là ,S ve vãn ca ông Nhu vi ý đnh điu đình (vi Hà Ni) - cho dù là nghiêm chnh hay không đi na - cũng đã cho thy có s bt tương phùng căn bn đi vi nhng mc tiêu ca Hoa Kỳ.,

Ngày 5 tháng 10, ngày đnh mnh ca Tng thng Dim

Sau báo cáo Taylor-McNamara, thì có ti 7 s vic không may xy ra cho TT Dim vào ngày này (xem KĐMNV, Chương 21).

Thí d như ln đu tiên trong nhiu tun l, mt nhà sư na t thiêu ti bùng binh Ch Bến Thành lúc 12 gi 25 trưa. Đó làĐi Đc Thích Qung Hương. Đây là v t thiêu th sáu k t Hòa thượng Thích Qung Đc. Washington cc lc phn đi v vic chính ph Sàigòn cm cn báo chí chp nh v v này. [Chúng tôi còn nh vào thi đim y, báo chí và tivi M ph biến rt rng rãi nhng v t thiêu, dân chúng hết sc xúc đng. Câu chuyn Washington lúc y ch xoay quanh v này].

Thêm vào đó là áp lc chính ph Dim phi đt nhng cuc di chuyn ca Lc Lượng Đc Bit phòng v tng thng do Đi tá Tung ch huy dưới quyn ca B Tng Tham Mưu Quân Đi. Như vy là lc lượng này b bó tay đ hết ngăn chn đo chính.

Tng thng Dim đã gp nhiu s may mn vào tháng 10 trong nhng năm trước:
Tháng 10, 1954: vào lúc khng hong chính trđang nóng bng Sàigòn và Pháp đang âm mưu loi b Th tướng Dim, TT Eisenhower đã viết bc thưđu tiên, thông báo quyết đnh ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Vit Nam thay vì qua chính ph Pháp:

Tôi đã ch th cho Đi s M Vit Nam đ xem xét vi Ngài, vi tư cách Ngài là Lãnh đo ca Chính ph, làm sao đ mt chương trình ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Chính ph ca Ngài có th ym trđược nước Vit Nam trong gi phút th thách này…,

·         Tháng 10, 1955: Vit Nam Cng Hòa khai sinh và ông Dim tr nên tng thng đu tiên.
·         Tháng 10, 1956: ct tr ca chính th mi là Hiến Pháp ca nn Cng Hòa bt đu có hiu lc.
·         Tháng 10, 1960: Tng thng Eisenhower viết thư cho Tng thng Dim ca ngi thành qu ca ông Dim và nhân dân Min Nam: Chúng tôi đã chng kiến s can đm và táo bo mà Ngài và nhân dân Vit Nam đã biu dương đđt ti đc lp trong mt tình hung nguy him đến đ nhiu người đã coi như là vô vng. Chúng tôi còn ngưỡng m khi tình trng hn lon Min Nam đã nhường ch cho trt t, và tiến bđã thay thế cho tuyt vng, tt c vi mt tc đ tht nhanh chóng.,
·         Tháng 10, 1961, nhân dp k nim sáu năm thành lp VNCH, Tng thng Kennedy viết cho Tng thng Dim: ,Thành tích mà Ngài đã đt được đđem li nim hy vng mi, nơi cư trú và s an ninh cho gn mt triu người lánh nn cng sn t Min Bc đã ni bt như mt trong nhng n lc đáng được tán dương nht và được điu hành tt nht trong thi hin đi.,

Thế nhưng tháng 10 năm 1963 thì nhng s khuyến khích và cơ may y đã không còn na: Tng thng Dim sa son hành trình đđi v thế gii bên kia khi tháng 11 bt đu.

Ngày ám sát Tng thng

Bui sáng hôm y, ngày 2/11/1963, khi tiếng chuông nhà th ngân vang khp nơi, báo hiu đã ti giđi l, các tín đ Công giáo cu xin Thiên Chúa xá ti đ nhng người đã quá cđược sm v cõi trường sinh. Lúc y, trong s nhng vong linh được cu nguyn, đã có thêm hai linh hn na. H va mi thoát khi chn trn gian này my phút trước đó.

Kinh cu các thánh đường vang lên: Requiescat in pace, xin Thiên Chúa cho tt cđược an ngh.

Hi Đng Quân Nhân Cách Mng chn ngày 1 tháng 11 là ngày Quc Khánh.
Hng năm, khi ti ngày này, vi tư cách tng thng, ông Nguyn Văn Thiu, người đã tham gia đo chính, m tic khon đãi ngoi giao đoàn và quan khách theo th tc ngoi giao.

Đức Giáo hoàng Paul VI đón Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thăm Vatican năm 1970. GS Nguyễn Tiến Hưng cho biết ông Thiệu vẫn cầu nguyện cho Tổng thống Diệm mỗi năm dịp 02/11

Nhưng cùng ngày đó, trong ngôi nhà nguyn bé nh ti Dinh Đc Lp, hai v chng ông d thánh lđ tưởng nim và cu nguyn cho Tng thng Dim.

V linh mc làm l, Cha Khng Minh Giác hi vý ch trong bui l, và ông Thiu đáp: Xin cho linh hn Người sm được v nơi Dim Phúc, và xin người cu cho chúng tôi trong gi phút nguy khn này.

Ông Thiu an i ông Dim nơi thế gii bên kia - nhưng ông cũng đang cu nguyn va cho ông Ngô Đình Dim va cho chính mình.

Tng thng Dim ra đi đã mang theo vi ông vin tượng hòa bình cho Vit Nam. Trong cun ,A Death in November,, tác gi Ellen Hammer thut li li ca Đi s Pháp Lalouette nói vi Đi s Maneli, người môi gii hip thương gia Nam-Bc:
,Nếu M lt đông Dim, cơ hi cui cùng v hòa bình Vit Nam s b phá hy. Vì bt c ai lên thay ông ta cũng s phi l thuc vào M. Ch mình ông Dim là người đc lp đđ may ra có th vãn hi được hòa bình.,

Lch s min Nam Việt Nam sau đó din ra thế nào thì chúng ta đã biết.


Tiến s Nguyn Tiến Hưng,

__._,_.___

Posted by: Gia Cat 

Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

$
0
0
 
Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

TS Nguyn Tiến Hưng

 
Lăng Ngô Quyền ở Đường Lâm: con trai ông là Ngô Xương Văn, tức Nam Tấn Vương đã cầm quyền được 15 năm rồi bị bắn chết ở vùng nay là Sơn Tây.

Năm 963 khi vua Ngô Xương Văn (t là Nam tn Vương) b sát hi, Vit Nam rơi vào cnh hn lon Thp nh s quân.

Trong cun Vit Nam S Lược, nhà s hc Trn Trng Kim viết: ,Thế lc nhà Ngô by gi mi ngày mt kém, gic giã ni lên khp mi nơi. Nam Tn Vương phi thân chinh đi đánh dp. Khi đi đánh gic hai thôn Thái-Bình, không may b tên bn chết.,

Sau khi vua Ngô Xương Văn chết đi thì ,Lúc by gi trong nước có c thy 12 s quân, gây ra cnh ni lon kéo dài đến hơn 20 năm... Trong s này có Tướng ca thi nhà Ngô tên là Đ Cnh Thc cũng gi mt ch, xưng là S quân.,

Năm 1963 - đúng 1,000 năm sau, mt nhà Ngô na b sát hi và cnh Thp nh s quân li tái din.

Tướng Charles de Gaulle đã tng nói ,Après moi le deluge, (Sau ta là hng thy).

Tuy không nói ra nhưng chc Tng thng Ngô Đình Dim cũng đã nghĩ ,Sau ta là bão t.,

Cơn lc chính tr, quân s, xã hi ti Min Nam sau ngày đo chính đã tàn phá Min Nam đến mc nào thì nhiu đc gi (cao niên) còn nh.

Tình trng ri ren Sàigòn đã nh hưởng sâu xa ti tình hình quân s. Trong mt đin tín gi v Washington, Đi s Henry Cabot Lodge đã kèm theo luôn mt báo cáo ca đi din USOM tnh Long An (ngày 7 tháng 12, 1963) nói v tình hình an ninh suy gim quá mnh.

Ri ông phàn nàn: ,Tôi tht bi ri vì thy thiếu quyết tâm chiến đu: các thành viên ca tp đoàn tướng lãnh cho tôi nhng câu tr li tht tuyt vi và rõ ràng, và nói cái gì cũng hay hết, nhưng nhng vic gì đang xy ra thì chng có là bao nhiêu.,

Cái lưỡi không xương nhiu đường lt léo! Ch mt tháng trước đó, vài ngày sau đo chánh, ông Lodge đã báo cáo v Washington:
,Chúng ta không nên b qua mà không đý ti ý nghĩa ca cuc đo chánh, đó là nó s có th giúp rút ngn cuc chiến này đ cho người Mđược sm tr v nuc mình.,

Nếu như tình hình Min Nam bt n thì vào thi đim này, tình hình chính tr ti Hoa Kỳ cũng tr nên phc tp.

Đúng ba tun sau cái chết ca Tng thng Dim thì Tng thng Kennedy bám sát Dallas. Phó Tng thng Lyndon Johnson lên kế v.

Phó Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon Johnson (trái) và Tổng thống JF Kennedy (phải) đón Thủ tướng Nehru của Ấn Độ thăm Hoa Kỳ

Cơn khói la bùng lên

Ngay t lúc còn làm Phó cho Tng thng, ông Johnson đã c vn cho Tng thng Kennedy rng ,Nếu chúng ta buông xuôi ti vùng Đông Nam Á thì phi rút tuyến quc phòng ca Hoa Kỳ v tn San Francisco.,

Lên chc tng thng, vic đu tiên ông làm là tham kho đi s Cabot Lodge v Vit Nam. Ông Lodge báo cáo v tình hình đen ti ti Sàigòn.

Sau đo chính, bây gi li khó khăn, ri ren hơn nhiu, và lãnh đo Sàigòn li đang có khuynh hướng đi v hướng chính sách ,trung lp.,

Ông Lodge kết lun là cn phi có ngay nhng quyết đnh hết sc khó khăn ,và Ngài phi ly nhng quyết đnh y., Tng thng Johnson tuyên b không lưỡng l:
,Tôi s không đ mt Vit Nam, tôi s không là người Tng thng đu tiên đ cho Đông Nam Á sp đ ging như Trung Quc đã sp đ.,

Ngày 8 tháng 3, 1965 thy quân lc chiến Mđ b vào Đà Nng.

Cuc chiến khói la bt đu bùng n.

Các góc cnh ca đo chính

V bi cnh đưa ti đo chính thì chúng tôi đã đ cp trong cun Khi Đng Minh Nhy Vào (KĐMNV) da trên các chng c là các văn kin được gii mt ngày 13 tháng 6, 2011. Nơi đây chúng tôi ch nhc li vài nét đi cương.

1960 - Bước ngot ca bang giao Vit - M

Sau năm năm vàng son va phát trin va hòa bình (1955-1960), tình hình quân s và chính tr Min Nam bt đu chuyn hướng vào năm 1960.

V quân s thì lc lượng cng sn đã bt đu tn công vùng đng bng vi nhng trn đánh vào dp Tết ti Bến Tre và Tây Ninh Tây bc Sàigòn. V chính tr thì chính ph Dim càng ngày càng b ch trích là đc tài, phe đng và tham nhũng.

Cui mùa Xuân 1960 mt nhóm nhân sĩ hp Khách sn Caravelle nhau kiến ngh Tng thng Ngô Đình Dim phi ci t toàn b chính ph và chính sách (,Tuyên ngôn Caravelle,), nhưng ông Dim cho rng có Mđng đàng sau git giây vì khuyến ngh này li ging y như nhng li c vn ca Đi s M Elbridge Durbrow.

Sau này, ông Durbrow đã xác nhn là chuyn này có tht.

Ti mùa Thu 1960 thì có đo chính: đn bn vào ngay phòng ng ca Tng thng Dim. Đi s M Elbridge Durbrow c vn ông nên điu đình vi phe đo chính. Sau khi đo chính tht bi, Durbrow li khuyên ông nên khoan hng cho nhng sĩ quan liên quan.
Thế là t by gi gia Dinh Đc Lp và Tòa Đi s M thì cơm chng còn lành và canh cũng chng còn ngt.

1961 - Thu ban đu vi tân tng thng John F. Kennedy

Mi giây liên lc Vit - Mđang căng thng cui năm 1960 bng đi chiu vào đu năm 1961 khi Hoa Kỳ có Tng thng mi.

Ngh sĩ John F. Kennedy lên kế v TT Dwight Eisenhower. tui 42, ông là tng thng M tr nht. Ngày đăng quang ông hùng bin tuyên b mt lp trường hết sc cng rn ,đ bo đm s sng còn và s thành công ca t do.,
Tng thng Dim nhn được bc thưđu tiên ca TT Kennedy đ ngh Hoa Kỳ tiếp tay vi ông đ ,tăng cường n lc chiến thng và đy mnh s tiến b kinh tế và xã hi ca Vit Nam.,

Ông Dim hân hoan đáp ng li đ ngh này, nhưng đt trên căn bn là ,vì quyn li chung ca c hai nước, (ch không phi ch vì quyn li ca VNCH). Tình nghĩa hai bên tht nng nàn, thm thiết vào thu ban đu ca nhim kỳ Kennedy.

1962 - M quyết đnh b Lào

Mc dù đã tuyên b mt lp trường rt cng rn, Tng thng Kennedy đã quyết đnh b Lào. Ông Dim hết sc lo ngi: liu nhng hành đng quyết lit ca ông Kennedy có bn vng hay không?

Lúc y thì tình trng Lào đã tác đng mnh m vào tâm lý ca các lãnh đo Đông Nam Á. Chính ph Dim rt nghi ng vý chí ca Hoa Kỳ.

Lực lượng cộng sản hành quân tại Lào. Quyết định của Kennedy ,bỏ Lào, khiến chính quyền của TT Diệm nghi ngờ các cam kết của Mỹ.

Chính tình báo M NIE đã thm đnh rng: ,đã có nhng cm nghĩ hết sc sâu đm Đông Nam Á v nhng biến chuyn mi đây v khng hong Lào. Các chính ph nơi đây có khuynh hướng cho rng cuc khng hong Lào là mt th thách tượng trưng gia sc mnh ca Tây phương và Khi Cng sn. Liu Hoa kỳ có tiếp tc bo v vùng này hay không? Th thách rõ ràng nht là kh năng bn vng ca chính sách Hoa kỳ ti Vit Nam.,

Ngày 21 tháng 4, trong mt báo cáo, ông Edward Landsdale (CIA) nhn xét v Vit Nam:
V tâm lý - Vit Nam luôn nghĩ mình mi là đi tượng chính - và h t hi ,khi ti ln chúng tôi, liu s có bđi x ging như Lào không., Chính sách ca Mđã biến Lào thành nước ,trung lp, vi mt chính ph liên hip, làm cho TT Dim hết sc lo âu vì nghĩ rng sau Lào thì M s tính đến vic trung lp hóa Vit Nam và áp đt mt chính ph liên hip vi Cng sn. Bi vy, Landsdale cho rng vic chính là phi làm sao cho chính ph Min Nam tin tưởng rng vic rút lui Lào không có nghĩa là s rút khi Vit Nam.,

Đ làm tăng thêm s tin tưởng vào Hoa Kỳ, Phó Tng Thng Lyndon Johnson được gi sang thăm viếng Tng thng Dim vi s mnh ca Tng thng Kennedy là phi ,tuyên b sng h mãnh lit ca Hoa Kỳ và lòng tin tưởng vào Tng Thng Dim., Ông Johnson trao cho ông Dim bc thư ca tân Tng Thng Hoa Kỳ. Bc thư thu ban đu tht nng nàn, thm thiết.

Tuy nhiên, Tng thng Dim không hoàn toàn tin tưởng. Trong bc thư phúc đáp ông nói ti s lo ngi v Lào:
,Nhng biến chuyn gn đây ti Lào đã làm ni bt mi quan ngi trm trng ca chúng tôi v nn an ninh ca (VNCH) vi nhng đường biên gii kéo dài và d b tn công..,

Đ biết rõ s suy nghĩ ca Tng thng Dim, Đi s Nolting gp B trưởng Nguyn Đình Thun (B trưởng Ph Tng thng) đ tham kho. Ông Thun tiết l là đ ngh ca Hoa Kỳ đã làm cho Ông Dim hết sc ưu phin, ,hay là Hoa Kỳ đang sa son đ b rơi Vit Nam…như làđã b rơi Lào?,

Đi tìm gii pháp hòa bình

1963 - Mùa Xuân: yêu cu M rút c vn

 
Tháng 10/1955: Tổng thống Ngô Đình Diệm nhận lời chúc mừng từ Cao ủy Pháp Henri Hoppenot

S c vn M vào Min Nam ngày mt tăng nhanh. Tháng 4/1963: thêm 4,500 c vn và binh sĩ na.

Trm trưởng CIA là ông William Colby sau này nhn xét: ,Ngay tđu 1962 cơ quan CIA đã có nhng mi liên lc và nh hưởng trên toàn lãnh th Min Nam, t cng trước và cng sau Dinh Đc Lp ti nhng xóm làng thôn quê…,

Trong mt cuc phng vn vi t Washington Post vào tháng 5 ông Nhu tuyên b M có th rút đi mt na s c vn. Báo chí thi phng lên, Tng thng Kennedy pht lòng, tuyên b sn sàng rút đi.

Suy nghĩ li v giai đon này, Đi s Pháp Lalouette, người đã chng kiến và tham gia vào nhiu biến c ti Vit Nam đã cho rng ,quyết đnh ca ông Nhu vào hi tháng 4 yêu cu rút c vn cp tnh đã là lý do chính đ người M quyết đnh lt đông Dim.,

1963 - Mùa Hè: khng hong Pht Giáo

Vào chính lúc Washington đang nhm vào ông Nhu thì mt cơn bão t na li p ti: khng hong Pht Giáo, bt đu vào L Pht Đn ngày 8 tháng 5. Xáo trn leo thang rt nhanh. Viên chc B Ngoi giao buc ti chính ph Dim đã ,phá nát chùa chin.,

Đđánh giá li chính ph Dim, mt phái đoàn Quc Hi Hoa Kỳ do Dân biu Clement Zablocki (Wisconsin) hướng dn gm 8 thành viên đi Sàigòn đ thm đnh tình hình. Phái đoàn tiếp xúc vi rt nhiu thành phn chng Tng thng Dim cũng như vi ĐS Lodge và các quan chc M và báo chí Vit Nam. Tr v Washington, ông Zablocki đã np bn báo cáo bênh vc Tng thng Dim là người - tuy có nhiu khuyết đim, chuyên quyn, và khoan dung cho hi l, áp bc, nhưng ông ta có kh năng bn b và đang chiến thng.

Mà cũng không ai thay thếđược ông ta. Zablocki đt nng trách nhim ca báo chí: ,báo chí đã ngo mn, d b kích đng, thiếu khách quan, và không có nhng thông tin trung thc, trong nhng tin tc, bình lun v biến c Pht Giáo cũng như v Tng thng Dim.

Mc dù phái đoàn nhn xét như vy, nhưng gii truyn thông vn tiếp tc tn công. Cho nên tình hình Vit - M vào cui hè 1963 đã tr nên căng thng ti mc có tin đn là Nhà Ngô đnh ám sát tân Đi s Lodge.

1963 - Sang Thu: kh năng ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit

Trong tình hung sôi đng y li có tin ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit. Đi s Lodge (va ti Sàigòn được mt tun) thông báo ngay v Washington rng chính ông cũng có nghe như vy.

V s vic này thì ngày nay ta đã có thêm tài liu đ soi sáng cho rõ hơn vý đnh ca hai ông Dim và Nhu mun đi tìm mt gii pháp hòa bình vì biết trước sau ri M cũng b Min Nam.

Nhưng vào lúc y thì sau đin tín ca ông Lodge, ông Roger Hilsman (Giám đc Tình báo và Nghiên cu B Ngoi Giao) đã bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu ri đi ti kết lun:
,Ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, cho nên ta không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta được na.,
Ti đây, ông Nhu tr thành mc tiêu duy nht ca Hoa Kỳ

Trong mt đin tín gi cho ĐS Lodge (công đin s 272), Tòa Bch c nói v vic có nên th nói vi ông Dim hãy loi bông bà Nhu hay không, đã kết lun rng ,s không thành công nếu ch thuyết phc suông,, tr phi ,đưa ra mt li răn đe da ct vin tr.,

Thế nhưng nếu răn đe như vy thì ,có nguy cơ rt cao là ông Dim s coi đó là ch du sp có hành đng chng li ông và ông bà Nhu đến nơi ri, và ti thiu rt có thông ta s có bin pháp mnh đi vi các Tướng lãnh hay thm chí có hành đng quái đn thí d như kêu gi Bc Vit ym trđ trc xut người Mđi.,

Quá là nhanh, chiu ngày 31 tháng 8, ông Lodge báo cáo Washington ngay v vic này rng chính ông ta cũng đã ,có nghe tin ông Nhu đã bí mt giao thip vi Hà Ni và Vit Cng qua Đi s Pháp (Lalouette) và Ba Lan (Maneli), c hai chính ph các nước này đu tán thành mt gii pháp trung lp gia Bc và Nam Vit Nam., Như vy là đã trt đường ray!

V vic điu đình hip thương Nam - Bc, theo s nghiên cu ca chúng tôi thì có hai nhân chng kh tín là ông Mieczyslaw Maneli (Trưởng đoàn Ba Lan trong y Hi Kim Soát Đình Chiến), người trc tiếp làm môi gii gia Bc - Nam và ông Cao Xuân Vc trách Đoàn Thanh Niên Cng Hòa) là người đã cùng đi vi ông Ngô Đình Nhu gp ông Phm Hùng. Bi vy, ta nên xem hai ông đã thut li như thế nào?

Ông Cao Xuân V:

Giờ cầu nguyện của Thủy quân lục chiến Mỹ trên bãi biển gần Đà Nẵng.

Đi cương: theo tác gi Minh Võ thì ông Vđã k li trong mt cuc phng vn như sau:
V các điu kin đ hip thương thì nhiu ln Tng Thng Dim đã nói, phi có 6 giai đon,
·         - Bt đu bng vic cho dân hai min trao đi thư tín t do.
·         - Ri cho dân qua li t do.
·         - Th 3 là cho dân hai bên được t do chn đnh cư sang bên kia nếu mun.
·         - Th 4 mi đến giai đon trao đi kinh tế. Ví d min Nam đi go ly than đá ca min Bc chng hn.
·         - Qua được các giai đon đó ri mi tiến ti hip thương.
·         - Và sau cùng là tng tuyn c thng nht trong hòa bình).

Ông Mieczyslaw Maneli nói gì?

Ngày 15 tháng 2, 1975 (hai năm sau khi Hòa Đàm Paris ký kết) ông đã viết mt bài tên t Washington Post vi ta đ: ,Vietnam: 63 and Now, và nói rng gii pháp hòa bình do ông làm môi gii năm 1963 nếu thành công thì đã thun li cho Min Nam và Thế gii T Do hơn Hip đnh Paris đu năm 1975 rt nhiu. Ông k li:
,Mùa Xuân năm 1963, Đi s Pháp Lolouette nói vi tôi là Tng thng Dim và bào đ ca ông có nh tôi tìm hiu vi Chính Ph Hà Ni xem có kh năng nào đ gii quyết cuc chiến bng phương tin hòa bình hay không. Trong my tháng sau đó tôi đã tho lun nhiu vi gii lãnh đo cao cp nht k c Ch tch H Chí Minh và Th tướng Phm Văn Đng. Câu hi căn bn tôi đt ra cho h là: trong trường hp M rút khi Min Nam, nhng bo đm thc s nào Min Bc có thđem ra đ chng t rng mt Vit Nam thng nht s không phi là mt nước ca thế gii Cng sn? Lãnh đo Min Bc tho lun nhiu ln và dn dn đi ti mt kế hoch mà tôi đã da vào đó đ tho lun vi mt nhóm các đi s Tây phương. Theo như kế hoch này, hai Min Bc - Nam s t tđi tng bước bt đu t liên lc bưu chính, kinh tế, văn hóa. Sn phm k ngh Min Bc sđược dùng đ mua thóc go Min Nam.

,Min Bc s không đòi hi phi thng nht nhanh chóng, mt chính ph liên hip sđược thành lp ti Min Nam. Tôi hi liu ông Dim có th là lãnh đo ca chính ph này hay không? Ti mùa hè 1963 thì câu tr li sau cùng là có. Sau đó, tôi li hi thêm: nhưng làm sao phía Thế gii T do có th tin rng Hà Ni s gi li ha? Câu tr li là nếu Mđng ý rút, Min Bc s sn sàng đưa ra nhng bo đm có thc cht, gm c vic M tham d vào vic giám sát gii pháp hòa bình… ngoài ra Min bc cũng s có quan h ngoi giao và thương mi vi thế gii T do, và sau cùng nhưng rt quan trng, là quyn lc v kinh tế và chính tr ca Hoa Kỳ s vn còn nguyên, không b bt đi vì cuc chiến (cũng s là mt bo đm na).,

Chúng tôi cho rng v phía Min Bc, rt có thđng cơ chính đđiu đình là yếu t kinh tế: đó là khng hong thc phm năm 1963 ti min Bc. Tình hình thiếu ht thc phm năm y đã tr nên khng hong sau nhng cơn hn hán rt nng và bão t kéo dài t mùa Xuân 1961 ti mùa Đông 1962. Như chúng tôi đã có dp phân tích trong cun Economic Development in Socialist Vietnam, 1955-1975 (New York: Praeger Publisher, 1977): trong nhng năm không b thiên tai như lt li, bão t, hay hn hán, Min Bc cũng vn phi da vào thóc go ca Min Nam thì mi đăn.

Như vy thì đi cương v nhng bước liên lc hip thương, lp trường trung lp đđi ti thng nht thì đi cương, điu ông Maneli viết cũng ging như nhng gì ông V k li.

Ông Roger Hilsman bình lun v hai mc tiêu ca ông Nhu

Ngày 16 tháng 9, ông Hilsman viết mt Bn Ghi Nh, bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu:
·         ti thiu là s ,gim mnh s người Mđang gi nhng chc v chính yếu ti các tnh và trong chương trình p Chiến Lược,, và
·         ti đa là ông ta s ,điu đình vi Bc Vit đ ngưng chiến, ri chm dt s có mt ca M, đi ti mt Min Nam trung lp hoc theo kiu Tito ( Nam Tư) nhưng vn là mt phn đt riêng bit.,

Quân Mỹ giao tranh với lực lượng Bắc Việt ở Nam Việt Nam.

Hilsman kết lun rng ,ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, và bi vy, không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta bng cách dùng ngoi giao và thuyết phc được na, mà phi theo con đường dùng áp lc.

Tướng Taylor và B trưởng McNamara đ thêm du vào la:

Tiếp theo đó là chuyến viếng thăm Sàigòn t ngày 23 tháng 9 ti 2 tháng 10 ca phái đoàn Taylor-McNamara. Khi tr v Washington hai ông báo cáo tình hình quân s là tt, bênh ông Dim và cho rng Hoa kỳ không nên đôn đc mt cuc đo chính, và ch nên dùng áp lc vin tr. Tuy nhiên, trong báo cáo, hai ông li thêm mt nhn xét là ,S ve vãn ca ông Nhu vi ý đnh điu đình (vi Hà Ni) - cho dù là nghiêm chnh hay không đi na - cũng đã cho thy có s bt tương phùng căn bn đi vi nhng mc tiêu ca Hoa Kỳ.,

Ngày 5 tháng 10, ngày đnh mnh ca Tng thng Dim

Sau báo cáo Taylor-McNamara, thì có ti 7 s vic không may xy ra cho TT Dim vào ngày này (xem KĐMNV, Chương 21).

Thí d như ln đu tiên trong nhiu tun l, mt nhà sư na t thiêu ti bùng binh Ch Bến Thành lúc 12 gi 25 trưa. Đó làĐi Đc Thích Qung Hương. Đây là v t thiêu th sáu k t Hòa thượng Thích Qung Đc. Washington cc lc phn đi v vic chính ph Sàigòn cm cn báo chí chp nh v v này. [Chúng tôi còn nh vào thi đim y, báo chí và tivi M ph biến rt rng rãi nhng v t thiêu, dân chúng hết sc xúc đng. Câu chuyn Washington lúc y ch xoay quanh v này].

Thêm vào đó là áp lc chính ph Dim phi đt nhng cuc di chuyn ca Lc Lượng Đc Bit phòng v tng thng do Đi tá Tung ch huy dưới quyn ca B Tng Tham Mưu Quân Đi. Như vy là lc lượng này b bó tay đ hết ngăn chn đo chính.

Tng thng Dim đã gp nhiu s may mn vào tháng 10 trong nhng năm trước:
Tháng 10, 1954: vào lúc khng hong chính trđang nóng bng Sàigòn và Pháp đang âm mưu loi b Th tướng Dim, TT Eisenhower đã viết bc thưđu tiên, thông báo quyết đnh ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Vit Nam thay vì qua chính ph Pháp:

Tôi đã ch th cho Đi s M Vit Nam đ xem xét vi Ngài, vi tư cách Ngài là Lãnh đo ca Chính ph, làm sao đ mt chương trình ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Chính ph ca Ngài có th ym trđược nước Vit Nam trong gi phút th thách này…,

·         Tháng 10, 1955: Vit Nam Cng Hòa khai sinh và ông Dim tr nên tng thng đu tiên.
·         Tháng 10, 1956: ct tr ca chính th mi là Hiến Pháp ca nn Cng Hòa bt đu có hiu lc.
·         Tháng 10, 1960: Tng thng Eisenhower viết thư cho Tng thng Dim ca ngi thành qu ca ông Dim và nhân dân Min Nam: Chúng tôi đã chng kiến s can đm và táo bo mà Ngài và nhân dân Vit Nam đã biu dương đđt ti đc lp trong mt tình hung nguy him đến đ nhiu người đã coi như là vô vng. Chúng tôi còn ngưỡng m khi tình trng hn lon Min Nam đã nhường ch cho trt t, và tiến bđã thay thế cho tuyt vng, tt c vi mt tc đ tht nhanh chóng.,
·         Tháng 10, 1961, nhân dp k nim sáu năm thành lp VNCH, Tng thng Kennedy viết cho Tng thng Dim: ,Thành tích mà Ngài đã đt được đđem li nim hy vng mi, nơi cư trú và s an ninh cho gn mt triu người lánh nn cng sn t Min Bc đã ni bt như mt trong nhng n lc đáng được tán dương nht và được điu hành tt nht trong thi hin đi.,

Thế nhưng tháng 10 năm 1963 thì nhng s khuyến khích và cơ may y đã không còn na: Tng thng Dim sa son hành trình đđi v thế gii bên kia khi tháng 11 bt đu.

Ngày ám sát Tng thng

Bui sáng hôm y, ngày 2/11/1963, khi tiếng chuông nhà th ngân vang khp nơi, báo hiu đã ti giđi l, các tín đ Công giáo cu xin Thiên Chúa xá ti đ nhng người đã quá cđược sm v cõi trường sinh. Lúc y, trong s nhng vong linh được cu nguyn, đã có thêm hai linh hn na. H va mi thoát khi chn trn gian này my phút trước đó.

Kinh cu các thánh đường vang lên: Requiescat in pace, xin Thiên Chúa cho tt cđược an ngh.

Hi Đng Quân Nhân Cách Mng chn ngày 1 tháng 11 là ngày Quc Khánh.
Hng năm, khi ti ngày này, vi tư cách tng thng, ông Nguyn Văn Thiu, người đã tham gia đo chính, m tic khon đãi ngoi giao đoàn và quan khách theo th tc ngoi giao.

Đức Giáo hoàng Paul VI đón Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thăm Vatican năm 1970. GS Nguyễn Tiến Hưng cho biết ông Thiệu vẫn cầu nguyện cho Tổng thống Diệm mỗi năm dịp 02/11

Nhưng cùng ngày đó, trong ngôi nhà nguyn bé nh ti Dinh Đc Lp, hai v chng ông d thánh lđ tưởng nim và cu nguyn cho Tng thng Dim.

V linh mc làm l, Cha Khng Minh Giác hi vý ch trong bui l, và ông Thiu đáp: Xin cho linh hn Người sm được v nơi Dim Phúc, và xin người cu cho chúng tôi trong gi phút nguy khn này.

Ông Thiu an i ông Dim nơi thế gii bên kia - nhưng ông cũng đang cu nguyn va cho ông Ngô Đình Dim va cho chính mình.

Tng thng Dim ra đi đã mang theo vi ông vin tượng hòa bình cho Vit Nam. Trong cun ,A Death in November,, tác gi Ellen Hammer thut li li ca Đi s Pháp Lalouette nói vi Đi s Maneli, người môi gii hip thương gia Nam-Bc:
,Nếu M lt đông Dim, cơ hi cui cùng v hòa bình Vit Nam s b phá hy. Vì bt c ai lên thay ông ta cũng s phi l thuc vào M. Ch mình ông Dim là người đc lp đđ may ra có th vãn hi được hòa bình.,

Lch s min Nam Việt Nam sau đó din ra thế nào thì chúng ta đã biết.


Tiến s Nguyn Tiến Hưng,

__._,_.___

Posted by: Gia Cat 

Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

$
0
0
 
Nhà Ngô thứ Nhì nằm xuống loạn lạc nổi lên

TS Nguyn Tiến Hưng

 
Lăng Ngô Quyền ở Đường Lâm: con trai ông là Ngô Xương Văn, tức Nam Tấn Vương đã cầm quyền được 15 năm rồi bị bắn chết ở vùng nay là Sơn Tây.

Năm 963 khi vua Ngô Xương Văn (t là Nam tn Vương) b sát hi, Vit Nam rơi vào cnh hn lon Thp nh s quân.

Trong cun Vit Nam S Lược, nhà s hc Trn Trng Kim viết: ,Thế lc nhà Ngô by gi mi ngày mt kém, gic giã ni lên khp mi nơi. Nam Tn Vương phi thân chinh đi đánh dp. Khi đi đánh gic hai thôn Thái-Bình, không may b tên bn chết.,

Sau khi vua Ngô Xương Văn chết đi thì ,Lúc by gi trong nước có c thy 12 s quân, gây ra cnh ni lon kéo dài đến hơn 20 năm... Trong s này có Tướng ca thi nhà Ngô tên là Đ Cnh Thc cũng gi mt ch, xưng là S quân.,

Năm 1963 - đúng 1,000 năm sau, mt nhà Ngô na b sát hi và cnh Thp nh s quân li tái din.

Tướng Charles de Gaulle đã tng nói ,Après moi le deluge, (Sau ta là hng thy).

Tuy không nói ra nhưng chc Tng thng Ngô Đình Dim cũng đã nghĩ ,Sau ta là bão t.,

Cơn lc chính tr, quân s, xã hi ti Min Nam sau ngày đo chính đã tàn phá Min Nam đến mc nào thì nhiu đc gi (cao niên) còn nh.

Tình trng ri ren Sàigòn đã nh hưởng sâu xa ti tình hình quân s. Trong mt đin tín gi v Washington, Đi s Henry Cabot Lodge đã kèm theo luôn mt báo cáo ca đi din USOM tnh Long An (ngày 7 tháng 12, 1963) nói v tình hình an ninh suy gim quá mnh.

Ri ông phàn nàn: ,Tôi tht bi ri vì thy thiếu quyết tâm chiến đu: các thành viên ca tp đoàn tướng lãnh cho tôi nhng câu tr li tht tuyt vi và rõ ràng, và nói cái gì cũng hay hết, nhưng nhng vic gì đang xy ra thì chng có là bao nhiêu.,

Cái lưỡi không xương nhiu đường lt léo! Ch mt tháng trước đó, vài ngày sau đo chánh, ông Lodge đã báo cáo v Washington:
,Chúng ta không nên b qua mà không đý ti ý nghĩa ca cuc đo chánh, đó là nó s có th giúp rút ngn cuc chiến này đ cho người Mđược sm tr v nuc mình.,

Nếu như tình hình Min Nam bt n thì vào thi đim này, tình hình chính tr ti Hoa Kỳ cũng tr nên phc tp.

Đúng ba tun sau cái chết ca Tng thng Dim thì Tng thng Kennedy bám sát Dallas. Phó Tng thng Lyndon Johnson lên kế v.

Phó Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon Johnson (trái) và Tổng thống JF Kennedy (phải) đón Thủ tướng Nehru của Ấn Độ thăm Hoa Kỳ

Cơn khói la bùng lên

Ngay t lúc còn làm Phó cho Tng thng, ông Johnson đã c vn cho Tng thng Kennedy rng ,Nếu chúng ta buông xuôi ti vùng Đông Nam Á thì phi rút tuyến quc phòng ca Hoa Kỳ v tn San Francisco.,

Lên chc tng thng, vic đu tiên ông làm là tham kho đi s Cabot Lodge v Vit Nam. Ông Lodge báo cáo v tình hình đen ti ti Sàigòn.

Sau đo chính, bây gi li khó khăn, ri ren hơn nhiu, và lãnh đo Sàigòn li đang có khuynh hướng đi v hướng chính sách ,trung lp.,

Ông Lodge kết lun là cn phi có ngay nhng quyết đnh hết sc khó khăn ,và Ngài phi ly nhng quyết đnh y., Tng thng Johnson tuyên b không lưỡng l:
,Tôi s không đ mt Vit Nam, tôi s không là người Tng thng đu tiên đ cho Đông Nam Á sp đ ging như Trung Quc đã sp đ.,

Ngày 8 tháng 3, 1965 thy quân lc chiến Mđ b vào Đà Nng.

Cuc chiến khói la bt đu bùng n.

Các góc cnh ca đo chính

V bi cnh đưa ti đo chính thì chúng tôi đã đ cp trong cun Khi Đng Minh Nhy Vào (KĐMNV) da trên các chng c là các văn kin được gii mt ngày 13 tháng 6, 2011. Nơi đây chúng tôi ch nhc li vài nét đi cương.

1960 - Bước ngot ca bang giao Vit - M

Sau năm năm vàng son va phát trin va hòa bình (1955-1960), tình hình quân s và chính tr Min Nam bt đu chuyn hướng vào năm 1960.

V quân s thì lc lượng cng sn đã bt đu tn công vùng đng bng vi nhng trn đánh vào dp Tết ti Bến Tre và Tây Ninh Tây bc Sàigòn. V chính tr thì chính ph Dim càng ngày càng b ch trích là đc tài, phe đng và tham nhũng.

Cui mùa Xuân 1960 mt nhóm nhân sĩ hp Khách sn Caravelle nhau kiến ngh Tng thng Ngô Đình Dim phi ci t toàn b chính ph và chính sách (,Tuyên ngôn Caravelle,), nhưng ông Dim cho rng có Mđng đàng sau git giây vì khuyến ngh này li ging y như nhng li c vn ca Đi s M Elbridge Durbrow.

Sau này, ông Durbrow đã xác nhn là chuyn này có tht.

Ti mùa Thu 1960 thì có đo chính: đn bn vào ngay phòng ng ca Tng thng Dim. Đi s M Elbridge Durbrow c vn ông nên điu đình vi phe đo chính. Sau khi đo chính tht bi, Durbrow li khuyên ông nên khoan hng cho nhng sĩ quan liên quan.
Thế là t by gi gia Dinh Đc Lp và Tòa Đi s M thì cơm chng còn lành và canh cũng chng còn ngt.

1961 - Thu ban đu vi tân tng thng John F. Kennedy

Mi giây liên lc Vit - Mđang căng thng cui năm 1960 bng đi chiu vào đu năm 1961 khi Hoa Kỳ có Tng thng mi.

Ngh sĩ John F. Kennedy lên kế v TT Dwight Eisenhower. tui 42, ông là tng thng M tr nht. Ngày đăng quang ông hùng bin tuyên b mt lp trường hết sc cng rn ,đ bo đm s sng còn và s thành công ca t do.,
Tng thng Dim nhn được bc thưđu tiên ca TT Kennedy đ ngh Hoa Kỳ tiếp tay vi ông đ ,tăng cường n lc chiến thng và đy mnh s tiến b kinh tế và xã hi ca Vit Nam.,

Ông Dim hân hoan đáp ng li đ ngh này, nhưng đt trên căn bn là ,vì quyn li chung ca c hai nước, (ch không phi ch vì quyn li ca VNCH). Tình nghĩa hai bên tht nng nàn, thm thiết vào thu ban đu ca nhim kỳ Kennedy.

1962 - M quyết đnh b Lào

Mc dù đã tuyên b mt lp trường rt cng rn, Tng thng Kennedy đã quyết đnh b Lào. Ông Dim hết sc lo ngi: liu nhng hành đng quyết lit ca ông Kennedy có bn vng hay không?

Lúc y thì tình trng Lào đã tác đng mnh m vào tâm lý ca các lãnh đo Đông Nam Á. Chính ph Dim rt nghi ng vý chí ca Hoa Kỳ.

Lực lượng cộng sản hành quân tại Lào. Quyết định của Kennedy ,bỏ Lào, khiến chính quyền của TT Diệm nghi ngờ các cam kết của Mỹ.

Chính tình báo M NIE đã thm đnh rng: ,đã có nhng cm nghĩ hết sc sâu đm Đông Nam Á v nhng biến chuyn mi đây v khng hong Lào. Các chính ph nơi đây có khuynh hướng cho rng cuc khng hong Lào là mt th thách tượng trưng gia sc mnh ca Tây phương và Khi Cng sn. Liu Hoa kỳ có tiếp tc bo v vùng này hay không? Th thách rõ ràng nht là kh năng bn vng ca chính sách Hoa kỳ ti Vit Nam.,

Ngày 21 tháng 4, trong mt báo cáo, ông Edward Landsdale (CIA) nhn xét v Vit Nam:
V tâm lý - Vit Nam luôn nghĩ mình mi là đi tượng chính - và h t hi ,khi ti ln chúng tôi, liu s có bđi x ging như Lào không., Chính sách ca Mđã biến Lào thành nước ,trung lp, vi mt chính ph liên hip, làm cho TT Dim hết sc lo âu vì nghĩ rng sau Lào thì M s tính đến vic trung lp hóa Vit Nam và áp đt mt chính ph liên hip vi Cng sn. Bi vy, Landsdale cho rng vic chính là phi làm sao cho chính ph Min Nam tin tưởng rng vic rút lui Lào không có nghĩa là s rút khi Vit Nam.,

Đ làm tăng thêm s tin tưởng vào Hoa Kỳ, Phó Tng Thng Lyndon Johnson được gi sang thăm viếng Tng thng Dim vi s mnh ca Tng thng Kennedy là phi ,tuyên b sng h mãnh lit ca Hoa Kỳ và lòng tin tưởng vào Tng Thng Dim., Ông Johnson trao cho ông Dim bc thư ca tân Tng Thng Hoa Kỳ. Bc thư thu ban đu tht nng nàn, thm thiết.

Tuy nhiên, Tng thng Dim không hoàn toàn tin tưởng. Trong bc thư phúc đáp ông nói ti s lo ngi v Lào:
,Nhng biến chuyn gn đây ti Lào đã làm ni bt mi quan ngi trm trng ca chúng tôi v nn an ninh ca (VNCH) vi nhng đường biên gii kéo dài và d b tn công..,

Đ biết rõ s suy nghĩ ca Tng thng Dim, Đi s Nolting gp B trưởng Nguyn Đình Thun (B trưởng Ph Tng thng) đ tham kho. Ông Thun tiết l là đ ngh ca Hoa Kỳ đã làm cho Ông Dim hết sc ưu phin, ,hay là Hoa Kỳ đang sa son đ b rơi Vit Nam…như làđã b rơi Lào?,

Đi tìm gii pháp hòa bình

1963 - Mùa Xuân: yêu cu M rút c vn

 
Tháng 10/1955: Tổng thống Ngô Đình Diệm nhận lời chúc mừng từ Cao ủy Pháp Henri Hoppenot

S c vn M vào Min Nam ngày mt tăng nhanh. Tháng 4/1963: thêm 4,500 c vn và binh sĩ na.

Trm trưởng CIA là ông William Colby sau này nhn xét: ,Ngay tđu 1962 cơ quan CIA đã có nhng mi liên lc và nh hưởng trên toàn lãnh th Min Nam, t cng trước và cng sau Dinh Đc Lp ti nhng xóm làng thôn quê…,

Trong mt cuc phng vn vi t Washington Post vào tháng 5 ông Nhu tuyên b M có th rút đi mt na s c vn. Báo chí thi phng lên, Tng thng Kennedy pht lòng, tuyên b sn sàng rút đi.

Suy nghĩ li v giai đon này, Đi s Pháp Lalouette, người đã chng kiến và tham gia vào nhiu biến c ti Vit Nam đã cho rng ,quyết đnh ca ông Nhu vào hi tháng 4 yêu cu rút c vn cp tnh đã là lý do chính đ người M quyết đnh lt đông Dim.,

1963 - Mùa Hè: khng hong Pht Giáo

Vào chính lúc Washington đang nhm vào ông Nhu thì mt cơn bão t na li p ti: khng hong Pht Giáo, bt đu vào L Pht Đn ngày 8 tháng 5. Xáo trn leo thang rt nhanh. Viên chc B Ngoi giao buc ti chính ph Dim đã ,phá nát chùa chin.,

Đđánh giá li chính ph Dim, mt phái đoàn Quc Hi Hoa Kỳ do Dân biu Clement Zablocki (Wisconsin) hướng dn gm 8 thành viên đi Sàigòn đ thm đnh tình hình. Phái đoàn tiếp xúc vi rt nhiu thành phn chng Tng thng Dim cũng như vi ĐS Lodge và các quan chc M và báo chí Vit Nam. Tr v Washington, ông Zablocki đã np bn báo cáo bênh vc Tng thng Dim là người - tuy có nhiu khuyết đim, chuyên quyn, và khoan dung cho hi l, áp bc, nhưng ông ta có kh năng bn b và đang chiến thng.

Mà cũng không ai thay thếđược ông ta. Zablocki đt nng trách nhim ca báo chí: ,báo chí đã ngo mn, d b kích đng, thiếu khách quan, và không có nhng thông tin trung thc, trong nhng tin tc, bình lun v biến c Pht Giáo cũng như v Tng thng Dim.

Mc dù phái đoàn nhn xét như vy, nhưng gii truyn thông vn tiếp tc tn công. Cho nên tình hình Vit - M vào cui hè 1963 đã tr nên căng thng ti mc có tin đn là Nhà Ngô đnh ám sát tân Đi s Lodge.

1963 - Sang Thu: kh năng ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit

Trong tình hung sôi đng y li có tin ông Nhu đnh điu đình vi Bc Vit. Đi s Lodge (va ti Sàigòn được mt tun) thông báo ngay v Washington rng chính ông cũng có nghe như vy.

V s vic này thì ngày nay ta đã có thêm tài liu đ soi sáng cho rõ hơn vý đnh ca hai ông Dim và Nhu mun đi tìm mt gii pháp hòa bình vì biết trước sau ri M cũng b Min Nam.

Nhưng vào lúc y thì sau đin tín ca ông Lodge, ông Roger Hilsman (Giám đc Tình báo và Nghiên cu B Ngoi Giao) đã bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu ri đi ti kết lun:
,Ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, cho nên ta không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta được na.,
Ti đây, ông Nhu tr thành mc tiêu duy nht ca Hoa Kỳ

Trong mt đin tín gi cho ĐS Lodge (công đin s 272), Tòa Bch c nói v vic có nên th nói vi ông Dim hãy loi bông bà Nhu hay không, đã kết lun rng ,s không thành công nếu ch thuyết phc suông,, tr phi ,đưa ra mt li răn đe da ct vin tr.,

Thế nhưng nếu răn đe như vy thì ,có nguy cơ rt cao là ông Dim s coi đó là ch du sp có hành đng chng li ông và ông bà Nhu đến nơi ri, và ti thiu rt có thông ta s có bin pháp mnh đi vi các Tướng lãnh hay thm chí có hành đng quái đn thí d như kêu gi Bc Vit ym trđ trc xut người Mđi.,

Quá là nhanh, chiu ngày 31 tháng 8, ông Lodge báo cáo Washington ngay v vic này rng chính ông ta cũng đã ,có nghe tin ông Nhu đã bí mt giao thip vi Hà Ni và Vit Cng qua Đi s Pháp (Lalouette) và Ba Lan (Maneli), c hai chính ph các nước này đu tán thành mt gii pháp trung lp gia Bc và Nam Vit Nam., Như vy là đã trt đường ray!

V vic điu đình hip thương Nam - Bc, theo s nghiên cu ca chúng tôi thì có hai nhân chng kh tín là ông Mieczyslaw Maneli (Trưởng đoàn Ba Lan trong y Hi Kim Soát Đình Chiến), người trc tiếp làm môi gii gia Bc - Nam và ông Cao Xuân Vc trách Đoàn Thanh Niên Cng Hòa) là người đã cùng đi vi ông Ngô Đình Nhu gp ông Phm Hùng. Bi vy, ta nên xem hai ông đã thut li như thế nào?

Ông Cao Xuân V:

Giờ cầu nguyện của Thủy quân lục chiến Mỹ trên bãi biển gần Đà Nẵng.

Đi cương: theo tác gi Minh Võ thì ông Vđã k li trong mt cuc phng vn như sau:
V các điu kin đ hip thương thì nhiu ln Tng Thng Dim đã nói, phi có 6 giai đon,
·         - Bt đu bng vic cho dân hai min trao đi thư tín t do.
·         - Ri cho dân qua li t do.
·         - Th 3 là cho dân hai bên được t do chn đnh cư sang bên kia nếu mun.
·         - Th 4 mi đến giai đon trao đi kinh tế. Ví d min Nam đi go ly than đá ca min Bc chng hn.
·         - Qua được các giai đon đó ri mi tiến ti hip thương.
·         - Và sau cùng là tng tuyn c thng nht trong hòa bình).

Ông Mieczyslaw Maneli nói gì?

Ngày 15 tháng 2, 1975 (hai năm sau khi Hòa Đàm Paris ký kết) ông đã viết mt bài tên t Washington Post vi ta đ: ,Vietnam: 63 and Now, và nói rng gii pháp hòa bình do ông làm môi gii năm 1963 nếu thành công thì đã thun li cho Min Nam và Thế gii T Do hơn Hip đnh Paris đu năm 1975 rt nhiu. Ông k li:
,Mùa Xuân năm 1963, Đi s Pháp Lolouette nói vi tôi là Tng thng Dim và bào đ ca ông có nh tôi tìm hiu vi Chính Ph Hà Ni xem có kh năng nào đ gii quyết cuc chiến bng phương tin hòa bình hay không. Trong my tháng sau đó tôi đã tho lun nhiu vi gii lãnh đo cao cp nht k c Ch tch H Chí Minh và Th tướng Phm Văn Đng. Câu hi căn bn tôi đt ra cho h là: trong trường hp M rút khi Min Nam, nhng bo đm thc s nào Min Bc có thđem ra đ chng t rng mt Vit Nam thng nht s không phi là mt nước ca thế gii Cng sn? Lãnh đo Min Bc tho lun nhiu ln và dn dn đi ti mt kế hoch mà tôi đã da vào đó đ tho lun vi mt nhóm các đi s Tây phương. Theo như kế hoch này, hai Min Bc - Nam s t tđi tng bước bt đu t liên lc bưu chính, kinh tế, văn hóa. Sn phm k ngh Min Bc sđược dùng đ mua thóc go Min Nam.

,Min Bc s không đòi hi phi thng nht nhanh chóng, mt chính ph liên hip sđược thành lp ti Min Nam. Tôi hi liu ông Dim có th là lãnh đo ca chính ph này hay không? Ti mùa hè 1963 thì câu tr li sau cùng là có. Sau đó, tôi li hi thêm: nhưng làm sao phía Thế gii T do có th tin rng Hà Ni s gi li ha? Câu tr li là nếu Mđng ý rút, Min Bc s sn sàng đưa ra nhng bo đm có thc cht, gm c vic M tham d vào vic giám sát gii pháp hòa bình… ngoài ra Min bc cũng s có quan h ngoi giao và thương mi vi thế gii T do, và sau cùng nhưng rt quan trng, là quyn lc v kinh tế và chính tr ca Hoa Kỳ s vn còn nguyên, không b bt đi vì cuc chiến (cũng s là mt bo đm na).,

Chúng tôi cho rng v phía Min Bc, rt có thđng cơ chính đđiu đình là yếu t kinh tế: đó là khng hong thc phm năm 1963 ti min Bc. Tình hình thiếu ht thc phm năm y đã tr nên khng hong sau nhng cơn hn hán rt nng và bão t kéo dài t mùa Xuân 1961 ti mùa Đông 1962. Như chúng tôi đã có dp phân tích trong cun Economic Development in Socialist Vietnam, 1955-1975 (New York: Praeger Publisher, 1977): trong nhng năm không b thiên tai như lt li, bão t, hay hn hán, Min Bc cũng vn phi da vào thóc go ca Min Nam thì mi đăn.

Như vy thì đi cương v nhng bước liên lc hip thương, lp trường trung lp đđi ti thng nht thì đi cương, điu ông Maneli viết cũng ging như nhng gì ông V k li.

Ông Roger Hilsman bình lun v hai mc tiêu ca ông Nhu

Ngày 16 tháng 9, ông Hilsman viết mt Bn Ghi Nh, bình lun v mc tiêu ti thiu và ti đa ca ông Nhu:
·         ti thiu là s ,gim mnh s người Mđang gi nhng chc v chính yếu ti các tnh và trong chương trình p Chiến Lược,, và
·         ti đa là ông ta s ,điu đình vi Bc Vit đ ngưng chiến, ri chm dt s có mt ca M, đi ti mt Min Nam trung lp hoc theo kiu Tito ( Nam Tư) nhưng vn là mt phn đt riêng bit.,

Quân Mỹ giao tranh với lực lượng Bắc Việt ở Nam Việt Nam.

Hilsman kết lun rng ,ông Nhu đã quyết đnh dn thân vào mt cuc mo him, và bi vy, không th nào tiếp tc con đường hòa gii vi ông ta bng cách dùng ngoi giao và thuyết phc được na, mà phi theo con đường dùng áp lc.

Tướng Taylor và B trưởng McNamara đ thêm du vào la:

Tiếp theo đó là chuyến viếng thăm Sàigòn t ngày 23 tháng 9 ti 2 tháng 10 ca phái đoàn Taylor-McNamara. Khi tr v Washington hai ông báo cáo tình hình quân s là tt, bênh ông Dim và cho rng Hoa kỳ không nên đôn đc mt cuc đo chính, và ch nên dùng áp lc vin tr. Tuy nhiên, trong báo cáo, hai ông li thêm mt nhn xét là ,S ve vãn ca ông Nhu vi ý đnh điu đình (vi Hà Ni) - cho dù là nghiêm chnh hay không đi na - cũng đã cho thy có s bt tương phùng căn bn đi vi nhng mc tiêu ca Hoa Kỳ.,

Ngày 5 tháng 10, ngày đnh mnh ca Tng thng Dim

Sau báo cáo Taylor-McNamara, thì có ti 7 s vic không may xy ra cho TT Dim vào ngày này (xem KĐMNV, Chương 21).

Thí d như ln đu tiên trong nhiu tun l, mt nhà sư na t thiêu ti bùng binh Ch Bến Thành lúc 12 gi 25 trưa. Đó làĐi Đc Thích Qung Hương. Đây là v t thiêu th sáu k t Hòa thượng Thích Qung Đc. Washington cc lc phn đi v vic chính ph Sàigòn cm cn báo chí chp nh v v này. [Chúng tôi còn nh vào thi đim y, báo chí và tivi M ph biến rt rng rãi nhng v t thiêu, dân chúng hết sc xúc đng. Câu chuyn Washington lúc y ch xoay quanh v này].

Thêm vào đó là áp lc chính ph Dim phi đt nhng cuc di chuyn ca Lc Lượng Đc Bit phòng v tng thng do Đi tá Tung ch huy dưới quyn ca B Tng Tham Mưu Quân Đi. Như vy là lc lượng này b bó tay đ hết ngăn chn đo chính.

Tng thng Dim đã gp nhiu s may mn vào tháng 10 trong nhng năm trước:
Tháng 10, 1954: vào lúc khng hong chính trđang nóng bng Sàigòn và Pháp đang âm mưu loi b Th tướng Dim, TT Eisenhower đã viết bc thưđu tiên, thông báo quyết đnh ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Vit Nam thay vì qua chính ph Pháp:

Tôi đã ch th cho Đi s M Vit Nam đ xem xét vi Ngài, vi tư cách Ngài là Lãnh đo ca Chính ph, làm sao đ mt chương trình ca Hoa Kỳ vin tr thng cho Chính ph ca Ngài có th ym trđược nước Vit Nam trong gi phút th thách này…,

·         Tháng 10, 1955: Vit Nam Cng Hòa khai sinh và ông Dim tr nên tng thng đu tiên.
·         Tháng 10, 1956: ct tr ca chính th mi là Hiến Pháp ca nn Cng Hòa bt đu có hiu lc.
·         Tháng 10, 1960: Tng thng Eisenhower viết thư cho Tng thng Dim ca ngi thành qu ca ông Dim và nhân dân Min Nam: Chúng tôi đã chng kiến s can đm và táo bo mà Ngài và nhân dân Vit Nam đã biu dương đđt ti đc lp trong mt tình hung nguy him đến đ nhiu người đã coi như là vô vng. Chúng tôi còn ngưỡng m khi tình trng hn lon Min Nam đã nhường ch cho trt t, và tiến bđã thay thế cho tuyt vng, tt c vi mt tc đ tht nhanh chóng.,
·         Tháng 10, 1961, nhân dp k nim sáu năm thành lp VNCH, Tng thng Kennedy viết cho Tng thng Dim: ,Thành tích mà Ngài đã đt được đđem li nim hy vng mi, nơi cư trú và s an ninh cho gn mt triu người lánh nn cng sn t Min Bc đã ni bt như mt trong nhng n lc đáng được tán dương nht và được điu hành tt nht trong thi hin đi.,

Thế nhưng tháng 10 năm 1963 thì nhng s khuyến khích và cơ may y đã không còn na: Tng thng Dim sa son hành trình đđi v thế gii bên kia khi tháng 11 bt đu.

Ngày ám sát Tng thng

Bui sáng hôm y, ngày 2/11/1963, khi tiếng chuông nhà th ngân vang khp nơi, báo hiu đã ti giđi l, các tín đ Công giáo cu xin Thiên Chúa xá ti đ nhng người đã quá cđược sm v cõi trường sinh. Lúc y, trong s nhng vong linh được cu nguyn, đã có thêm hai linh hn na. H va mi thoát khi chn trn gian này my phút trước đó.

Kinh cu các thánh đường vang lên: Requiescat in pace, xin Thiên Chúa cho tt cđược an ngh.

Hi Đng Quân Nhân Cách Mng chn ngày 1 tháng 11 là ngày Quc Khánh.
Hng năm, khi ti ngày này, vi tư cách tng thng, ông Nguyn Văn Thiu, người đã tham gia đo chính, m tic khon đãi ngoi giao đoàn và quan khách theo th tc ngoi giao.

Đức Giáo hoàng Paul VI đón Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thăm Vatican năm 1970. GS Nguyễn Tiến Hưng cho biết ông Thiệu vẫn cầu nguyện cho Tổng thống Diệm mỗi năm dịp 02/11

Nhưng cùng ngày đó, trong ngôi nhà nguyn bé nh ti Dinh Đc Lp, hai v chng ông d thánh lđ tưởng nim và cu nguyn cho Tng thng Dim.

V linh mc làm l, Cha Khng Minh Giác hi vý ch trong bui l, và ông Thiu đáp: Xin cho linh hn Người sm được v nơi Dim Phúc, và xin người cu cho chúng tôi trong gi phút nguy khn này.

Ông Thiu an i ông Dim nơi thế gii bên kia - nhưng ông cũng đang cu nguyn va cho ông Ngô Đình Dim va cho chính mình.

Tng thng Dim ra đi đã mang theo vi ông vin tượng hòa bình cho Vit Nam. Trong cun ,A Death in November,, tác gi Ellen Hammer thut li li ca Đi s Pháp Lalouette nói vi Đi s Maneli, người môi gii hip thương gia Nam-Bc:
,Nếu M lt đông Dim, cơ hi cui cùng v hòa bình Vit Nam s b phá hy. Vì bt c ai lên thay ông ta cũng s phi l thuc vào M. Ch mình ông Dim là người đc lp đđ may ra có th vãn hi được hòa bình.,

Lch s min Nam Việt Nam sau đó din ra thế nào thì chúng ta đã biết.


Tiến s Nguyn Tiến Hưng,

__._,_.___

Posted by: Gia Cat 

Viết Về Bà Ngô Đình Nhu – Kỷ Niệm Sau Hơn Nửa Thế Kỷ Chính Quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa Bị Bức Tử

$
0
0

         Kính chuyển baì viết giá trị đọc và phổ biến rộng, ht


----- Forwarded Message -----
From: Binh Huynh <
Sent: Thursday, November 2, 2017 3:18 PM
Subject: Huynh Quoc Binh- Viết Về Bà Ngô Đình Nhu – Kỷ Niệm Sau Hơn Nửa Thế Kỷ Chính Quyền Đệ Nhất VNCH Bị Bức Tử

Viết Về Bà Ngô Đình Nhu – Kỷ Niệm Sau Hơn Nửa Thế Kỷ Chính Quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa Bị Bức Tử


 Huỳnh Quốc Bình


… Việt cộng có dốt, nhưng chúng nó không ngu. Việt cộng có dốt nhưng không thiếu gian manh. Và cho đến nay, đã hơn nửa thế kỷ mà không ít người Quốc Gia vẫn còn trúng kế VC dài dài…

Ngày 1 tháng 11 năm 1963 chính quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử. Trong nhiều năm qua tôi có dịp đọc nhiều bài viết “bênh” và “chống” gia đình Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Công hay tội của họ đã được cả hai phía tìm cách nêu ra để thuyết phục người khác. Dù vậy trong hơn nửa thế kỷ qua những ai còn sự tỉnh táo chắc chắn đã nhận thức rõ vì sao Tổng Thống Ngô Đình Diệm và các bào đệ của Người bị sát hại để rồi sau đó đất nước Việt Nam bị lọt vào tay bọn VC khát máu.

Ngo Dinh Diem- Le Ky niem 54 năm TT Diem Bi Sat Hai
Hình: Tại Sài Gòn, các Linh Mục và người dân đã tổ chức thánh lễ lần thứ 54 cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Đọc các bài viết với những lời lẽ hạ cấp và chửi rủa người khác một cách tàn độc hay gán ép cho đối phương những tội danh gọi là “tày trời” nhưng lại không nêu ra được một bằng chứng hay luận cứ gì chính đáng… Đã cho phép người tử tế và khôn ngoan biết ngay nó đến từ đâu và tác giả của các bài viết đó viết để phục vụ ai? Theo thiển ý của tôi, đây không phải là thời điểm người Quốc Gia chống cộng thuộc hai phía bênh hay chống nhà Ngô tiếp tục bị bọn VC ly gián mà câǹ ý thức rằng, kẻ nội thù của dân tộc Việt Nam là đảng cướp VC và đám tay sai của chúng. Người chống cộng chân chính cần vạch trần tội bán nước của VC và thủ đoạn gian manh của bọn Tàu cộng xâm lược, để thế giới cùng biết, thay vì nhắm nhau mà “tác xạ”.

Thời điểm này tôi cũng muốn viết lên nhận xét của mình về biến cố 1-11-63 nhưng suy nghĩ lại tôi mới thấy rằng nếu tôi có viết thêm thì cũng không có gì khác hơn những gì tôi nhận xét trước đây trong bài tôi viết về Bà Ngô Đình Nhu, sau khi hay tin Người đã qua đời. Nay tôi xin gửi lại ý tình của bài viết đó để quý độc giả đọc chia sẻ.

Ba Ngo Dinh Nhu
Bà Ngô Đình Nhu qua ống kính của LIFE Magazine

Sau biến cố 1-11-1963, dù bà Ngô Đình Nhu đã từ chối những cuộc phỏng vấn của báo chí qua câu nói khiêm nhường rằng “thời của tôi đã qua” và giữ im lặng suốt gần nửa thế kỷ, nhưng bọn VC và Việt gian vẫn không tha. Dĩ nhiên kẻ gian không bao giờ đội nón cối hay dép râu để nguyền rủa bà, nhưng chúng rất khôn khéo qua cái vỏ bọc tôn giáo, trí thức, hoặc nạn nhân của “gia đình trị” để có thể lăng nhục người đàn bà yếu đuối này. Do đó, viết về bà Ngô Đình Nhu thật là khó. Khó là vì nếu ai dám nói lên tiếng nói công chính thì lập tức VC và kẻ gian sẽ sử dụng tất cả loại ngôn từ tàn độc nhất để tấn công người ta. Ai a tòng với VC và Việt gian để chửi rủa bà Nhu thì yên thân, nhưng nếu nhắc đến bà bằng lời lẽ kính trọng thì đương nhiên sẽ chạm nọc kẻ thù của bà.

Văn hoá Việt Nam dạy con người Việt Nam rằng: “nghĩa tử, nghĩa tận”, thế nhưng, sau khi bà Nhu qua đời, tôi thấy kẻ gian vẫn không tha người đã khuất. Chúng tiếp tục có những bài viết xúc phạm người quá cố. Tôi thấy mình không thể giữ thái độ im lặng để được yên thân. Tôi quyết định viết đôi lời nhận xét về bà, như một hình thức trả ơn một người Quốc Gia chống cộng.

Tôi có một ông bạn vong niên mà tôi có dịp quen biết từ năm 1982 tại Hoa Kỳ. Ông có thời gian làm việc cho Toà Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn. Ông là người thông thạo nhiều thứ tiếng, nhất là Anh và tiếng Pháp. Ông cho tôi biết bà Ngô Đình Nhu rất bản lãnh khi có những phản ứng, đối đáp với Mỹ và người ngoại quốc. Và ông kết luận rằng: “Đối với tôi, bà Nhu là một người đàn bà Việt Nam thật thông minh, hiếm có vào thời điểm đó…”

Lúc Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại, tôi, người viết bài này mới mười tuổi. Dù vậy, tôi còn nhớ hình ảnh người lớn reo hò, mừng vui vì đã lật đổ “chế độ độc tài- gia đình trị”, dù là trước đó không lâu, hạt cơm của chính phủ Việt Nam Cộng Hoà vẫn còn dính kẽ răng của họ. Tôi cũng có nghe những người nhận mình là trí thức cho rằng: “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng đã có công lật đổ chế độ độc tài Ngô Đình Diệm”. Họ nói nhờ lật đổ được hai ông Diệm- Nhu nên mới khám phá được bao nhiêu bí mật trong Dinh Độc Lập. Nào là đường hầm bí mật từ Dinh Độc Lập dẫn đến đại lộ Thống Nhất, và xa hơn nữa là Nhà Thờ Cha Tam cách Dinh Độc Lập gần mười cây số. Nào là nhờ tiến được vào Dinh Độc Lập nên họ mới khám phá ra “các quần lót của Bà Nhu”, mỗi cái trị giá trên 30 ngàn đồng, dù thời đó, ai cũng biết lương tháng của ông Trưởng Ấp Tân Sinh, hoặc anh lính Bảo An chỉ khoảng một ngàn, khá đủ để nuôi sống gia đình. (Xin những người thân yêu của Bà Nhu thông cảm cho tôi, khi tôi phải nhắc đến điều vô lý, thật đáng lợm giọng này). Ngày xưa, vì còn nhỏ nên tôi đã dại dột tin điều đó là thật. Sau này lớn lên tìm hiểu thêm, tôi mới thấy không phải chỉ riêng tôi, mà ngay cả nhiều người lớn cũng mơ hồ về thủ thuật tuyên truyền gian trá của VC.

Theo nhận xét của tôi từ các dữ kiện của cả hai phe thương và ghét, thì bà Ngô Đình Nhu là người phụ nữ Việt Nam đặc biệt của cuối Thập Niên 50 và đầu Thập Niên 60. Thay vì người ta gọi bà là Dân Biểu Trần Lệ Xuân thì họ gọi là bà Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Riêng bọn VC và Việt gian lại “dán nhãn” bà theo kiểu xách mé để cố tình tầm thường hoá bà, qua danh hiệu “đệ nhất phu nhân”. Không ít người nhận mình là Quốc Gia nhưng lại không nhận ra điều đó nên cũng gọi bà là “đệ nhất phu nhân”.

Trong thời điểm của cái gọi là “Cách Mạng 1-11-63” thật sự tên tuổi và hình ảnh bà Ngô Đình Nhu được nhắc đến nhiều hơn cả ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu và Tổng Thống Diệm. Người ta mô tả bà như thể là một người đàn bà quỷ quyệt, lấn quyền chồng và “khống chế” được cả ông anh chồng là Tổng Thống.

ong Ngo Dinh Nhu
Ông Cố Vấn và Bà Ngô Đình Nhu

Sau này, khi tìm hiểu về biến cố của ngày 1-11-63 và những tháng năm sau đó để tôi có thể kết luận một cách ngắn gọn như sau: Việt cộng có dốt, nhưng chúng nó không ngu. Việt cộng có dốt nhưng không thiếu gian manh. Và cho đến nay, đã hơn nửa thế kỷ mà không ít người Quốc Gia vẫn còn trúng kế VC dài dài. Tiếc thật.

Trở lại chuyện bà Ngô Đình Nhu. Theo thói đời thì đám tang của phu nhân một Thủ Tướng thường to lớn hơn đám tang của ông Thủ Tướng. Ngày nay ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu không còn, Tổng Thống Diệm cũng đã thác; và bà Nhu cũng đã qua đời, gia đình này không còn chính phủ hay có uy quyền gì để có thể khiến cho những ai nói lên lòng ngưỡng mộ họ có thể “dựa hơi” hay “nịnh bợ” giống như những người từng hưởng bổng lộc của chính phủ, từng không dám đứng thẳng lưng trước gia đình họ Ngô nhưng sau đó đã phản lại họ. Qua biến cố 1-11-63 đã cho thấy, các anh em của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã không chết trực tiếp dưới tay kẻ thù VC, nhưng họ đã chết dưới họng súng của những người từng hưởng bổng lộc của chính phủ hay của gia đình nhà Ngô.

Ngo Dinh Diem- Tong Thong
Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Nếu phải viết bài phỉ báng chính quyền Ngô Đình Diệm theo kiểu trả thù giống như tụi VC và Việt gian đã làm, tôi cũng có lý do chính đáng lắm, bởi vì ông Cụ Thân Sinh ra tôi, từng là nạn nhân của mấy ông mật vụ của chế độ này. Thời đó vì bọn VC không thể triệt Ba tôi và những bạn hữu của Người nên chúng mượn tay người Quốc Gia thanh toán những người chống cộng. Trước khi Ba tôi qua đời, ông Cụ có nói với Má tôi và các anh tôi là tuy ông Cụ bị mật vụ chính quyền Ngô Đình Diệm bắt tra khảo để cho lòi “cái tội làm cộng sản”, nhưng thay vì thù mấy ông mật vụ thì ông Cụ thù VC, bởi VC mới chính là thủ phạm. Ba tôi chỉ trách mấy ông mật vụ của chính quyền Đệ Nhất VNCH quá yếu kém nên đã trúng kế VC bằng cách thay cho tụi VC để triệt tiêu người chống cộng.

Tôi nhắc lại chuyện gia đình tôi để muốn nói rằng: Lỗi lầm của một số cá nhân trong chính quyền thời đó, hoặc sự lộng hành của một số cá nhân thiếu đạo đức trong chính quyền, không phải là chủ trương hay chính sách của Quốc Gia. Nhiều bằng chứng cho thấy trong chiến tranh Việt Nam, VC luôn làm công việc “chuyện nhỏ xé cho to”. VC gây ra tội ác rồi đổ lên đầu người Quốc Gia. Rồi cũng chính một số người Quốc Gia vì không phân biệt đâu là bạn, đâu là thù nên đã mang đạn của VC tác xạ vào những người cùng chiến tuyến. Tôi nghĩ, ngày nay nếu người Quốc Gia muốn thắng VC, người Quốc Gia không thể gian manh như VC, nhưng dứt khoát phải khôn ngoan hơn cái gian manh của VC.

Những ai từng lên tiếng bày tỏ lòng ngưỡng mộ bà Ngô Đình Nhu và gia đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm đều có một số nhận xét khá giống nhau mà tôi ghi nhận được:

1.Đệ Nhất Cộng Hòa như Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu…  cùng những người trong gia đình này bị hạ sát trong vụ đảo chánh 1-11-1963 là những người thật sự yêu nước.

2. Bà Nhu, tức Trần Lệ Xuân khi chồng mất, bà còn rất trẻ, bước thêm bước nữa với bà không là điều khó, nhưng bà chọn ở vậy thờ chồng cho đến ngày tạ thế. Với tư cách đó của bà cũng làm cho nhiều người kính phục.

3. Gần 50 năm cô đơn với sự yên lặng đó là một sức mạnh tâm linh của bà Ngô Đình Nhu mà mọi người cần trân trọng.

4. Bà Nhu là một Dân Biểu can trường của nền Đệ Nhất Cộng Hoà. Điển hình là thời điểm 1959, chế độ đa thê vẫn còn thịnh hành, mà bà đã dám đưa ra dự luật hôn nhân một vợ một chồng.

5. Những gì Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà đã làm, mặc dầu chỉ tồn tại ngắn ngủi trong 9 năm; nhưng đã đem lại một cuộc sống an bình và thịnh vượng cho miền Nam Việt Nam. Việc ổn định một xã hội có nhiều sứ quân do Pháp để lại, trợ giúp an cư hơn một triệu người tỵ nan Cộng Sản di cư vào Nam và đưa Nam Việt Nam lên hàng cường thịnh so với các quốc gia trong vùng không phải là việc ai cũng có thể làm được.

6. Những ai đã từng chỉ trích Việt Nam Cộng Hòa là độc  tài, tham nhũng, đàn áp tôn giáo… thì xin hãy đặt các vấn đề đó với bạo quyền Cộng Sản Việt Nam ngày hôm nay. Những gì Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà và bà Nhu đã làm, họ không cần chúng ta cám ơn; nhưng chúng ta cần nói những điều công chính.

7.Người ta thật sự ngưỡng mộ người phụ nữ mang tên Trần Lệ Xuân, tức bà cố vấn Ngô Đình Nhu, vì bà là người phụ nữ Việt Nam dám nói, dám làm. Bà là một Dân Biểu có thực tài, bà từng thành lập Đoàn Thanh Nữ Cộng Hoà để đóng góp công sức xây dựng đất nước Việt Nam thời bấy giờ.

8. Mặc dù có người chưa bao giờ gặp mặt bà Ngô Đình Nhu, chưa từng là công thần của chế độ Ngô Đình Diệm, chưa hề nhận ơn huệ, bổng lộc từ họ, nhưng lại công khai bày tỏ tấm lòng biết ơn đối với nền Đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa đã tạo cho nhân dân Miền Nam một thời kỳ, tuy ngắn ngủi, nhưng thanh bình, no ấm. Chính quyền này đã bảo vệ một cách hữu hiệu nhân dân Miền Nam, trước sự xâm lăng bỉ ổi của giặc cộng phương Bắc.

9. Thời điểm năm 1963, người có công tâm phải biết rằng cụ Diệm chống việc chính quyền Kennedy muốn đưa quân Mỹ vào Việt Nam nên họ đã ngụy tạo những “tội lỗi” của Cụ và “khủng hoảng” này nọ và dùng bà Nhu như vật tế thần, mặc dù bà chỉ là phụ nữ, không giữ chức vụ gì chính thức trong chính quyền. Những điều đó ngày nay được xác quyết bởi những tài liệu giải mật. Cho nên dù ai nói đông nói tây, họ vẫn tin bà Nhu là một nữ lưu yêu nước, đạo đức, tiết hạnh… Và họ thương bà.

10. Riêng nhận xét của tôi (Huỳnh Quốc Bình): Đã sau hơn nửa thế kỷ qua, người dân Việt Nam bị bọn VC lừa nhiều cú nhớ đời, vậy mà số người u mê về bọn VC không phải là ít. Tôi không phải là người Công Giáo. Tôi hay gia đình tôi chưa từng hưởng một ân huệ nào của gia đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ngoại trừ ơn của chính quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà đã cho chúng tôi có được những năm tháng thanh bình, tự do, và quyền con người thật sự được chính quyền ấy bảo vệ. Cho nên tôi không thể ngậm miệng để được yên thân mà lại không dám nói lên nhận xét độc lập của mình…

Lời kết: Bà Trần Lệ Xuân hay còn gọi là Bà Cố Vấn Ngô Đình Nhu, đối với tôi là một phụ nữ Việt Nam tuyệt vời. Một người phụ nữ có tài, có học, có nhan sắc, và dĩ nhiên cũng có nhiều cám dỗ của đời từng chờ đón bà, vậy mà bà đã ở vậy thủ tiết thờ chồng theo văn hoá của Á đông;  bà không có một lời nguyền rủa kẻ giết chồng bà… Thì nếu bà không là người đàn bà thật sự có lòng nhân đức và tuyệt vời thì là gì? Tôi tin tưởng rằng linh hồn của bà và chồng bà, nhất là Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ở Thiên Đàng dù xác thân của họ không toàn vẹn dưới trần gian. Riêng tư cách và lập trường chính trị của bà Nhu, theo tôi nó đã vượt xa những ai đội lốt tu sĩ của các tôn giáo đã và đang làm lợi cho bọn VC tham tàn, hay những ai chủ trương “không làm chính trị” khi mà có nhiều bằng chứng họ rất chính trị ngay trong những nơi được xem là thiêng liêng. Tôi bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đối với bà Ngô Đình Nhu và nền Đệ Nhất Cộng Hoà, và cũng để lên án những ai tiếp tục làm tay sai cho VC, chuyên lăng nhục những người tử tế và những ai có công với đất nước Việt Nam.

Có một bài Thơ “Khát” do người trong nước sáng tác, đã được Nhạc Sĩ Phan Văn Hưng viết thành một nhạc phẩm đấu tranh. Tôi xin ghi lại vài câu để tặng quý độc giả và cũng để dặn lòng mình rằng: “Viết một câu cho một người. Viết một câu cho hai người. Viết nghìn câu cho bao người. Viết trường thiên cho muôn loài. Mà thề sẽ không viêt, một chữ cho kẻ gian…”

Huỳnh Quốc Bình
P.O. Box 20361, Salem, OR 97307. USA
(503) 949-8752

__._,_.___

Posted by: hungthe 

Thương tiếc Ngô Tổng thống vị lãnh tụ VNCH anh minh, liêm chính.

$
0
0



 
Kính chuyn bài viết : TT NgôĐình Dim dưới mt ca các lãnh t thế gii và các
Quan sát viên Quc tế.

Tác gi TS Nguyn Anh Tun Political Scientist.
Thương tiếc Ngô Tng thng v lãnh t VNCH anh minh, liêm chính.

TKim

 

TT Ngô Đình Diệm:  Người cha đỡ đầu một  triệu người Bắc Việt di cư

 
VC bịt mắt dân miền bắc từ 1954,bịt mắt dân miền nam từ 1975.Như vậy coi như gần hết cuộc đời dân Việt bị bịt mắt bịt miệng.
Để che đậy tội ác của chúng, VC phải mở chiến dịch bôi nhọ Việt Nam Cộng Hoà,cụ thể là người sáng lập Đệ I Công Hoà,TT Ngô Đình Diệm.Chỉ 9 năm ông đã đưa một nước nghèo nàn lạc hậu trở thành con Rồng Đông Nam Á, Sài Gòn thành hồn ngoc Viễn Đông. Đánh TT Ngô Đình Diệm thì phải đánh luôn Thiên Chúa Giáo vì tôn giáo này là cái gai khó nuốt nhứt của VC trong thời chiến và cũng là mối nguy sụp đổ của chúng hiện giờ.Phật Giáo ngoan ngoãn quá lại còn tự triệt hạ nhau,tranh giành đủ chuyện, chúng không cần tốn sức.
Hòa Hảo ít ,chúng không ngán.
Chiến dịch bôi nhọ Việt Nam Cộng Hoà  nầy chúng cần một số người Việt hải ngoại có nhãn hiệu cựu quân nhân công chức Việt Nam Cộng Hoà tiếp tay và chúng đã mua chuộc.
Chẳng may cho chúng, 3 triệu người Việt hải ngoại đều có sạn trong đầu. Chúng đánh không thủng.
TM



Một nhân vật lịch sử được xem như là người cha đỡ đầu một triệu người Bắc Việt di cư, TT Diệm có tầm cỡ lớn lao, nếu chỉ khen chê theo cảm tính và bản năng sẽ không bao giờ thấy được Sự Thật Của Lịch Sử. Muốn thay đổi và chuyển hóa vận mệnh và sinh mệnh cho đất nước, phải tìm cho ra Sự Thật Của Lịch Sử.



Làm Tông Thông  My như Clinton, Bush, Obama, Trump ...  không chắc gì đã sướng dâu, ke khen nguoi chê hàng ngày,  điêc tai   điêc oc   .

  Chết rồi là xong, không ai được tưỡng niêm hàng năm như TT Ngô Dinh Diêm .

Subject:  TƯỠNG NHỚ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM   --- TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM DƯỚI CÁI NHÌN CỦA CÁC LÃNH TỤ HOA KỲ, ĐÔNG NAM Á, VÀ CÁC QUAN SÁT VIÊN QUỐC TẾ   

TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM DƯỚI CÁI NHÌN CỦA CÁC LÃNH TỤ HOA KỲ, ĐÔNG NAM Á, VÀ CÁC QUAN SÁT VIÊN QUỐC TẾ 

TS. Nguyễn Anh Tuấn Political Scientist

Trong sưốt 40 năm hải ngoại, tôi có dịp nghe rất nhiều người nói về TT Ngô Đình Diệm. Những người thù ghét ông, lên án ông là con người độc tài, gia đình trị, Công giáo trị và kỳ thị Phật giáo. Ngược lại những người thương tiếc và tôn sùng ông thì ca ngợi khơi khơi ông đủ điều.
Con người thật của nhân vật Ngô Đình Diệm, và Cuộc Cách Mạng Dân Chủ Mà Ông Thực Hiện Suốt 9 Năm (1954-1963) để xây nên Hòn Ngọc Viễn Đông cho Miền Nam Việt Nam (MNVN) thì không mấy ai biết đến nơi đến chốn.
Phần thưởng dành cho ông là những đòn thù đâm chém tơi bời lên lưng ông suốt 9 năm, đã dưa đến cái chết thảm khốc kinh hoàng cho ông và bào đệ ông là Ngô Đình Nhu. Vì thế, những bế tắc của lịch sử không làm sao khai thông được.




Cả hai sự khen chê của những người Việt Nam thường chủ quan và thiên kiến, chỉ nhận xét hời hợt ngoài da hay mặt nổi của những hiện tượng xảy ra cho đất nước, nên rất thiếu giá trị khách quan, thiếu công bình và giá trị vững chắc.

Tuyệt nhiên tôi không thấy ai đào sâu hơn, bằng cách sử dụng sử quan, tức là nhìn con người ấy sống ra sao, đã làm những gì trong một bối cảnh lịch sử VN ở thời điểm tăm tối nhất, đau thương nhất và hỗn loạn nhất như thế, để từ đó đưa ra nhận định và phán xét về một nhân vật lịch sử có ảnh hưởng lớn lao, không chỉ trên đất nước Việt Nam mà cả toàn vùng Đông Nam Á cũng như Hoa Kỳ và thế giới. Một nhân vật lịch sử TT Diệm có tầm cỡ lớn lao, nếu chỉ khen chê theo cảm tính và bản năng sẽ không bao giờ thấy được Sự Thật Của Lịch Sử. Muốn thay đổi và chuyển hóa vận mệnh và sinh mệnh cho đất nước, phải tìm cho ra Sự Thật Của Lịch Sử.

1-     Trong mấy chục năm mòn mỏi tìm kiếm mẫu người điển hình lý tưởng Việt Nam Cộng Hòa của MN, sau khi đã nhìn rõ chân dung man rợ mẫu người XHCN của cách mạng CS, tôi vẫn không biết tìm ở đâu? 40 năm sau, tôi chợt nhớ tới Con Người VNCH Điển Hình Nhất - Chính Là Người Cộng Hòa Đã Đặt Viên Đá Đầu Tiên Để Xây Nên Nền Đệ I Việt Nam Cộng Hòa ngày 16 tháng 7-1955, và chỉ sau 9 năm đã dựng nên Hòn Ngọc Viễn Đông cho dân cho nước của ông. Nhưng con người VNCH đầu tiên này đã bị gục ngã thảm thiết bởi chính bàn tay của những người VN cùng người bạn Mỹ của ông.


2-     Theo cuộc điều tra tỉ mỉ của Tướng Thomas Lane, “âm mưu cạm bẫy đã được dàn dựng bởinhững người CS ngoại hạng và siêu quầnbạt chúng… Hồ Chí Minh đã vẽ ra một kế họach để sử dụng các nhà sư đội lốt tại MNVN, nơi đó họ có thể khuấy động tơibời liên tục sự xung đột tôn giáo… Cuộcvận động quá nhơ nhớp bẩn thỉu đầy âm mưu gian trá, tìm mọi cách che dấu con người thật của TT Diệm và che dấu luôncon người thật của HCM và những ngườiCSVN. Tổng Thống Diệm là một người có đặc tính mẫu mực điển hình của một con người xả kỷ vô ngã, tự quên thân mình để dâng hiến trọn đời ông cho quê hương xứ sở ông, một con người với giá trị nhân tính sâu thẳm” (trích từ cuốn The Last Of Mandarins Diệm Of Việt Nam của tác giảAnthony Trawick Boucarey, 1965, trongnhững trang 145 và 146).
Trong tập sách của Boucarey, trang 1 có đoạn như sau:

Ngày 16 tháng 11-1964, Đại Sứ Hoa Kỳ, Frederick E. Nolting đã viết một bức thơ cho tờ New York Times như sau:
Tôi không thể chần chừ cho tháng ngày qua đi mà không nói lên sự kính trọng của tôi khi tưởng nhớ đến một con người can đảm phi thường đã gục chết vì quê hương của ông một năm trước đây, người đó chính là Ngô Đình Diệm, cựu TT VNCH.
Những biến cố xảy ra từ khi lật đổ và ám sát ông vào tháng 11, những tia sáng được bật lên để soi vào những vấn đề mà ông phải đối mặt đương đầu trong suốt 9 năm ông làm TT trong một xứ sở có quá nhiều thương đau.
Trong những hoàn cảnh khó khăn và phức tạp, chính quyền của ông đã gặt hái được những thành quả lớn lao, ở đó nhiều trường học đã được xây cất, nhiều bệnh viện đã mọc lên, nhiều đường bay đã được thiết kế, đáng kể nhất là cải cách ruộng đất, và thành quả lớn lao nhất là xây dựng được quân đội VNCH hùng mạnh để bảo vệ đất nước trong cơn dầu sôi lửa bỏng, và một ý chí mãnh liệt để đứng lên chống trả những đe dọa. Tất cả những thành đạt đó trở thành những trở ngại làm cho CSBV không thể nào chiến thắng được MN.
Cái chết quá đau thương của TT Diệm, tạo nên một hình ảnh não nề đè nặng lên một đất nước có quá nhiều đổ vỡ và đau thương -- đó là điều mà đất nước của ông không vượt qua được. Ông Diệm là một nhà ái quốc, và tôi bảo đảm chắc chắn là ước mơ của ông là phục vụ cho người dân của ông, điều đó đã thể hiện suốt những năm dài kể từ khi biết ông, đó là làm sao đi đến thành công trong cuộc tranh đấu cho sự sống còn của đất nước Việt Nam để tiến tới những tiến bộ về phương diện chính trị, và tiến bộ xây dựng những giá trị chân thật cho con người.
Bi kịch đã diễn ra tại vùng nhiệt đới xanh tươi của Đông Nam Á, nhưng bi kịch làm cho con người xót xa thương cảm, và kinh hoàng như thời điểm của Bi Kịch Hy lạp thủa xưa. Đó là vóc dáng của một vị anh hùng dân tộc (national hero), người đã chiến đấu bền bỉ một cách hết sức dũng cảm để chống đỡ biết bao khó khăn, nghịch cảnh vây hãm lao lung tứ bề, cuối cùng đã phải gục chết thảm thiết trước số phận, số phận trong trường hợp này đến từ những kẻ thù công khai, những người bạn cũ của ông, và lỗi lầm của riêng ông. Khi ông nắm quyền hành quốc gia trong 9 năm trước đây, ông đã nói với đồng bào của ông rằng, “Hãy bước theo tôi nếu tôi tiến lên. Hãy giết tôi đi nếu tôi rút lui tháo chạy. Hãy trả thù cho tôi nếu tôi bị giết”.
Thủ phạm chính về cái chết của con người VNCH đầu tiên ấy chính là Hồ Chí Minh và đảng CSVN, còn lại tất cả, dù người Việt Nam hay Mỹ dính líu đến cái chết của TT Diệm, dù vô tình hay cố tình cũng đều là phương tiện hữu hiệu, là những con người tự nguyện để cho con sói già sỏ mũi dắt vào những âm mưu thần sầu quỉ khóc của họ Hồ ở Bắc Bộ Phủ. Con sói già quỉ quyệt này ném đá dấu tay tài tình tới mức độ dư luận nước Mỹ và Âu Châu tỏ ra rất kiêng nể ông ta, vì họ chỉ nhìn thấy chiếc mặt nạ mà không một ai biết bộ mặt thật của con sói già Hồ ly tinh này, nên chỉ chĩa mũi dùi phê phán tôn giáo này hay tôn giáo khác, phe này phe kia mà quên mất kẻ chủ mưu giết TT Diệm, một đối thủ hơn HCM tất cả mọi phương diện, tài năng cũng như đức độ, là người nếu còn sống thì ông ta và Đảng CSVN không bao giờ chiếm được được MN.
Con sói già này và Đảng CSVN tự biết không làm gì được TT Diệm và quân dân MN, nên đã mượn tay những con người ngây thơ nhẹ dạ, mù quáng thiển cận tiếp tay với ông ta, không phải chỉ giết một vị anh hùng dân tộc của VN mà giết cả một quốc gia, phá hủy tan tành Hòn Ngọc Viễn Đông, giết luôn nền Đệ I Cộng Hòa Việt Nam ổn định, lương thiện và trong sạch nhất vùng Á Châu như Giáo Sư Wesley Fishel đã nhận thấy.
Tội lỗi của con sói già này đúng là: Đẵn hết trúc Nam Sơn chẳng đủ để biênghi tội ác. Múc cạn nước Đông Hải không đủ để rửa sạch tanh nhơ (Nguyễn Trãi).
Tự nguyện tiếp tay và trở thành phương tiện hữu hiệu cho con sói già và CSVN âm mưu giết giết hại một con người VNCH của MNVN, những người Việt Nam và người Mỹ ngây thơ nhẹ dạ, mù quáng thiển cận trong Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã thuyết phục TT Kennedy cúp viện trợ và không ủng hộ TT Diệm nữa.
3- Ngược lại, Chủ Tịch Quốc Hội Hoa Kỳ là John Mac Comick và Dân Biểu Edna Kelly đã sáng suốt cảnh giác TT Kennedy rằng:
Gần như không có ai ưu tư tới một điểm là, Ông Diệm và chính quyền MN đang phải đối đầu với rất nhiều trở ngại khó khăn, xứ sở quê hương của ông đang đổ vỡ tan hoang mọi bề, với sự tràn ngập của CS, băng đảng, và các giáo phái võ trang xung đột khắp nơi, TT Diệm không chỉ làm sao sống còn tồn tại được trong 9 năm, và đưa đến nhiều tiến bộ tốt đẹp trong việc tái lập lại trật tự quốc gia, bảo vệ quyền tự do cho dân, thi hành công lý xã hội để làm đời sống toàn dân tốt đẹp hơn.
Thế mà tại sao không thấy ai để tâm tới điểm là, không có ông Diệm không làm sao ổn định được Việt Nam và cả Đông Dương đang trong những cơn lốc và hỗn loạn tơi bời, rồi sau đó chỗ đứng của Hoa Kỳ trong chiến lược toàn cầu sẽ gãy đổ suy vong”.
Chính quyền Kennedy và những người trong Bộ Ngoại Giao Hoa kỳ đã bỏ ngoài tai những lời cảnh giác đầy tính cách tiên tri của Quốc Hội Hoa Kỳ về tương lai đen tối trong những chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ tại Á Châu, vì giết TT Diệm và mất MNVN vào tay CSVN cũng chính là tay sai của CS Hoa Lục.
Kennedy đã lầm lạc, gởi con gấu già lạnh lùng đầy nanh vuốt Henry Cabot Lodge đến quê hương đau khổ ngập tràn của VN để ủng hộ những tướng lãnh MN – là những con người đang ôm ấp giấc mơ tranh danh đoạt lợi, tranh bá đồ vương và tranh quyền cướp nước.

Thực ra mà nói, đây là những con người được coi là “đường đường một đấng”, có thể không thiếu cái “dũng khí” nhưng cũng chỉ sống bằng bản năng, không có tâm hồn và trí tuệ sâu sắc, nhất là thiếu đời sống tinh thần, nên về mặt tâm thức và ý thức rất non nớt, dễ bị mê hoặc, bị mời gọi lả lơi và quyến rũ mê hồn bởi giấc mơ quyền uy, quyền lực và quyền hành cũng như quyền lợi ích kỷ của riêng họ, nên chẳng bao giờ nhận ra là, tất cả những việc làm của họ để giết TT Diệm là tự nguyện để cho con sói già Bắc Bộ Phủ sỏ mũi dẫn dắt nhẹ nhàng vào những âm mưu cực kỳ thâm độc của hắn. Bởi vì những con người này, kể cả con gấu già lạnh lùng đầy nanh vuốt của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng chẳng thoát được những tính toán của con sói già Bắc Bộ Phủ.
Con sói già Hồ ly tinh này không chỉ muốn giết một mình “con người VNCH đầu tiên” của MNVN, mà hắn muốn giết cả một quốc gia, giết luôn nền Đệ I Cộng Hòa Việt Nam và giết luôn hơn 10 triệu dân MN, giết luôn đời sống ấm êm của họ mà những
Con Người VNCH đã đổ bao nước mắt mồ hôi mới hoàn thành được cho toàn dân MNVN, để làm gì? hay chỉ để hoàn thành giấc mơmù lòa và mê sảng XHCN của hắn?
Đó mới là mục tiêu tối hậu của con sói già. Trong khi tướng lãnh MN và Hoa Kỳ chỉ muốn hạ bệ TT Diệm để thay thế lãnh đạo MNVN bằng nhóm quân nhân hoàn toàn thiếu hiểu biết và kiến thức về chính trị trong hoàn cảnh lịch sử quá tăm tối của đất nước cũng như toàn bộ đời sống của toàn dân MN
3-     Sau khi các tướng lãnh lật đổ Tổng Thống hợp hiến hợp pháp, chính thống và được dân MN bầu lên nắm quyền hành chính quyền MN, Tướng Thomas Lane đưa ra nhận định:
Tổng Thống Diệm bị người ta thay thế bằng những con người quá độc ác tàn bạo, là những người giống hệt Fidel Castro, không bao giờ ngập ngừng hành quyết các tù nhân”.
Tướng Thomas Lane đưa ra nhận xét về TT Diệm: “lịch sử cho thấy rằng TT Diệm đúng là một người quá nhân đạo và đầy lòng bácái (humane and cheritable man) để sốngcòn trong bầu không khí của quyền lực vào 1963. Ông đã không có đủ tàn nhẫn và độc ác để bắt giam và xét xử nhữngquân nhân tạo phản, và thay thế bằng những người trung thành của ông. Ông cố gắng quá nhiều và quá lâu để hòa hoãn với Phật giáo là những người không thề nào chịu hòa hoãn được (impossible conciliation). Ngay cả việc trục xuất những nhà báo Mỹ đã vo tròn bóp méo sự thật chính là kẻ thù quá cay đắng của ông.
Thay vì làm như thế, ông đã cố gắng hòa giải và giải tỏa những dị biệt mà không có những hành động cần thiết cho sự sống còn của chính quyền MN, chính sự khoan hòa đã khuyến khích sự nổi loạn… khi không quân nổi dậy ném bom Dinh Độc Lập đã xô đẩy tình thế vào cơn hỗn loạn thêm. Lẽ ra người phi công sẽ bị kết án và bị hành quyết. TT Diệm đã không bao giờ đem người phi công ra xét xử trước tòa án. Ông khước từ đòi mạng sống con người vì những lý do chính trị, dù đó là một cuộc nổi loạn.”
4-     Giáo Sư Wesley Fishel, đứng đầu nhóm cố vấn đặc biệt gồm 54 Giáo Sư chính trị học và quản trị công quyền do Michigan State University (MSU) tổ chức với 200 người Việt Nam phụ tá để giúp MNVN xây nên nền Đệ I Cộng Hóa Việt Nam trong 9 năm (1954-1963) đã viết xuống như sau:
Như sự kiện cho thấy, chỉ có một điều mà những học giả uyên thâm đều đã đồng ý khi nhìn vào năm đầu tiên nắm chính quyền của ông Diệm là chính quyền của ông sẽ tan rã bất cứ lúc nào, sự thất bạilà điều không thể nào tránh được. Nhưng ngược lại, ngày nay ông Diệm vẫn còn hiện diện bên chúng ta, và chế độ của ông chắc chắn là một chế độ ổn định nhất và lương thiện trong sạch nhất vùng Á Châu.
Trước những thành quả vĩ đại đó, ông đã được nhiệt liệt hoan hô chúc tụng tại các quốc gia mà Ông đã viếng thăm như Washington, Manila, Tân Delhi, Rangoon, và Bankok, và chính quyền của ông đã được 45 quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thừa nhận, chắc chắnông phải là một con người phi thường, một con người đã bị ngộ nhận (misunderstood one) quá nhiều. (trích từ hồ sơ 20, trong cuốn Vietnam And America, the most comprehensive documented history of the Vietnam War).
5-     Theo nhận xét của Philippe Deviller, một sử gia lỗi lạc đương thời, nhìn TT Diệm như sau: “bước vào một hoàn cảnh cực kỳ đen tối, đó là một người Sĩ Phu, can đảm phi thường, và là con người của nguyên tắc vào tuổi 53. Ông là một người Quốc Gia được kính trọng nhất (the most respected man) và là người có ảnh hưởng lớn lao nhất và là một người sống trọn vẹn cho đức tin Công giáo... sự can đảm hiếm thấy nơi các lãnh tụ chính trị, rất coi trọng đạo đức gia đình, tính chịu đựng bền bỉ, đó là người không bao giờ thiếu sự chính trực liêm chính. Ông không bao giờ không cư xử công bình với mọi người, kể cả cho kẻ thù của ông một cơ hội. Ông đã không bao giờ ra lệnh xử tử những người đã cố gắng giết ông”. Deviller nói thêm“Tất cả đối thủ lúc ban đầu của ông đều đánh giá ông rất thấp”.
6-     Đại Sứ Hoa Kỳ là Frederick Nolting thì khuyên những người chống đối TT Diệm rằng, “một sự thay đổi tuyệt vời sẽ thành đạt được cho đất nước này, nếu tất cả những ai chê bai chỉ trích chính quyền của họ, thì họ nên tìm cách cộng tác với chính quyền và làm việc ngay trong chính quyền để cải thiện và làm mọi việc tốt đẹp hơn”.
8- Vào này 15 tháng 10-1955, TNS Manfield thăm VNCH trong hai tháng đã có nhận xét về TT  Diệm như sau:

“một thanh danh vang vọng khắp đất nước của ông, với đường lối quốc gia chân chính, và có những dự tính rất trong sáng. Nhưng đã có “những vận động lớn laovới âm mưu lật đổ” do những người bất hợp tác (none cooperation) và những kẻ phá hoại; tất cả chỉ muốn ngăn chặn ông Diệm thực thi những chương trình xây dựng của ông, gồm có cả việc nổi bật nhất là loại trừ những gì chỉ đã đưa đến những xấu xa tồi bại cho dân cho nước, và những bất công và bất bình đẳng trong xã hội Việt Nam.”
9- Một quan sát viên khác là Ralph Lee Smith thì cho rằng, 
Miền Nam Việt Nam thật may mắn đã sinh ra được một lãnh tụ quốc gia trong thời gian tranh đấu cho nền độc lập của đất nước. Ông đã phải đối đầu hứng chịu gần như tất cả khó khăn và nghịch cảnh.

Ông Diệm đã đóng trọn vẹn vai trò dù chưa sửa soạn một cách thật can đảm và sáng suốt… một hình ảnh cao cả và khả
kính của một lãnh tụ quốc gia trong lòng những người dân bình thường (Common people).”
Smith còn cho biết thêm, còn có một quan sát viên khác thấy như sau:

..

[Message clipped]  




__._,_.___

Posted by: nguyenvan nam 

Lý do lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm _?

$
0
0
   Lại "ác tâm động"!
Thưa Hòa Thượng Tuệ Minh,
Rất tiếc là Hòa Thượng chưa phân biệt được giữa official historical documents với emotion, opinion, hearsay, propaganda, fake news... nên cứ thấy ai nói hợp với mình đều coi là "sử liệu" trong khi các trường đại học Mỹ vứt các thứ sau vào thùng rác.
Nếu viết sử như thế thì chỉ cần trích của Đỗ Mậu, Lê Trọng Văn, Gió Góp, Vũ Ngự Chiêu, Trần Gia Phụng... là đủ rồi, cần gì phải viện đến sách Mỹ sách Tây?
Tôi có thể nói với Hòa Thượng, khi các tài liệu mật (classified documents) được giải mã, đa số các tài liệu viết về chiến tranh Việt Nam trước đó đều bị vứt vào thùng rác, kể cả phúc trình Church Committee của Thượng Viện!
Đống rác càng bới ra càng thối. Nếu thầy muốn tôi sẽ bới ra tiếp. Tài liệu tôi đọc trong 15 năm, đem ra viết trong 10 năm chưa hết đâu. Những thứ như Minh Cảnh viết chẳng có giá trị gì.
Tôi có thể nói, thay "thanh tâm tịnh" bằng "ác tâm động"ác nghiệp sẽ đến. Chắc thầy hiểu điều đó và thầy sẽ thấy.
Kính chào thầy. 
Lữ Giang



From: Hoa Thuong Thich Tue Minh <tm>
Sent: Wednesday, November 8, 2017 8:05 AM
Subject: Re: [DiendanDanToc] Lý do lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm _ Minh Cảnh

Tôi ngồi đọc qua bài viết của bạn Minh Cảnh nói về " NHỮNG LÝ DO NGÔ ĐÌNH DIỆM BỊ LẬT ĐỔ ".
Nhưng ai lật đổ ? đã có bao nhiêu lần Ngô đình Diệm bị lật đổ; hay đảo chánh do dân sự ? Đảng phái , và cuối cùng là Hội đồng Quân nhân cách mạng có bàn tay của Mỹ nhúng vào để cuộc lật đổ ông Diệm có kết quả ?
Minh Cảnh viết do lấy một tài liệu của các nhà báo; hay mộv vài nhà bình luận của người Tây phương có cơ hội đến Việt Nam thời trước năm 1963 để tường thuật lại biến cố nổi bật; nhưng chuyện đã xảy ra; họ viết lại trong bối cảnh đã rồi. 
Họ đâu có viết về sự PHẢN THẦN; PHẢN VUA; PHẢN LƯƠNG TÂM của Ông Diệm đã làm đối với người mình thọ ÂN là Vua Bảo Đại; người đã tin tưởng giao trọng trách Quốc Gia cho Diệm ?
Người Tây phương họ đâu trực tiếp đi sâu vào những Tỉnh miền Nam như Gia-Định; Long-An; Gò Công; Kiến Hòa; Mỹ Tho, và các tỉnh phía Nam đã bị MTGPMN kiểm soát hầu hết dân địa phương những thập niên 1960;1961;1962 và 1963 dưới thời Diệm bị địch bao vây tứ phía: ban ngày lính quốc gia đến kiểm soát; hà hiếp dân; hãm hiếp phụ nữ; bắt gà; bắt vịt ăn nhậu...rồi rút vội vã về căn cứ; chứ không có CÁN BỘ tuyên truyền(tôi là Tuyên Uý của ngành Tâm Lý chiến; có học thức; có học vị tại Mỹ; chứ không phải những tên vô danh tiểu tốt, và tôi rất thực tế). Ban đêm Việt Cộng về mở loa tuyên truyền và hăm dọa những ai báo cáo làm tay sai cho Mỹ-Ngụy v.v... khiến dân chúng khốn cực vô cùng.
Nói chung; trên thực tế; ông Diệm chỉ dựa vào thế lực thực dân Pháp; dùng các lính; sĩ quan từ thực dân Pháp để lại để củng cố địa vị mình cho vững chắc thì những đứa con nuôi của Diệm như : Tướng Nguyễn Khánh ; Tôn thất Đính; Trần tử Oai etc...phải được Diệm tin cẩn giữ các chức gần Saigon-Gia Định và Trung Tâm huấn luyện Quang Trung để phòng vệ T. T mỗi khi có âm mưu đảo chánh như cuộc đảo chánh của Đại Tá Nguyễn Chánh Thi năm 1960.

Nhưng trên thực tế qua những năm chính tôi đã gián tiếp tham gia trong phong trào " THANH NIÊN TIỀN PHONG " của GS Judo Phạm Lợi biểu tình thẳng trước dinh Gia Long một số thanh niên tiền phong đã bị bắn và bị bắt nhốt.Tôi cũng đã gián tiếp tham gia phong trào của Cụ Phan khắc Sửu và Cụ Phan Quang Đáng chống lại ông Diệm; nhưng hai cụ bị đày ra Côn Đảo; nhưng tôi lại may mắn rút về trốn ở tỉnh Gia Định. Tôi cũng đã chứng kiến trong đêm quân dân Bình Xuyên chiếm cứ vào Chợlớn và Saigòn năm đó tưởng như toàn thắng rồi. Nếu không có sự can thiệp của Đại Tướng Lê văn Tỵ đem lực lượng Bảo An đến tiếp cứu kiệp thời  hay  sau này nữa là người giải cứ́u Ngô Đình Diệm cũng lại là người miền Nam tức Trung Tướng Dương văn Minh, thì Ông Diệm đi chào âm phủ đã lâu rồi...đâu cần tới tay Mỹ dùng tay của Hội Đồng Quân Nhân do Tướng Minh lãnh đạo làm cuộc đảo chánh ngày 1/11/1963 ?
Trong cuộc tranh đấu của Phật giáo Việt Nam năm 1963 là do cố T.T Thích Tâm Châu lãnh đạo về mặt nổi. Nhưng trên thực tế thì Tăng-Ni miền Trung do Đ.Đ Thích Trí Quang chủ trương lúc đó phối hợp với T.T Thích Thiện Hoa và Ông Chánh Trí Mai thọ Truyền cho mượn Chùa Xá Lợi để làm duyên cho cuộc đấu tranh BẤT BẠO ĐỘNG ( quí bạn có hiểu cụm từ BẤT BẠO ĐỘNG của Phật Giáo là gì chứ ?). Vì Đạo Phật không chủ trương HIẾU CHIẾN theo TÔN CHỈ của Đức BỔN SƯ THÍCH CA :" hận thù không đè bẹp được hận thù; mà chỉ có TÌNH THƯƠNG mới trang trải được HẬN THÙ ".

Như vậy; cuộc TRANH ĐẤU BẤT BẠO ĐỘNG CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM LÀ CHÍNH NGHĨA đã được các từng lớp: Đảng phái; tôn giáo; chính trị; quân nhân và dân chúng ủng hộ một cách nhiệt liệt từ Trung đến Nam là một cuộc ĐẤU TRANH có CHÍNH NGHĨA.

Các thế hệ ngày nay chỉ có nghe; hay đọc trên các tin tức viết lại với tính cách KHÁCH QUAN như bạn Minh Cảnh ngồi viết lại tại Arlington, TX là có tính cách khách quan; nên bài viết KHÔNG THỰC TẾ.
Riêng bản thân tôi đã chứng kiến từ lúc Diệm lật đổ người ân của mình là Bảo Đại; ra chiêu truất phế Bảo Đại; ra ĐẠO-DỤ số 10 và triệt hạ các Đảng phái đối lập; Nhu-Diệm sai bọn đàn em hành hạ ;tra khảo; đánh đập những người kháng chiến theo Việt Minh; nhưng không biết khoan dung khiến gia đình họ tang tác; lòng căm hờn của họ đi tìm con đường  chiêu dụ của họ Hồ từ phương Bắc...khiến từ Trung đến miền Nam họ bất mãn tột độ; nên Hồ chí Minh mới có cơ sở nuôi dưỡng ổ MTGPMN để đưa quân Bắc việt vào đánh miền Nam với tiêu đề " CHỐNG PHÁP; CHỐNG MỸ " cứu nước ?
 Tóm lại; giả sử; không có sự ĐỘC TÀI; ĐỘC ĐẢNG CẦN LAO của Ngô đình Diệm; không có sự bắt tay của Nhu với Hà-Nội  toan tính hất cẳng Mỹ ra khỏi miền Nam Việt Nam....thì hôm nay MIỀN NAM TA KHÔNG CÓ CỘNG SẢN DO TÀU PHÙ CẤY VÀO NHỮNG THÁI THÚ VIỆT ĐỂ HÃM HẠI DÂN NAM ĐAU KHỔ TẬN CÙNG.
Trân trọng kính chào
Most Ven. Thích Tuệ Minh/CEO/WSBCC.org.

2017-11-08 0:36 GMT-06:00 'Gop gio' via DIỄN ĐÀN BẢO VỆ CHÁNH PHÁP - GHPGVNTN <baovechanhphap@googlegroups.com>:
             QUÝ VỊ “HOÀI NGÔ” NÓI :
*Tổng thống Ngô Đình Diệm… Anh Minh?
*Tổng thống Ngô Đình Diệm… triệt để chống Cộng?
*Tổng thống Ngô Đình Diệm… yêu nước?
                      Không đâu !
           Tổng thống  Ngô Đình Diệm đã chối bỏ Quốc Tổ HÙNG VƯƠNG rồi… cho nên ông ta chỉ còn yêu Quốc Tổ VATICAN mà thôi!
       Dưới đây là những bằng chứng Tổng thống anh minh NĐD của quý vị hoài Ngô toan tính bắt tay với CS Hànội để đuổi Mỹ, phản bội đồng minh Hoa Kỳ, phản bội Tổ Quốc, khi vi phạm Luật số 10/59 “Đặt CS ra ngoài vòng pháp luật”? Qua mặt Quốc Hội tự mình lén lút đi đêm thoả hiệp với CS Hànội, bán đứng miền Nam VNCH với những bằng chứng không thể chối cãi được!
        Xin hãy vắt tay lên trán mà suy nghĩ lại… quý vị ơi!!!
        Đừng có ngu ngốc gục đầu nghe lời xúi dại của bè lũ quạ đen mang thánh giá mặc áo chùng thâm… tức bọn GIẶC NHÀ THỜ tay sai của Vatican… đã hạ hết cờ vàng VNCH tại các nhà thờ và công khai thi hành NQ36 của VC, cấm chống Cộng, cấm tổ chức ngày Quốc Hận 30-4... phản bội Tổ Quốc thêm một lần nữa!
       (GÓP GIÓ O1-11-2015)
***


NGÔ ĐÌNH NHU THƯƠNG THUYẾT VỚI HÀ NỘI
“Death of a Generation: Theo sách
How the Assassinations of Diem and JFK Prolonged the Vietnam War”
Tác gỉa: GS Howard Jones 
Nhà xuất bản Oxford University Press, 2003
Tác phẩm này được viết rất mực công phu trong 15 năm, bởi Howard Jones, Giáo sư Đại học University of Alabama, khác tất cả những sách trước đó, vì sử dụng rất nhiều nguồn, trong đó có những cuộc điều trần chưa được in trên sách, báo nào.
Có thể ghi nhận một số diễn biến nơi đây:
● Nhu nói trong một buổi họp 15 tướng lãnh rằng Nhu đang thương thuyết với Hà Nộivà không sợ chuyện Mỹ cắt viện trợ, vì cuộc chiến sẽ ngưng.
● Ngày 25-8-1963, Tướng Nguyễn Khánh nói với một viên chức Mỹ rằng ông Ngô Đình Nhu đang liên lạc với Hà Nội, và bày tỏ quan ngại, nói rằng các tướng sẽ chống tới cùng các giải pháp thương lượng Nam-Bắc và trung lập hóa Miền Nam, và các tướng sợ sẽ bị ông Nhu hại. Bức điện văn báo cáo về buổi họp của Tướng Khánh với Richardson (Trưởng Phòng CIA tại Sài Gòn) tới Washington vào Thứ Bảy 24-8-1963, lúc 9:30 giờ sáng, giờ Washington_ giờ khác biệt ở Mỹ và VN. Các lời khẳng định của Tướng Khánh thu hút sự chú ý tức khắc tại Bộ Ngoại Giao Mỹ.
● Chính phủ Kennedy xem việc Nhu tìm hiệp ước với Hà Nội là anh em ông Diệm phản bội Mỹ.
● Đại sứ Nolting nói là có biết các đại diện Việt Cộng tới thẳng Dinh Tổng Thống, vào họp và đi ra bình an. Nolting hồi tưởng lại rằng “Các lãnh tụ Việt Cộng tới thẳng văn phòng của Nhu trong Dinh Tổng Thống... với thỏa thuận rằng họ sẽ không bị bắt trong khi họ ở đó.”
● Mùa hè 1963, Nhu liên lạc với Hà Nội qua trung gian Maneli, Đại diện Ba Lan ở Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến (ICC) .
Maneli, đảng viên Cộng Sản Ba Lan, xác nhận rằng ông đã hai lần họp với ông Nhu. Lần đầu là ngày 25-8-1963, và lần thứ nhì là gặp bí mật tại Dinh Gia Long vào ngày 2-9-1963.
Maneli kết thúc bản phúc trình gửi cấp chỉ huy của ông tại Warsaw rằng cả 2 chính phủ VN muốn đạt thỏa ước theo kiểu riêng của họ. Họ muốn làm như thế mà “không có tham dự của các Siêu Cường Quốc, không có Moscow, không có Washington, và chắc chắn là không có Bắc Kinh; cả 2 chính phủ ước muốn có những cuộc nói chuyện tối mật và phải giữ một mặt ngoài chính thức nào đó.
Bây giờ, 25-8-1963, trong tâm thức tuyệt vọng, Nhu sắp xếp để tân Ngoại Trưởng Trương Công Cừu mời Maneli vào dự bữa tiệc chỉ mới 4 ngày sau trận tổng tấn công các chùa (20-8-1963), trong đó có Đại sứ Lodge trong danh sách khách mời của các viên chức ngoại giao. Đó là một quyết định chuyển hướng. Sự hiện diện của Maneli ghi dấu lần đầu một nhà ngoại giao Cộng Sản tham dự một buổi họp mặt cấp cao như thế ở Sài Gòn. Nhu nói với Maneli trong khi nhóm nhà ngoại giao này quan sát hai người, Nhu khẳng định, “Bây giờ chúng ta muốn hòa bình, và chỉ muốn hòa bình thôi... Tôi tin rằng Ủy Hội Quốc Tế có thể và nên đóng một vai quan trọng trọng việc tái lập hòa bình tại Việt Nam.”
Maneli cẩn trọng bảo đảm với Nhu rằng tất cả những thành viên Ủy Hội đã nghĩ rằng Ủy Hội “có thể giữ vai trò xây dựng nếu cả hai phía mong muốn.”
● Đại diện Ba Lan ở ICC là Maneli, tháng 8-1963 báo cáo về chính phủ Ba Lan rằng Hà Nội và Việt Cộng qua những cuộc thương thuyết đã hy vọng sẽ hỗ trợ Diệm-Nhu để yêu cầu người Mỹ rút khỏi VN.
● Đầu năm 1963, Nhu đã gặp một đại diện Việt Cộng ở Huế.
● Nhu viết bài trên báo Times of Vietnam, ấn bản đầu tháng 9-1963, nói rằng Mỹ đang âm mưu đảo chánh anh em Diệm Nhu, gây sự phẫn nộ Washington.  Bài viết nơi trang nhất của tờ Times of Vietnam trong đó cho thấy rạn vỡ giữa chế độ Diệm và Hoa Kỳ. Dòng tưạ đề nêu rõ, “CIA tài trợ một âm mưu đảo chánh.”
Bài này do Nhu viết, đã kể ra tên nhiều viên chức CIA đứng sau âm mưu, trong đó có Trưởng phòng CIA tại Sài Gòn là Richardson.
● Trong tháng 9-1963, Nhu cũng khoe với Alsop, một nhà bình luận Hoa Kỳ, rằng Nhu đang nói chuyện với Hà Nội. Nhà bình luận Joseph Alsop trong bài viết ngày 18-9-1963 trên tờ Washington Post đã làm cho Bạch Ốc thêm quan ngại. Và viết tưạ đề “Very Ugly Stuff” (Chuyện Cực Kỳ Xấu Xa), Alsop cáo buộc rằng, lần đầu tiên Nhu thú nhận đã liên lạc với Hà Nội.
● Tướng Tôn Thất Đính nói rằng Nhu đã họp với Tướng VC Văn Tiến Dũng qua Ủy hội ICC. Tướng Tôn Thất Đính giải thích về nguyên nhân cuộc đảo chánh, trực tiếp nhất là việc Nhu mới liên lạc với Tướng Việt Cộng Văn Tiến Dũng xuyên qua đại diện Ba Lan trong Ủy Hội Kiểm Soát Quốc Tế ICC.

Đó là câu trả lời cho câu hỏi bấy lâu nay ‘Tại sao Mỹ quyết định “Diệm must go!”?’
Tai sao Mỹ quyết định “Diệm must go!”?
Canh bạc “thấu cáy” liều lĩnh của anh em Ông Diệm Ông Nhu

          Để tháo gở áp lực của Mỹ, anh em ông Diệm đã chủ quan tính sai một nước cờ lấy một quyết định liều lĩnh, dại dột nhất trong cuộc đời chính trị của mình: “Tìm cách thỏa hiệp với Hà Nội”. Quyết định nầy liều lĩnh và dại dột vì ba lý do:
          
1Mỹ đã “nặn” ra ông Diệm ở Washington, rồi “bồng” về nước. Sau đó, lại đổ kinh viện, quân viện và uy tín quốc gia để khai sinh và nuôi dưỡng nền Đệ Nhất Cọng hòa trong chiến lược xây dựng một tiền đồn chống Cộng cho Thế giới Tự do, thì làm sao Mỹ để cho ông qua mặt tự đi thỏa hiệp với Cộng sản phá vở vai trò “tiền đồn” trong cuộc chiến tranh lạnh được. 
          
2Ông Hồ Chí Minh biết ông Diệm đang mâu thuẫn với Mỹ và đang bị nhân dân miền Nam chống đối nên chỉ mưu mẹo lợi dụng động thái xin thỏa hiệp của chính phủ Diệm để làm suy yếu  thế đồng minh Mỹ-Việt mà thôi (Đọc thêm War of the Vanquished của Mieczilaw Maneli)          3Nhưng quan trọng hơn hết là khi thỏa hiệp với Hà Nội, hai ông Diệm-Nhu đã phản bội lại Hiến pháp VNCH 1956, đã vi phạm luật 10/59, hai anh em ông Diệm-Nhu còn phản bội bao nhiêu chiến sĩ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu để bảo vệ miền Nam.
          
Tưởng Mỹ không bao giờ dám từ bỏ mình vì đã can dự quá sâu vào miền Nam, tưởng chính phủ Hà Nội đánh giá cao động thái thỏa hiệp, tưởng đã khuất phục được quân dân miền Nam sau 9 năm bạo trị, …. Gia đình ông Diệm (đúng ra lúc đó ông Diệm chỉ là một bù nhìn bất lực, chính hai “tổng thống” Ngô Đình Nhu và Trần Lệ Xuân mới là kiến trúc sư để thiết kế và) đi “canh bạc chính trị” liều lĩnh và ngu dại nhất đời mình ‘tìm cách thỏa hiệp với Hà Nội để giải tỏa áp lực của Mỹ’. Nhưng “canh bạc” đó không lừa được kẻ thù, không dấu được đồng minh, và không đánh giá đúng được phản ứng của quân dân miền Nam nên, cuối cùng, Mỹ quyết định “Diệm must go!”, anh em ông đã phải lãnh hậu quả trước lịch sữ và dân tộc. Ngày 1-11-1963, chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa cáo chung.

Một lần nữa Mỹ khẳng định
 Ngày 24.12.2001, Mỹ một lần nữa khẳng định thái độ đối với ông Ngô Đình Diệm cho sáng tỏ vấn đề cho những người còn lấn cấn ‘tinh thần Ngô Đình Diệm’.
Dựng tượng Tổng Thống Ngô Đình Diệm ở thủ đô Washington của Mỹ có được không?
Đọc bài báo dưới đây sẽ thấy có câu trả lời:
1)Ngày 02 tháng 11 năm 2001
       Số là vào ngày 02 tháng 11 năm 2001, một số người thuộc nhóm “tinh thần Ngô Đình Diệm”đã tổ-chức một buổi lễ cầu hồn cho cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam ở California, và quyết định mở một chiến dịch gây quỹ để xây một bức tượng của cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm ngay tại thủ đô Washington.

2) Ngày 24 tháng 12 năm 2001

         Không phải tự-nhiên mà tờ tuần-báo Newsweek nổi tiếng của Hoa Kỳ vào ngày 24 tháng 12 năm 2001 bỗng đăng một bài tổng-kết tình-hình hoạt-động cuả CIA ở Đông Nam Á, và chú lên trên bức ảnh cuả cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm một câu trắng-trợn như sau:

            1963: The Kennedy administration begins to see South Vietnamese President Ngo Dinh Diem as a communist tool and decides that "Diem must go."  The CIA engineers coup attempts that eventually lead to his assassination in November.

 (“1963: Chính-quyền Kennedy bắt đầu thấy rõ Tổng Thống Ngô Đình Diệm cuả Nam Việt-Nam là một công-cụ cuả cộng-sản và quyết định rằng "Diệm phải ra đi."  Cơ-quan CIA thiết kế các mưu toan đảo chánh rốt cuộc đưa đến việc ám sát ông ta trong tháng 11.")

Sau đây, trang báo Newsweek, ngày 24 tháng 12, năm 2001:
3) Độc-giả tinh ý hiểu ngay đó là một cách trả lời của Mỹ đối với ý định nói trên của số người liên quan.


* Xem Bản Chánh Và Bản Dịch Sách tại link sau đây :
NGÔ ĐÌNH NHU 
THƯƠNG THUYẾT VỚI HÀ NỘI

Dịch theo sách 

Death of a Generation:
How the Assassinations of 
Diem and JFK Prolonged the Vietnam War

Tác gỉa: GS Howard Jones 
Nhà xuất bản Oxford University Press, 2003
Dịch Việt: Nguyên Giác


DIEM MUST GO!
Trả lời câu hỏi bấy lâu nay ‘Tại sao Mỹ quyết định “Diệm must go!”?’
NGÔ ĐÌNH NHU THƯƠNG THUYẾT VỚI HÀ NỘI
Theo sách   
“Death of a Generation:
How the Assassinations of 
Diem and JFK Prolonged the Vietnam War”
Tác gỉa: GS Howard Jones 
Nhà xuất bản Oxford University Press, 2003
Tác phẩm này được viết rất mực công phu trong 15 năm, bởi Howard Jones, Giáo sư Đại học University of Alabama, khác tất cả những sách trước đó, vì sử dụng rất nhiều nguồn, trong đó có những cuộc điều trần chưa được in trên sách, báo nào.
Có thể ghi nhận một số diễn biến nơi đây:
● Nhu nói trong một buổi họp 15 tướng lãnh rằng Nhu đang thương thuyết với Hà Nộivà không sợ chuyện Mỹ cắt viện trợ, vì cuộc chiến sẽ ngưng.
● Ngày 25-8-1963, Tướng Nguyễn Khánh nói với một viên chức Mỹ rằng ông Ngô Đình Nhu đang liên lạc với Hà Nội, và bày tỏ quan ngại, nói rằng các tướng sẽ chống tới cùng các giải pháp thương lượng Nam-Bắc và trung lập hóa Miền Nam, và các tướng sợ sẽ bị ông Nhu hại. Bức điện văn báo cáo về buổi họp của Tướng Khánh với Richardson (Trưởng Phòng CIA tại Sài Gòn) tới Washington vào Thứ Bảy 24-8-1963, lúc 9:30 giờ sáng, giờ Washington_ giờ khác biệt ở Mỹ và VN. Các lời khẳng định của Tướng Khánh thu hút sựchú ý tức khắc tại Bộ Ngoại Giao Mỹ.
● Chính phủ Kennedy xem việc Nhu tìm hiệp ước với Hà Nội là anh em ông Diệm phản bội Mỹ.
● Đại sứ Nolting nói là có biết các đại diện Việt Cộng tới thẳng Dinh Tổng Thống, vào họp và đi ra bình an. Nolting hồi tưởng lại rằng “Các lãnh tụ Việt Cộng tới thẳng văn phòng của Nhu trong Dinh Tổng Thống... với thỏa thuận rằng họ sẽ không bị bắt trong khi họ ở đó.”
● Mùa hè 1963, Nhu liên lạc với Hà Nội qua trung gian Maneli, Đại diện Ba Lan ở Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến (ICC) .
Maneli, đảng viên Cộng Sản Ba Lan, xác nhận rằng ông đã hai lần họp với ông Nhu. Lần đầu là ngày 25-8-1963, và lần thứ nhì là gặp bí mật tại Dinh Gia Long vào ngày 2-9-1963.
Maneli kết thúc bản phúc trình gửi cấp chỉ huy của ông tại Warsaw rằng cả 2 chính phủ VN muốn đạt thỏa ước theo kiểu riêng của họ. Họ muốn làm như thế mà “không có tham dự của các Siêu Cường Quốc, không có Moscow, không có Washington, và chắc chắn là không có Bắc Kinh; cả 2 chính phủ ước muốn có những cuộc nói chuyện tối mật và phải giữ một mặt ngoài chính thức nào đó.
Bây giờ, 25-8-1963, trong tâm thức tuyệt vọng, Nhu sắp xếp để tân Ngoại Trưởng Trương Công Cừu mời Maneli vào dự bữa tiệc chỉ mới 4 ngày sau trận tổng tấn công các chùa (20-8-1963), trong đó có Đại sứ Lodge trong danh sách khách mời của các viên chức ngoại giao. Đó là một quyết định chuyển hướng. Sự hiện diện của Maneli ghi dấu lần đầu một nhà ngoại giao Cộng Sản tham dự một buổi họp mặt cấp cao như thế ở Sài Gòn. Nhu nói với Maneli trong khi nhóm nhà ngoại giao này quan sát hai người, Nhu khẳng định, “Bây giờ chúng ta muốn hòa bình, và chỉ muốn hòa bình thôi... Tôi tin rằng Ủy Hội Quốc Tế có thể và nên đóng một vai quan trọng trọng việc tái lập hòa bình tại Việt Nam.”
Maneli cẩn trọng bảo đảm với Nhu rằng tất cả những thành viên Ủy Hội đã nghĩ rằng Ủy Hội “có thể giữ vai trò xây dựng nếu cả hai phía mong muốn.”
● Đại diện Ba Lan ở ICC là Maneli, tháng 8-1963 báo cáo về chính phủ Ba Lan rằng Hà Nội và Việt Cộng qua những cuộc thương thuyết đã hy vọng sẽ hỗ trợ Diệm-Nhu để yêu cầu người Mỹ rút khỏi VN.
● Đầu năm 1963, Nhu đã gặp một đại diện Việt Cộng ở Huế.
● Nhu viết bài trên báo Times of Vietnam, ấn bản đầu tháng 9-1963, nói rằng Mỹ đang âm mưu đảo chánh anh em Diệm Nhu, gây sự phẫn nộ Washington.  Bài viết nơi trang nhất của tờ Times of Vietnam trong đó cho thấy rạn vỡ giữa chế độ Diệm và Hoa Kỳ. Dòng tưạ đề nêu rõ, “CIA tài trợ một âm mưu đảo chánh.”
Bài này do Nhu viết, đã kể ra tên nhiều viên chức CIA đứng sau âm mưu, trong đó có Trưởng phòng CIA tại Sài Gòn là Richardson.
● Trong tháng 9-1963, Nhu cũng khoe với Alsop, một nhà bình luận Hoa Kỳ, rằng Nhu đang nói chuyện với Hà Nội. Nhà bình luận Joseph Alsop trong bài viết ngày 18-9-1963 trên tờ Washington Post đã làm cho Bạch Ốc thêm quan ngại. Và viết tưạ đề “Very Ugly Stuff” (Chuyện Cực Kỳ Xấu Xa), Alsop cáo buộc rằng, lần đầu tiên Nhu thú nhận đã liên lạc với Hà Nội.
● Tướng Tôn Thất Đính nói rằng Nhu đã họp với Tướng VC Văn Tiến Dũng qua Ủy hội ICC. Tướng Tôn Thất Đính giải thích về nguyên nhân cuộc đảo chánh, trực tiếp nhất là việc Nhu mới liên lạc với Tướng Việt Cộng Văn Tiến Dũng xuyên qua đại diện Ba Lan trong Ủy Hội Kiểm Soát Quốc Tế ICC.
Đó là câu trả lời cho câu hỏi bấy lâu nay ‘Tại sao Mỹ quyết định “Diệm must go!”?’
Tai sao Mỹ quyết định “Diệm must go!”?
Canh bạc “thấu cáy” liều lĩnh của anh em Ông Diệm Ông Nhu
          Để tháo gở áp lực của Mỹ, anh em ông Diệm đã chủ quan tính sai một nước cờ lấy một quyết định liều lĩnh, dại dột nhất trong cuộc đời chính trị của mình: “Tìm cách thỏa hiệp với Hà Nội”. Quyết định nầy liều lĩnh và dại dột vì ba lý do:
          
1Mỹ đã “nặn” ra ông Diệm ở Washington, rồi “bồng” về nước. Sau đó, lại đổ kinh viện, quân viện và uy tín quốc gia để khai sinh và nuôi dưỡng nền Đệ Nhất Cọng hòa trong chiến lược xây dựng một tiền đồn chống Cộng cho Thế giới Tự do, thì làm sao Mỹ để cho ông qua mặt tự đi thỏa hiệp với Cộng sản phá vở vai trò “tiền đồn” trong cuộc chiến tranh lạnh được. 
          
2Ông Hồ Chí Minh biết ông Diệm đang mâu thuẫn với Mỹ và đang bị nhân dân miền Nam chống đối nên chỉ mưu mẹo lợi dụng động thái xin thỏa hiệp của chính phủ Diệm để làm suy yếu  thế đồng minh Mỹ-Việt mà thôi (Đọc thêm War of the Vanquished của Mieczilaw Maneli)          3Nhưng quan trọng hơn hết là khi thỏa hiệp với Hà Nội, hai ông Diệm-Nhu đã phản bội lại Hiến pháp VNCH 1956, đã vi phạm luật 10/59, hai anh em ông Diệm-Nhu còn phản bội bao nhiêu chiến sĩ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu để bảo vệ miền Nam.
          
Tưởng Mỹ không bao giờ dám từ bỏ mình vì đã can dự quá sâu vào miền Nam, tưởng chính phủ Hà Nội đánh giá cao động thái thỏa hiệp, tưởng đã khuất phục được quân dân miền Nam sau 9 năm bạo trị, …. Gia đình ông Diệm (đúng ra lúc đó ông Diệm chỉ là một bù nhìn bất lực, chính hai “tổng thống” Ngô Đình Nhu và Trần Lệ Xuân mới là kiến trúc sư để thiết kế và) đi “canh bạc chính trị” liều lĩnh và ngu dại nhất đời mình ‘tìm cách thỏa hiệp với Hà Nội để giải tỏa áp lực của Mỹ’. Nhưng “canh bạc” đó không lừa được kẻ thù, không dấu được đồng minh, và không đánh giá đúng được phản ứng của quân dân miền Nam nên, cuối cùng, Mỹ quyết định “Diệm must go!”, anh em ông đã phải lãnh hậu quả trước lịch sữ và dân tộc. Ngày 1-11-1963, chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa cáo chung.
Một lần nữa Mỹ khẳng định
 Ngày 24.12.2001, Mỹ một lần nữa khẳng định thái độ đối với ông Ngô Đình Diệm cho sáng tỏ vấn đề cho những người còn lấn cấn ‘tinh thần Ngô Đình Diệm’.
Dựng tượng Tổng Thống Ngô Đình Diệm ở thủ đô Washington của Mỹ có được không?
Đọc bài báo dưới đây sẽ thấy có câu trả lời:
1)Ngày 02 tháng 11 năm 2001
       Số là vào ngày 02 tháng 11 năm 2001, một số người thuộc nhóm “tinh thần Ngô Đình Diệm”đã tổ-chức một buổi lễ cầu hồn cho cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam ở California, và quyết định mở một chiến dịch gây quỹ để xây một bức tượng của cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm ngay tại thủ đô Washington.

2) Ngày 24 tháng 12 năm 2001

         Không phải tự-nhiên mà tờ tuần-báo Newsweek nổi tiếng của Hoa Kỳ vào ngày 24 tháng 12 năm 2001 bỗng đăng một bài tổng-kết tình-hình hoạt-động cuả CIA ở Đông Nam Á, và chú lên trên bức ảnh cuả cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm một câu trắng-trợn như sau:

            1963: The Kennedy administration begins to see South Vietnamese President Ngo Dinh Diem as a communist tool and decides that "Diem must go."  The CIA engineers coup attempts that eventually lead to his assassination in November.

 (“1963: Chính-quyền Kennedy bắt đầu thấy rõ Tổng Thống Ngô Đình Diệm cuả Nam Việt-Nam là một công-cụ cuả cộng-sản và quyết định rằng "Diệm phải ra đi."  Cơ-quan CIA thiết kế các mưu toan đảo chánh rốt cuộc đưa đến việc ám sát ông ta trong tháng 11.")

Sau đây, trang báo Newsweek, ngày 24 tháng 12, năm 2001:
(DECEMBER 24, 2001- NEWSWEEK - PAGE 16)
3) Độc-giả tinh ý hiểu ngay đó là một cách trả lời của Mỹ đối với ý định nói trên của số người liên quan.


* Xem Bản Chánh Và Bản Dịch Sách tại link sau đây :
NGÔ ĐÌNH NHU 
THƯƠNG THUYẾT VỚI HÀ NỘI
Dịch theo sách 
Death of a Generation:
How the Assassinations of 
Diem and JFK Prolonged the Vietnam War
Tác gỉa: GS Howard Jones 
Nhà xuất bản Oxford University Press, 2003
Dịch Việt: Nguyên Giác
 Nghe chính tác giả nói chuyện tại link sau đây:

January 1, 2003





On Wednesday, November 8, 2017 8:24 AM, "Mike Duong  > wrote:




----- Forwarded Message -----
From: 'Quang Dang Thai' 
To: Nth <
Sent: Tuesday, November 7, 2017, 7:59:11 PM CST
Subject: Lý do lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm _ Minh Cảnh




Lý do lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm 

Minh Cảnh



alt

Mỗi năm, cứ gần đến ngày 1-11, thì người ta lại thấy có nhiều bài viết nói về cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Người khen cũng lắm, mà kẻ chê cũng nhiều. Đã 47 năm qua đi kể từ khi cố TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu bị bọn tướng phản loạn giết chết ngày 1-11-1963, các tài liệu lịch sử liên quan đến chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa dần dần được giải mật và công bố. Vì thế, cái nhìn và sự đánh giá về Đệ Nhất Cộng Hòa cũng như về vị cố Tổng Thống có tính công bằng hơn; số người khen mỗi ngày mỗi tăng, trong khi số người chê giảm dần theo thời gian.
Nói về một nhân vật lịch sử, tầm cỡ như Tổng Thống Ngô Đình Diệm, thì cần phải nhiều cuốn sách mới đủ. Người viết bài này không có khả năng làm chuyện đó. Ở đây, người viết chỉ nêu lên một số bằng chứng để bác bỏ những luận điệu mà bọn tướng phản loạn đưa ra để làm đảo chính mà thôi.
Những lý do mà Mỹ và bọn tướng lãnh tay sai cùng các đảng phái đối lập đưa ra để lật đổ chính quyền gồm có:

1) Gia đình trị,
2) Độc tài, độc đoán,
3) Không chấp nhận đảng phái và đàn áp đối lập,
4) Bắt tay với Cộng Sản, và
5) Kỳ thị tôn giáo.

Ta thử xét từng lý do nêu trên, xem có hợp lý không.


Về lý do thứ nhất (gia đình trị).
Khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm về chấp chánh, Tổng Thống có 4 anh em, đó là Giám Mục Ngô Đình Thục, Đại Sứ Ngô Đình Luyện, ông Ngô Đình Nhu và ông Ngô Đình Cẩn.

- Giám Mục Ngô Đình Thục là một chức sắc tôn giáo do Tòa Thánh Vatican bổ nhiệm. Ông không thể tham chính được.

- Ông Ngô Đình Luyện làm Đại Sứ Việt Nam tại Anh Quốc do Quốc Trưởng Bảo Đại bổ nhiệm trước khi Cụ Ngô về chấp chánh. Thử hỏi, khi TT Kennedy đắc cử tổng thống, thì em ruột của ông được bổ nhiệm làm Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp, có ai nói là TT Kennedy gia đình trị đâu.

- Ông Ngô Đình Cẩn ở nhà chăm sóc mẹ già, người ta gọi ông là “Cố vấn các đoàn thể Miền Trung”. Chức vị này không do chính phủ bổ nhiệm, không ăn lương chính phủ, không có văn phòng làm việc. Như vậy, tại sao lại bảo là Tổng Thống Ngô Đình Diệm “gia đình trị”?

Chỉ có ông Ngô Đình Nhu là người sát cánh với TT Ngô Đình Diệm, giúp Cụ trong việc soạn thảo chính sách. Người ta gọi ông là Cố Vấn ; nhưng thực sự ông cũng chẳng có văn thư nào bổ nhiệm ông làm cố vấn. Mà, nếu có văn thư chính thức bổ nhiệm ông thì có sao đâu. Một con người uyên bác như ông, mà ngay cả những kẻ chống đối nhà Ngô cũng phải công nhận như thế, thì việc ông tham chính cũng là điều hợp lý.

Chẳng lẽ chỉ vì sợ bị gán ghép là “gia đình trị” mà TT Ngô Đình Diệm loại bỏ một người em có tài hay sao?

Nếu quả thật có “gia đình trị” thì ai là người đã tạo ra nó?

Có nhiều người thường đến chầu hầu, nịnh bợ Giám Mục Ngô Đình Thục, hoặc ông Ngô Đình Cẩn, để nhờ vả việc này việc nọ; chẳng hạn ngày sinh nhật của Giám Mục Ngô Đình Thục, mặc dù không được mời, nhưng họ vẫn đến với những lý do như học trò cũ của Giám Mục, hoặc là một tín hữu Công Giáo đến mừng chủ chiên… Còn đối với ông Ngô Đình Cẩn thì, các vị Đại Biểu Chính Phủ như Nguyễn Đôn Duyến, Hồ Đắc Khương …, các tướng tá như Trần Văn Đôn, Đỗ Cao Trí, Nguyễn Văn Chuân… tự mình đến quỵ lụy trước ông Ngô Đình Cẩn khi đáo nhậm đơn vị, mặc dù họ không là thuộc cấp của ông Cẩn. Mục đích của những người này là muốn nịnh bợ, để dựa lưng, núp bóng ông Cẩn. Vậy thì chính những người này đã tạo ra “gia đình trị”, chứ TT Ngô Đình Diệm đâu có lỗi gì.

Về lý do độc tài, độc đoán.

Tổng Thống Ngô Đình Diệm có phải là người độc tài, độc đoán không?
Thưa không.

Dưới đây là một vài dẫn chứng:

Đại Sứ Hoa Kỳ, ông Frederick Nolting, đến Việt Nam từ tháng 5 năm 1961. Hai tháng sau khi đến Việt Nam, ông báo cáo về Hoa Thịnh Đốn rằng: “Tổng Thống Ngô Đình Diệm không phải là một nhà độc tài. “Ông nhận xét rằng TT Ngô Đình Diệm là người hy sinh tận tụy cho những lý tưởng cao đẹp của dân tộc ông (NĐD). Vị Đại Sứ này đã khuyến cáo chính phủ Hoa Kỳ nên tận lực ủng hộ ông Diệm.

(Trích dẫn “A Death in November, American in Vietnam,” 1963, New York 1987, nguyên tác của Ellen J Hammer, bản dịch của Vũ Văn Ninh và Trần Ngọc Dung, Bàn Tay Hoa Kỳ, Cái Chết Ông Diệm, trang 9).

Cụ Lê Nguyên Phu, khi giữ chức Giám Đốc Hiến Binh Quốc Gia, vì để giữ lời hứa với thuộc cấp từ hai năm trước, đã ký lệnh thuyên chuyển Đại Úy Hiến Binh Lê Minh Bá từ Ban Mê Thuột về Sài Gòn. Đại Úy Bá lúc này lại không thích đi khỏi Ban Mê Thuột nữa, vì vợ ông có cơ sở làm ăn đang thịnh vượng ở đó; và chính ông cũng đang có mối giao tình tốt đẹp với Đại Biểu Chính Phủ Miền Tây Nguyên, Thân Trọng Thuận. Đại Úy Bá xin hủy bỏ lệnh thuyên chuyển, nhưng cụ Lê Nguyên Phu không thỏa mãn yêu cầu của đương sự vì lệnh đã ký rồi không làm khác được. Đại Úy Bá cầu cứu ông Thân Trọng Thuận, xin can thiệp nhưng cụ vẫn không thay đổi lệnh.

Sau hai lần thất bại, ông Thân Trọng Thuận vào yết kiến Tổng Thống, để xin hủy bỏ lệnh thuyên chuyển vì “lý do công vụ”. Tối hôm đó, vào khoảng 10 giờ đêm, Tổng Thống cho người mời cụ Lê Nguyên Phu vào dinh gấp. Tổng Thống và Cụ ngồi nói chuyện về đủ mọi vấn đề như thường lệ. Đến khi thấy đã gần nửa đêm, Cụ đứng lên xin phép ra về để Tổng Thống đi nghỉ, nhưng Tổng Thống lại bảo Cụ ngồi xuống, và đến lúc này Tổng Thống mới nói điều cần nói:

“Ông Đại Biểu Chính Phủ Tây Nguyên có vào xin tôi lưu giữ Đại Úy Hiến Binh ở Ban Mê Thuột vì lý do công vụ. Vậy ông liệu có thể giúp ông Đại Biểu được không?”

Cụ Lê Nguyên Phu biết ngay là ông Đại Biểu đã đến xin Tổng Thống, nên Cụ trả lời rằng:

“Tôi là Giám Đốc Hiến Binh, công vụ ngành hiến binh tôi phải biết rõ hơn ông Đại Biểu. Tổng Thống đã hỏi thì tôi xin thưa rõ. Ông Đại Úy của tôi có hai biệt tài ngoài công vụ: Đánh quần vợt là một tay cao thủ, đánh mã chược cũng là người sành điệu. Ông Đại Úy thường huấn luyện quần vợt và hầu bàn mã chược với ông Đại Biểu khi nhàn rỗi. Nếu ông Đại Biểu muốn lưu giữ ông Đại Úy vì lý do này, thì tôi xin vâng, mà lưu giữ với lý do công vụ thì là chuyện thất thiệt.”

Tổng Thống vừa cười vừa nói:

“Ông làm Giám Đốc Hiến Binh, quyền điều động nhân viên là trách nhiệm của ông, tôi không can thiệp vào, để ông tự do quyết đinh. Chẳng qua ông Đại Biểu nói với tôi, thì tôi kể lại cho ông nghe đó thôi.” (Lê Nguyên Phu, Trong Bóng Tối Lịch Sử, Canada, 2009, trang 246-249)

Về lý do không dung nạp đảng phái và đàn áp đối lập.

Nếu không dung nạp đảng phái thì cũng là một hình thức độc tài rồi.
Có thực Tổng Thống Ngô Đình Diệm không dung nạp đảng phái không?

Tháng 7 năm 1954, khi trở về nước chấp chính, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đã thực hiện ước muốn đoàn kết các đảng phái quốc gia chân chính, để xây dựng một nước Việt Nam tự lực tự cường, bằng cách mời các giáo phái Cao Đài và Hòa Hảo tham chính. Theo Nguyễn Văn Minh, tác giả quyển“Dòng Họ Ngô Đình, Ước Mơ Chưa Đạt”, xuất bản tại Hoa Kỳ năm 2003, thì Việt Nam Quốc Dân Đảng được trao quyền quản trị hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi; còn đảng Đại Việt được trao quyền quản trị tỉnh Quảng Trị. Bởi vậy, cho rằng Tổng Thống Ngô Đình Diệm không dung nạp đảng phái thì thật là vô lý.

Đây chỉ là luận điệu cộng sản tung ra, để dân chúng quên đi chuyện cộng sản độc đảng; thêm vào đó, các đảng phái chính trị miền Nam và các nhân vật kém tài đức, có quá khứ chẳng ra gì, lại phụ họa thêm, để đả kích chính quyền không mời họ tham chính. Về phía Mỹ, họ cũng lập lại luận điệu này như là một lý do để lật đổ chính quyền, vì những nhân vật thân Mỹ, chịu làm tay sai cho Mỹ, được Mỹ đề bạt, mà không được Tổng Thống Ngô Đình Diệm chấp nhận.

Việt Nam là một nước nhỏ bé, nhưng lại có nhiều đảng phái hơn nhiều nước lớn khác. Trong Thế kỷ 20, chỉ kể những đảng lớn thì cũng có hàng chục đảng phái rồi.

Trong thời gian TT Ngô Đình Diệm cầm quyền, chỉ có những đảng hoặc những cá nhân sau đây còn đang hoạt động:

1) Đại Việt Dân Chính Đảng của Nguyễn Tường Tam, chỉ xuất hiện một lần trong vụ binh biến ngày 11-11-1960. Ông Nguyễn Tường Tam không hề bị giam giữ một ngày nào, sau khi thẩm vấn xong vì ông hoàn toàn chối rằng không chỉ thị cho đàn em của mình tham dự vào vụ binh biến. Sau này, đến ngày tòa đăng đường xét xử vụ binh biến, ông Nguyễn Tường Tam được mời ra tòa. Nhưng nếu phải ra tòa để đối chất với đàn em thì ông sẽ ở vào thế kẹt, mất hết uy tín, và có thể bị kết án tù nếu bị các đàn em đưa ra bằng chứng ông là người chủ mưu.
Vì thế, ông chỉ còn cách chọn cái chết để giữ thể diện với đời. Trước khi chết, ông đã rất khôn lanh, đánh lạc hướng dư luận bằng cách viết một mẩu giấy, đại ý nói rằng ông tự tử vì không muốn bị xét xử bởi tòa án của chính quyền Ngô Đình Diệm ; và xin để lịch sử xét ông về sau. Chuyện này chỉ có cụ Lê Nguyên Phu, người gửi thư mời ông Nguyễn Tường Tam đến nói chuyện và thông báo ngày ra hầu tòa, biết mà thôi. Gia đình ông Nguyễn Tường Tam cũng không thể biết được điều bí ẩn này.(Lê Nguyên Phu, Trong Bóng Tối Lịch Sử, Canada, 2009, trang 188-191).

2) Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ), Lê Ngọc Chấn là người đại diện cho đảng, tham dự nội các đầu tiên với chức vụ Bộ Trưởng Quốc Phòng. Nhưng sau này hồ sơ lưu trữ tại Nha Công An và Cảnh Sát Trung Ương, đã cho thấy Lê Ngọc Chấn bị án 5 năm cấm cố vì dính líu đến một vụ tham nhũng khổng lồ, khi ông làm Tri Huyện ở Thanh Hóa vào năm 1942-1943 Lại nữa, khi mới làm Bộ Trưởng Quốc Phòng được hai tháng, ông đã liên can vào vụ mua bán bất hợp pháp của sở Quân Nhu Biệt khu Thủ Đô. Vì vậy, các nội các kế tiếp, ông không được tham gia nữa. Như vậy, Lê Ngọc Chấn không được tham chính vì kém tài thất đức chứ đâu phải TT Ngô Đình Diệm không dung nạp đảng phái.

3) Đại Việt Quốc Dân Đảng (ĐVQDĐ). Đảng này có ba người đã từng tham chính thời Quốc Trưởng Bảo Đại, với các chức vụ bộ trưởng. Họ là Phan Huy Quát, Lê Thăng và Nguyễn Tôn Hoàn. Ba người này chẳng lập được thành tích gì trong thời gian tham chính. Vì thế, TT Ngô Đình Diệm đâu còn tin tưởng họ để trao trách nhiệm. Thêm vào đó, trong hàng ngũ Đại Việt Quốc Dân Đảng đã có tay sai của thực dân Pháp nằm vùng, như đã thấy trong vụ phiến loạn Ba Lòng (*). Một đảng phái có những đảng viên nòng cốt theo Pháp, thì làm sao mà Tổng Thống Diệm tin tưởng, mời họ tham gia nội các, với mục đích giữ vững chủ quyền Quốc Gia.

Ba Lòng thuộc tỉnh Quảng Trị. Theo tác giả Nguyễn Văn Minh, “Dòng Họ Ngô Đình, Ước Mơ Chưa Đạt”, Hoa kỳ, 2003, trang 53, thì Việt Nam Quốc Dân Đảng được trao quyền quản trị hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi; còn đảng Đại Việt chịu trách nhiệm về tỉnh Quảng Trị. Có lẽ đây là một cuộc thử thách tài năng của hai đảng này, mà phần lớn nhân tài đã bị cộng sản tiêu diệt hết rồi. Cai trị một hai tỉnh còn không xong thì làm sao mà có thể cai trị cả một quốc gia?

Thực ra thì vẫn còn một nhân vật của Đại Việt QDĐ, ông Trần Trung Dung, được TT Ngô Đình Diệm tin tưởng, giao cho trọng trách điều khiển Bộ Quốc Phòng liên tục nhiều năm. Ông Dung chỉ từ chức sau khi đã kết hôn với cháu gái của Tổng Thống để tránh tiếng “gia đình trị” (Phạm Văn Lưu, Ngô Đình Diệm và Bang Giao Việt Mỹ 1954-1963, trang 215).

Những nhân tài của Đại Việt đã tham chính (thời QT Bảo Đại) mà chẳng làm nên trò trống gì. Còn những đảng viên kế tiếp thì hoặc thiếu tài, hoặc khuyết đức, hoặc bị phát hiện làm tay sai cho Pháp. TT Ngô Đình Diệm không dùng họ vì những lý do trên, chứ đâu phải là không dung nạp đảng phái.

Cũng cần kể thêm ở đây, ông Phan Khắc Sửu, người miền Nam, thuộc đảng Đại Việt vẫn được TT Ngô Đình Diệm mời tham gia nội các đầu tiên, thành lập do sắc lệnh 43/CP ngày ngày 6-7-1954, với chức vụ Tổng Trưởng Canh Nông. Nhưng đến những nội các kế tiếp thì không có tên của ông. Lý do được cụ Lê Nguyên Phu lập lại lời Tổng Thống khi trả lời câu hỏi của Cụ như sau: “Ông không biết đó thôi, tôi (Tổng Thống,mc) đã làm hết sức tôi. Trước khi cải tổ nội các, tôi đã mời ông ta (Phan Khắc Sửu, mc) ở lại và ông ta đã nhận lời với tôi vào buổi sáng. Nhưng tối đến, người Pháp do Bình Xuyên đại diện đến nhà tìm ông ta, vừa hăm dọa vừa mua chuộc, cho ông ta một số tiền lớn để không tham gia chính phủ. Ông ta không có đảm lược, không có lập trường kiên quyết, nên sáng hôm sau đã tìm tôi và từ chối chức vị Tổng Trưởng Canh Nông.” 

(Lê Nguyên Phu, Trong Bóng Tối Lịch Sử, Canada, 2009, trang 58).

(*) Người Pháp xúi giục tay sai nằm vùng trong đảng Đại Việt lập chiến khu Ba Lòng (Quảng Trị), phối hợp cùng lúc với Bình Xuyên (Saigon của tướng cướp Bãy Viễn), để chống phá Thủ Tướng Diệm. Một trong hai lý do mà đảng Đại Việt đưa ra để biện minh cho việc lập chiến khu,, là tạo áp lực ngõ hầu ngăn chặn việc Ngô Đình Diệm thiết lập chế độ « độc tài gia đình trị » [sic]

Lý do này thật là vô lý, vì chiến khu Ba Lòng chỉ xuất hiện từ tháng 2-1955, tức là 7 tháng sau khi Thủ Tướng Diệm chấp chính. Thời gian này TT Ngô Đình Diệm đang bận túi bụi giải quyết nhiều vấn đề khẩn cấp, như lo việc định cư cho cả triệu người từ miền Bắc di cư vào Nam để tránh nạn cộng sản, di chuyển quân nhân công chức và gia đình của họ vào Nam, giúp đỡ tạo công ăn việc làm cho những người mới tới… Và, còn rất nhiều chuyện phải lo khác, nên vấn đề dân chủ hay độc tài, gia đình trị hay không, chưa có ai nghĩ tới hoặc đặt ra. Vấn đề này chỉ được đặt ra trong những năm sau khi Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đã trở thành Tổng Thống, tức là sau khi chiến khu Ba Lòng bị quân chính phủ dẹp tan rất lâu. Vậy thì chiến khu Ba Lòng lập ra với mục đích gì nếu không phải là để phá rối, gây khó khăn cho TT Ngô Đình Diệm khi mới chấp chánh? Thử hỏi nếu quí vị là TT Ngô Đình Diệm, sau khi ổn định tình hình, quí vị có mời đảng Đại Việt tham chính nữa không? Lỗi tại ai, đảng Đại Việt hay TT Ngô Đình Diệm?

4) Giáo phái Cao Đài có một thời gian ủng hộ Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, chống Pháp ; nhưng sau tháng 10-1945, thì trở lại theo Pháp chống Việt Minh. Từ đó, Cao Đài được Pháp tài trợ, cung cấp vũ khí và quân dụng, để thành lập quân đội riêng hoạt động tại Tây Ninh, và các tỉnh miền Đông Nam Việt theo kế hoạch “chia để trị” của người Pháp.
Mặc dù Cao Đài chịu sự chi phối của Pháp, trong khi Thủ Tướng Ngô Đình Diệm chủ trương đuổi Pháp, nhưng trong nội các cải tổ ngày 24-9-1954, TT Ngô Đình Diệm đã mời 4 nhân vật của Cao Đài tham gia chính phủ:

a) Thiếu Tướng Nguyễn Thành Phương giữ chức Quốc Vụ Khanh, đồng Ủy Viên Quốc Phòng với Trần Văn Soái;
b) Phạm Xuân Thái giữ chức Tổng Trưởng Thông Tin- Chiến Tranh Tâm Lý;
c) Nguyễn Mạnh Bảo, Tổng Trưởng Xã Hội;
d) Nguyễn Văn Cát, Thứ Trưởng Nội Vụ.

Bốn vị này bị áp lực của Pháp và Bình Xuyên, đã từ chức ngày 31-3-1955 trước khi Bình Xuyên nổ súng tại Saigon. Có lẽ họ sợ bị liên lụy, nếu Bình Xuyên thành công trong việc lật đổ TT Ngô Đình Diệm.

5) Giáo Phái Hòa Hảo triệt để chống lại Việt Minh, nhất là từ sau ngày Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ bị Việt Minh ám hại. Đại diện cho Hòa Hảo cũng có bốn vị tham chính trong nội các cải tổ này:

a) Trung Tướng Trần Văn Soái giữ chức Quốc Vụ Khanh Ủy Viên Quốc Phòng;
b) Lương Trọng Tường, Tổng Trưởng Kinh Tế;
c) Nguyễn Công Hầu, Tổng Trưởng Canh Nông; và
d) Huỳnh Văn Nhiệm, Bộ Trưởng Nội Vụ.

6) Bình Xuyên không phải là một giáo phái, mà chỉ là một bọn thảo khấu do Lê Văn Viễn tức Bảy Viễn cầm đầu. Người Pháp xúi giục và yểm trợ cho Bình Xuyên chống đối Thủ Tướng Ngô Đình Diệm vào đầu năm 1955. Bảy Viễn thành lập cái gọi là Mặt Trận Quốc Gia Liện Hiệp (còn gọi là Quốc Gia Thống Nhất) trong đó gồm có lực lượng Bình Xuyên, một phần của Cao Đài, và một phần của Hòa Hảo. Mặt Trận này do Bình Xuyên lèo lái; còn Cao Đài và Hòa Hảo chỉ có vai trò thứ yếu.
Mặt Trận QGLH (Bình Xuyên) hoàn toàn bị tan rã vào tháng 5-1955. Bảy Viễn được Pháp đưa qua Paris ẩn trốn; còn Cao Đài và Hòa Hảo gồm toàn những cán bộ võ biền, đâu còn nhân tài để tham chính sau này.

Chính họ đã tự loại mình ra khỏi sân khấu chính trị, sao lại chỉ trích TT Ngô Đình Diệm là độc tài độc đoán?

7) Nhóm Tinh Thần – Họ là một nhóm ít ỏi gồm những nhân sĩ trí thức hợp lại với nhau vì cùng chung chí hướng, chứ không phải là một đảng phái, không có cương lĩnh đảng. Nhóm này có một tờ báo định kỳ mang tên Tinh Thần; vì thế được gọi là nhóm Tinh Thần. Nhóm này có ba vị đại diện tham chính:
a) Trần Văn Đỗ giữ chức Tổng Trưởng Ngoại Giao;
b) Huỳnh Kim Hữu, Tổng Trưởng Y Tế; và
c) Nguyễn Tăng Nguyên, Tổng Trưởng Lao Động và Thanh Niên.

Ngoài ra, còn có Bác Sĩ Nguyễn Lưu Viên không có tên trong nội các, nhưng được chỉ định vào chức vụ tối quan trong khi đó là Phó Tổng Ủy Di Cư và Tị Nạn.
Cả bốn vị này cũng bị áp lực của Pháp và Bình Xuyên, cho nên cũng từ chức mặc dù từ nhiều năm qua, họ đã ủng hộ TT Ngô Đình Diệm.

8) Nhóm Caravelle là hậu thân của nhóm Tinh Thần. Nhóm này, sau khi không còn được Thủ Tướng Ngô Đình Diệm trọng dụng nữa, thường tụ tập ăn nhậu ở nhà hàng Caravelle ; đồng thời dùng nơi này bàn chuyện chính trị. Vì thế mới có tên là nhóm Caravelle.

Một số người thuộc các phe nhóm khác, không được mời tham chính, cũng tới tham dự vào chuyện ăn nhậu này, như các ông Phan Khắc Sửu, Lê Ngọc Chấn, Trần Văn Hương, Phan Huy Quát. Lẽ ra những vị này nên tự trách mình đã làm mất lòng tin nơi TT Ngô Đình Diệm thì mới đúng. Trái lại, họ đã chỉ trích TT Ngô Đình Diệm là độc tài độc đoán. Xin được kể ra vài vị dưới đây.

Ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Thành Saigon-Chợ Lớn ngày 27-10-1954 và từ chức ngày 7-4-1955 giữa lúc Bình Xuyên đang gây rối loạn khắp Đô Thành.

Ra làm việc giúp dân giúp nước, mà khi đất nước hữu sự thì ông Hương tìm đường rút lui để bảo toàn mạng sống của mình và gia đình mình. Ông không dám đâu lưng sát cánh với Thủ Tướng Ngô Đình Diệm chèo chống con thuyền quốc gia trong cơn nguy biến. Thử hỏi, thái độ và hành động ấy có đáng được gọi là chính nhân quân tử của kẻ sĩ không? Chính ông đã phụ rẫy TT Ngô Đình Diệm trong cơn phong ba bão táp, sao lại trách Thủ Tướng không mời ông tham chính nữa? Nếu là TT Ngô Đình Diệm, sau khi dẹp được Bình Xuyên, vãn hồi an ninh trật tự quốc gia, quí vị có mời những kẻ đã bỏ chạy – một hành vi phản chủ – trở lại tham chính không?

Ông Phan Khắc Sửu, ông Trần Văn Hương, Bác Sĩ Phan Huy Quát, Trung Tướng Dương Văn Minh… đều nghĩ rằng mình có tài kinh bang tế thế, mà không được TT Ngô Đình Diệm trọng dụng, sinh ra ghen ghét, chê bai ông đủ thứ. Đến khi cờ đến tay các vị này, người thì làm Quốc Trưởng, người thì làm Tổng Thống, người thì làm Thủ Tướng, thì các vị này có ai phất cờ được đâu; người nào cũng thất bại thê thảm. Thế mới biết, nói thì dễ mà làm thì khó gấp bội. TT Ngô Đình Diệm đã rõ chân tướng của những vị này và không dùng họ là điều dễ hiểu.

Tóm lại, cái lý do “không dung nạp đảng phái và đối lập” chỉ là một cái cớ giả tạo để kết hợp với những cái cớ khác, do người Mỹ làm đạo diễn, nhằm mục đích lật đổ chế độ Đệ I Cộng Hòa.

Về lý do bắt tay với cộng sản.
Theo tác giả Lê Nguyên Phu, Trong Bóng Tối Lịch Sử, Canada, 2009, thì không có sự bắt tay với cộng sản như lời đồn đoán. Tác giả dựa vào câu trả lời của ông Ngô Đình Nhu, khi có một cộng sự viên thân tín hỏi ông về tin đồn này, rằng ông (Ngô Đình Nhu) không thể bắt tay với cộng sản được, rằng ông đang đánh “poker” và đang tố bọn Mỹ, và rằng ông chỉ muốn cho bọn Mỹ biết là đừng có làm khó dễ chính quyền Việt Nam; không đi với Mỹ thì ông vẫn có phương thế khác (sđd, trang 282).

Cho dù đây chính là lời của ông Ngô Đình Nhu, thì đã chắc gì đó đã là sự thật chứ. Chuyện quốc gia đại sự, cần phải giữ bí mật tuyệt đối chứ, nói ra để mà chết à? Vậy sự thật ở đâu?

Theo tác giả Minh Võ, Ngô Đình Diệm và Chính Nghĩa Dân Tộc, Hoa Kỳ, 2009, thì quả là có chuyện móc nối, dàn xếp với cộng sản Bắc Việt. Cụ Minh Võ đã dựa vào những chứng cớ khả tín mới được đưa ra bởi Tiến Sĩ Ellen Hammer, tác giả cuốn A Death In November – America In Vietnam, 1963, xuất bản năm 1987.

Sau đây là những lý do biện minh cho việc dàn xếp đôi bên Nam-Bắc:

1) Hai miền Nam-Bắc đánh nhau; miền Nam được khối Tự Do viện trợ; miền Bắc được các nước cộng sản viện trợ. Bên này tăng viện thì bên kia cũng tăng viện; mức độ chiến tranh sẽ lớn dần, trở thành khốc liệt thì chỉ có nước Việt Nam và dân Việt Nam phải chịu thiệt hại, chứ các nước viện trợ có thiệt thòi gì đâu.

2) Hai anh em TT Ngô Đình Diệm không muốn lệ thuộc quá nhiều vào viện trợ Mỹ, và nhất là không muốn cho Mỹ đưa quân tác chiến vào miền Nam. Vì làm như thế là miền Nam sẽ mất chính nghĩa; tạo cho Bắc Việt có chính nghĩa khi đem quân vào “đánh cho Mỹ cút”. Khi chưa có Quốc Sách Ấp Chiến Lược ra đời; mới chỉ có chính sách Chiêu Hồi, Tố Cộng và Diệt Cộng mà từ 1955-1958, đã gây cho cộng sản thiệt hại nặng nề. Nhà báo Neil Sheehan, sau một chuyến viếng thăm Việt Nam năm 1989, đã viết cuốn After The War Was Over, dầy 130 trang, nói tốt đủ điều cho chế độ Hà Nội. Ở trang 77 ông đã thuật lại lời của nguyên Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, đã thú nhận rằng thời Đệ I Cộng Hòa, số cán binh CS để lại ở miền Nam là 10.000 người thì đã bị mất đi 75%. Nguyễn Văn Linh đã dấu bớt đi một phần thiệt hại. Vì theo đại tướng Việt Cộng Văn Tiến Dũng, trong cuốn Cuộc Kháng Chiến Chống Mỹ Cứu Nước, (phần cước chú, trang 16) thì chỉ trong vòng 3 năm từ 1955-1958, con số thiệt hại lên đến 90%, từ 60.000 cán binh CS, xuống còn 5.000 mà thôi. Do đó, TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu tin rằng, với Quốc Sách Ấp Chiến Lược, miền Nam nắm chắc phần thắng mà không cần Mỹ đem quân tác chiến vào Việt Nam.

3) Trước đây, năm 1956, Hồ Chí Minh kêu gọi hiệp thương hai miền và tổng tuyển cử nhưng bị TT Ngô Đình Diệm từ chối vì khi đó miền Nam chưa sẵn sàng, vì còn đang ở thế yếu, nếu hiệp thương lúc này thì miền Nam bị lép vế. Nhưng ở những năm 1962-1963, miền Bắc ở vào thế yếu, các cơ sở nằm vùng hầu như là tê liệt hoàn toàn, người dân miền Bắc thì chán ngán chế độ cộng sản rồi. Nếu hiệp thương hoặc tổng tuyển cử lúc này, miền Nam ở thế thượng phong và chắc chắn sẽ thắng.

Có người cho rằng Hồ Chí Minh là con người xảo quyệt; khi ở thế yếu, ông sẽ dùng chiêu bài hòa hợp đoàn kết dân tộc để cứu vãn đảng cộng sản, nhưng sau đó, ông ta sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt đối thủ của ông. Liệu TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu có sa vào bẫy của Hồ Chí Minh không?

Lịch sử cho thấy rằng, năm 1946, Hồ Chí Minh đã thành công trong việc lừa gạt các đảng phái Quốc Gia, kêu gọi họ tham gia vào một chính phủ liên hiệp do ông lèo lái, để rồi sau đó Hồ đã tìm cách tiêu diệt hoặc loại trừ họ không thương tiếc. Lúc đó chỉ có một mình ông Ngô Đình Diệm là người không bị mắc mưu của Hồ Chí Minh. Ông Ngô Đình Diệm mặc dù đang bị Hồ Chí Minh giam giữ, mạng sống nằm trong tay Hồ, mà đã dám từ chối lời mời tham chính với chức vụ Bộ Trưởng Nội Vụ, vì ông Diệm thừa biết mưu mô của Hồ Chí Minh. Bây giờ, với tư cách là Tổng Thống của Việt Nam Cộng Hòa, với cả triệu quân trong tay và một nền kinh tế vững vàng, thì làm gì có chuyện TT Ngô Đình Diệm bị mắc mưu Hồ Chí Minh chứ.

Khi tình báo Mỹ biết rằng TT Ngô Đình Diệm và ông Nhu đang bí mật điều đình với miền Bắc, thì tỏ ra rất bực bội vì đã bị “đàn em” qua mặt. Do đó, người Mỹ đã tung cái tin này ra, và đồng thời dùng tiền bạc mua chuộc một số tướng lãnh ham danh và kém hiểu biết, để thúc đẩy họ làm một cuộc đảo chánh càng sớm càng tốt dưới sự điều động của Đại Sứ Hoa Kỳ, Cabot Lodge.

Có một điều trớ trêu là chính Mỹ lại có ý đồ tiếp xúc với Bắc Việt ngay từ năm 1962, trước cả hai anh em TT Ngô Đình Diệm. Trong quyển Ngô Đình Diệm và Bang Giao Việt Mỹ 1954-1963, Tiến Sĩ Sử Học Phạm Văn Lưu cho biết vào tháng 7 năm 1962, TT Kennedy đã chỉ thị cho Harriman, trưởng phái đoàn Mỹ tại Hội Nghị Genève về Ai Lao, phải bí mật gặp ngoại trưởng Bắc Việt, Ung Văn Khiêm, để thảo luận về vấn đề Việt Nam, kể cả việc mở một hội nghị khác, bàn về trung lập hóa Việt Nam, để có lý do rút chân ra khỏi vùng đất này; nhưng Harriman đã hoàn toàn bị thất bại. Điều này cho thấy, Mỹ muốn đóng vai chính trong vấn đề thương thảo với Bắc Việt.

Thêm một điều trớ trêu nữa là Hồ Chí Minh đã tỏ thiện chí muốn điều đình bằng cách gửi tặng TT Ngô Đình Diệm một cành đào nhân dịp Tết Quí Mão (1963), qua trung gian Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến. Năm 2006, cựu nghị sĩ Lê Châu Lộc, khi đó còn là tùy viên của TT Ngô Đình Diệm, đã cho biết rằng chính ông là người được cử đi nhận cành đào này. Còn đối với Mỹ thì sao? Vì muốn rút chân ra khỏi Việt Nam mà phải chật vật, bị Bắc Việt làm khó dễ đủ điều, mới ký được Hiệp Định Paris ngày 27-1-1973.

Nếu như anh em TT Ngô Đình Diệm thành công trong việc hiệp thương với Bắc Việt, thì đây đúng là một cơ hội tốt cho Mỹ, Việt Nam đã mở cửa sẵn cho Mỹ rút quân trong danh dự; nhưng Mỹ đã giết người mở cửa, để rồi 12 năm sau phải chật vật tự phá cửa mà chạy tháo thân một cách nhục nhã, kèm theo là “Hội chứng Việt Nam”.

Tóm lại, cái lý do “bắt tay với cộng sản” mà Mỹ tung ra đã làm cho một số tướng lãnh thiếu hiểu biết và những chính khách “salon” qui kết cho TT Ngô Đình Diệm là phản bội dân tộc, để rồi cùng đứng lên lật đổ một chế độ hợp hiến, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của miền Nam ngày 30-4-1975.

Về lý do kỳ thị Phật Giáo.

Phải nói ngay rằng không có vấn đề kỳ thị Phật Giáo thời Đệ I Cộng Hòa, mà chỉ có vấn đề Phật Giáo bị Mỹ và cộng sản lợi dụng mà thôi.

Tổng Thống Ngô Đình Diệm ý thức rằng tôn giáo không thể nào đi đôi với cộng sản. Nơi nào tôn giáo phát triển mạnh thì nơi đó cộng sản khó có đất sống. Phật Giáo chưa bao giờ được đối đãi tốt như thời Đệ I Cộng Hòa. Học bổng được cấp dễ dãi cho các tăng sĩ du học, chẳng hạn như Thích Quảng Liên, Thích Nhất Hạnh và nhiều tăng sĩ khác. Ông Mai Thọ Truyền nhận được hai triệu bạc của phủ Tổng Thống để xây cất các cơ sở Phật Giáo và chùa Xá Lợi. Khu đất rộng rãi mà chùa Vĩnh Nghiêm tọa lạc hiện nay là do Tổng Thống Ngô Đình Diệm hạ lệnh cho Bộ Tài Chánh bán cho Phật giáo với giá tượng trưng một đồng bạc Việt Nam (hình như thời đó 1USD bằng 35 đồng bạc VN?).

Sự việc này đã được tác giả Nguyễn Văn Minh đưa ra bằng chứng và nhân chứng trong tác phẩm của ông, “Dòng Họ Ngô Đình: Giấc Mơ Chưa Đạt”. Ngoài ra, cũng nên nói thêm rằng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã tặng toàn bộ món tiền thưởng 10.000 Mỹ Kim của giải Leadership Magsaysay cho Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Theo Đoàn Thêm, Hai Mươi Năm Qua, 1945-1964, Việc Từng Ngày, trang 350, thì từ 1954 đến đầu năm 1963, toàn quốc có 4.766 ngôi chùa mà trong đó có 1275 chùa mới xây cất và 1295 chùa được trùng tu. Con số này so với nhà thờ Thiên Chúa Giáo, thì nó lớn hơn rất nhiều. Lễ Phật Đản năm 1960, được tổ chức rất trọng thể, có xe hoa rước đuốc. Lễ Phật Thích Ca thành đạo, được tổ chức khắp nước năm 1961. Lễ Phật Đản được tổ chức trọng thể tại chùa Xá Lợi năm 1962. Trong các buổi lễ này Phật tử được tự do tham dự, cờ xí treo khắp nơi. Đối với Phật Giáo thì như vậy; còn đối với những Phật tử thì sao?

Tổng Thống Ngô Đình Diệm không phân biệt đối xử khi chọn người cộng tác với mình. Sau đây xin liệt kê một số trường hợp dùng Phật tử cộng tác của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

- Ông Quách Tòng Đức, Đổng Lý Văn Phòng;
- Ông Đoàn Thêm, Phó Đổng Lý Văn Phòng;
- Ông Võ Văn Hải, Chánh Văn Phòng;
- Trung Tá Cao Văn Viên, Chánh Võ Phòng;
- Ông Nguyễn Thành Cung, Tổng Thư Ký;
- Ông Trần Sử, Bí Thư.

Nghĩa là toàn bộ bộ tham mưu của Tổng Thống đều là Phật tử. Ngoài ra, ta còn thấy:

- Ông Nguyễn Ngọc Thơ, Phó Tổng Thống ;
- Đại Tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng ;
- Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Tổng Trấn Saigon-Gia Định ;
- Ông Nguyễn Đình Thuần, Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống, kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng ;
- Ông Vũ Văn Mẫu, Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

Bên ngành lập pháp, ta thấy có 75 trong số 123 Dân Biểu Quốc Hội là Phật tử.

Trong số 18 Tổng Bộ Trưởng, chỉ có 5 người là Công Giáo.

Bên quân đội, trong số 19 tướng lãnh có quyền hành nhất, thì đã có 16 tướng là Phật tử v.v…

Như vậy có phải là Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã kỳ thị Phật Giáo không?
Câu trả lời chắc chắn là KHÔNG. Thế còn đàn áp Phật Giáo thì sao ?

Đàn áp Phật Giáo chỉ là điều giả tưởng, do cộng sản ngụy tạo với sự đồng lõa của Mỹ để lật đổ Đệ I Cộng Hòa.
Người khởi xướng phong trào chống kỳ thị và đàn áp Phật Giáo là TT Thích Trí Quang.

TT Thích Trí Quang, tục danh là Phạm Văn Bồng, thực chất là một đảng viên cộng sản đội lốt nhà tu, để hoạt động chống phá chính quyền miền Nam. Ông lợi dụng Phật Giáo để mưu cầu danh vọng cho riêng mình, và để thi hành sách lược chống phá miền Nam của Bắc Việt. Thượng Tọa Thích Trí Quang gặp thời cơ, là đúng lúc người Mỹ muốn loại bỏ hai anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Tình báo CIA thừa biết TT Trí Quang là cộng sản, nhưng vẫn hậu thuẫn cho ông chống phá chính quyền miền Nam để Mỹ đạt được mục đích.

Cơ hội quý giá đã đến với TT Trí Quang. Đó là việc phổ biến chỉ thị của Tổng Thống về việc treo quốc kỳ và cờ của tất cả **** (xin lập lại là “tất cả”)****  các tôn giáo.

Chỉ thị này dưới dạng một công điện mang số 9159, ngày 6-5-1963 (*). Đáng lẽ công điện này phải được thảo ra và gửi đi vài tháng trước ngày Phật Đản, nhưng không hiểu vì lý do gì mà người phụ trách (ông Quách Tòng Đức) lại để đến gần ngày Phật Đản mới soạn thảo và gửi đi ?
Vì thế đã gây hiểu lầm rằng Tổng Thống Ngô Đình Diệm cấm treo cờ Phật Giáo trong ngày Phật Đản.

(*)Trong cuộc mạn đàm giữa LS Lâm Lễ Trinh và ông Quách Tòng Đức (năm 2005), ông Quách Tòng Đức cho biết rằng ông hoàn toàn không biết gì về cái công điện số 9159 này. Vậy thì ai là người soạn thảo công điện? Cơ quan tình báo CIA? Việt Cộng? Ai mà biết được!

Việc treo cờ các tôn giáo (nhắm vào Công Giáo nhiều hơn) đã được qui định bởi
Nghị Định số 78 (năm 1957) và
Nghị Định số 189 (năm 1958) của Bộ Nội Vụ;
lại thêm một sắc lệnh đầu năm 1962 của Phủ Tổng Thống, nhắc nhở quần chúng tôn trọng Quốc Kỳ.

Thượng Tọa Trí Quang lợi dụng việc phổ biến công điện số 9159 này, để phát động phong trào chống đối chính quyền Ngô Đình Diệm. Ông hô hào Phật tử đi biểu tình phản đối. Và, một bi kịch xảy ra tại đài phát thanh Huế vào chiều ngày 8-5-1963, một tiếng nổ lớn làm cho 9 người chết, trong đó có một phụ nữ và 8 trẻ em. TT Trí Quang khẳng định rằng những người chết là do xe tăng cán hoặc do lựu đạn của binh sĩ dưới quyền Thiếu Tá Đặng Sĩ.

Theo Ellen Hammer, A Death In November, EP. Duton, 1987, trang 115, thì một giới chức CIA, George A. Carver, từng hoạt động ở Việt Nam và có liên hệ với nhóm đảo chính nên đã bị trục xuất về Mỹ, đã viết rằng: “Tia lửa châm ngòi thuốc nổ ở Huế ngày 8-5-1963, đã được phát động dưới những hoàn cảnh mà chi tiết của chúng sẽ mãi mãi là những vấn đề tranh cãi.”

Tổng Thống Richard M. Nixon, trong tác phẩm No More Vietnam, 1985, trang 10 và trang 65,đã viết: “Vấn đề đàn áp tôn giáo là hoàn toàn bịa đăt… trong đầu của những kẻ đứng đằng sau khủng hoảng là chính trị chứ không phải tôn giáo.”

Cựu hoàng Bảo Đại cũng viết trong cuốn Dragon d’Annam (Con Rồng Việt Nam, bản dịch Việt Ngữ, Nguyễn Phước Tộc, Cali, 1990, trang 543 và 545) như sau:

“Tất cả đang tiến tới thì chính phủ (Ngô Đình Diệm, mc) gặp phải sự chống đối của các nhà sư. Các nhà sư được CS giật dây và mật vụ Mỹ tiếp tay, liền bắt đầu hành động. Chính quyền phải đối phó lại. Vô hình chung như mang mặc cảm kỳ thị tôn giáo… Ai đã xúi giục họ gây loạn, ai? Họ ở đâu tới? Làm sao biết được họ từ Hà Nội vào, hay từ Bắc Kinh tới?”(Hồi ký của cựu Hoàng bảo Đại : Con Rồng Việt Nam)

Sau vụ nổ ở đài phát thanh Huế, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã thỏa mãn lời yêu cầu của phe đấu tranh, cho thành lập một Ủy Ban Liên Bộ, đại diện cho chính quyền để cùng với Ủy Ban Liên Phái của Phật Giáo giải quyết toàn bộ các vấn đề do phe Phật Giáo đấu tranh nêu ra. Hai bên đã đi đến một thỏa hiệp, và đưa ra một thông cáo chung mà Hòa Thượng Thích Tịnh Khiết đã tỏ ra rất hoan hỷ về kết quả này. Theo Ellen J. Hammer trong quyển “A Death in November- American in Vietnam, 1963,” thì chính HT Thích Tịnh Khiết đã viết thư cám ơn Tổng Thống Ngô Đình Diệm và đồng thời kêu gọi Phật tử trở về với sinh hoạt bình thường, và cầu nguyện cho việc thi hành nghiêm chỉnh bản thông cáo chung. Hòa Thượng tuyên bố chấm dứt phong trào đấu tranh từ đây.(bản dịch của Vũ Văn Ninh và Trần Ngọc Dung, trang 145).

Nhưng mục đích của TT Trí Quang không phải là tranh đấu cho Phật Giáo. Ông chỉ mượn danh nghĩa Phật Giáo, để tranh đấu cho cộng sản và cho quyền lợi của Mỹ Vì thế, ông đã không chấp hành tờ tuyên cáo, tiếp tục phá hoại và gây rối trong nước. Tình hình do đó mỗi ngày thêm hỗn loạn, dẫn đến cuộc đảo chính ngày 1-11-1963 của bọn tướng tay sai cho Mỹ.

Nếu như thực sự mục đích của TT Trí Quang là tranh đấu để bảo vệ Phật Giáo, thì sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng bào đệ Ngô Đình Nhu bị giết, và chế độ Đệ I Cộng Hòa đã sụp đổ, thì TT Trí Quang phải ngưng các hành động chống phá chính quyền, để lo cho Phật Giáo ổn định và phát triển chứ. Đàng này, ông vẫn tiếp tục tranh đấu với những lý do khác, cốt để cho miền Nam tiếp tục rối loạn thêm, tạo lợi thế cho cộng sản lấn chiếm miền Nam, dẫn đến biến động miền Trung (mượn chữ của TT Liên Thành) năm 1966. TT Trí Quang không biết rằng người Mỹ chỉ sử dụng ông trong việc lật đổ TT Ngô Đình Diệm mà thôi. Bây giờ ông không phải là con bài có giá trị trong con mắt của người Mỹ nữa. Vì thế, họ không che chở cho ông khi quân của chính phủ Nguyễn Cao Kỳ ra dẹp loạn, ông bị tóm cổ dễ như người ta bắt con ngóe bỏ vào rọ. Sau 30-4-1975, Phật Giáo bị làm khó dễ trăm điều, và nhiều tăng sĩ đã bị bắt giam hoặc bị quản chế tại gia; TT Trí Quang ở đâu mà sao không dám lên tiếng chống đối chính quyền cộng sản để bảo vệ Phật pháp?

Kết luận

Trong 5 lý do đưa ra, thì có bốn cái đã được chứng minh là bịa đặt và vu khống. Chỉ còn một lý do nói rằng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đang có những dàn xếp bí mật để đi đến hiệp thương với miền Bắc.

Như đã trình bày ở trên rằng khi mới nghe qua, người ta hơi ngỡ ngàng nếu thực sự nó là như vậy. Tuy nhiên, với tầm nhìn chiến lược của TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu, thì đó là một đường lối đứng đắn, có lợi cho Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Chỉ tiếc một điều là người Mỹ không muốn cho anh em TT Ngô Đình Diệm hành động sau lưng họ, và đi trước họ. Người Mỹ phải đóng vai chính trong việc điều đình với Bắc Việt, hai chữ “America First” rất đúng trong trường hợp này.

Arlington, TX, ngày 21 tháng 10 năm 2010

Minh Cảnh







Virus-free. www.avast.com




__._,_.___

Posted by: Lu Giang <

SỰ THẬT VỀ “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM”

$
0
0


On ‎Monday‎, ‎November‎ ‎20‎, ‎2017‎ ‎02‎:‎59‎:‎39‎ ‎PM‎ ‎PST, Khach-Quan Tran > wrote:


 
SỰ THẬT VỀ “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM”

ĐẾ QUỐC VIỆT NAM là tên mà Đế Quốc Nhật đặt cho khi “trao trả độc lập” cho Việt Nam. Nó chỉ tồn tại trong vài tháng, từ tháng 3 đến tháng 8 1945.
Ngày 9/3/1945, Nhật “đảo chánh” Pháp và “trao trả độc lập” cho Việt Nam. Ngày 11/3, Hoàng Đế Bảo Đại ra “Tuyên Ngôn Việt Nam Độc Lập”.

Đấy là lịch sử mà học sinh thời Việt Nam Cộng Hòa được dạy và được học ! Học sinh chúng tôi thời ấy, còn trẻ con, đâu biết gì, được cho ăn bánh vẽ, cứ nghe thấy được độc lập sau 100 năm bị Pháp đô hộ thế là vui, thế là thấy Nhật tốt quá và nể phục!

Sau này có được tí trí khôn mới thấy : Dạy lịch sử cho dân mà dạy như thế thì các Chính Quyền Việt Nam Cộng Hòa quả là chỉ muốn làm ngu dân, chỉ muốn binh vực và che dấu cái bản chất bán nước và tay sai của Bảo Đại và của chính mình. Lịch sử được dạy không hề cho biết Nhật đã sở hữu nền Độc Lập của Việt Nam từ lúc nào để có thể sau đó “trao trả”, mà có thực sự tao trả hay không !

Độc Lập được sao khi mà nội các Trần Trọng Kim thành lập ngày 17/4/1945 không hề có Bộ Trưởng Quốc Phòng, một bộ then chốt của nền Độc Lập. Bởi lẽ, quân đội do Nhật nắm giữ !

Độc Lập được sao khi mà nạn đói năm 1945 làm chết hàng triệu người Việt Nam ở miền Bắc là do chính sách tàn bạo của Nhật: ĐẾ QUỐC VIỆT NAM với Chính Phủ Trần Trọng Kim vì bản chất bù nhìn tay sai cho nên đã không dám làm gì người Nhật khi mà dân chết đói hàng triệu người la liệt chung quanh các kho đầy ắp gạo của quân Nhật ! Vì là bù nhìn tay sai cho nên ĐẾ QUỐC VIỆT NAM với Chính Phủ Trần Trọng Kim cũng đã không thể làm được gì người Nhật khi mà những phương tiện chuyên chở lúa gạo từ miền Nam dư thừa ra miền Bắc đang đói kém đều nằm trong tay người Nhật !
Related image

Độc lập được sao khi mà dân thì đang chết đói bởi sự tàn bạo của người Nhật còn Tuyên Ngôn của Hoàng Đế Bảo Đại lại nói Việt Nam tin cậy vào Nhật, sẽ đem tài lực giúp cho Đế Quốc Đại Đông Á của Nhật, sẽ quyết chí đem hết tài sản đất nước Việt Nam “hợp tác” với Nhật.
 Nước Việt Nam sẽ gắng sức tự tiến triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập và theo như lời tuyên ngôn chung của Đại Đông Á, đem tài lực giúp cho cuộc thịnh vượng chung.

Vậy Chính phủ Việt Nam một lòng tin cậy lòng thành ở Nhật Bản đế quốc, quyết chí hợp tác với nước Nhật, đem hết tài sản trong nước để cho đạt được mục đích như trên(Bảo Đại, Tuyên Ngôn Độc Lập 11/3/1945)
“Hợp tác” hay bị bắt buộc phục tùng Đế Quốc Nhật đâu có gì khác nhau trong trường hợp của ĐẾ QUỐC VIỆT NAM. Thế mới biết, chiêu bài “Độc Lập”, “hợp tác”, “thịnh vượng chung”, “Đại Đông Á”, … thật là dễ lừa bịp dân ngu.

Sau đó, nội các của Thủ Tướng Trần Trọng Kim còn ra tuyên cáo chẳng những nhắc lại sự phục tùng Đế Quốc Nhật mà còn nhắn bảo quốc dân Việt Nam phải gắng sức và hi sinh phục vụ người Nhật :
“quốc dân phải gắng sức làm việc, chịu nhiều hy sinh hơn nữa và phải thành thực hợp tác với nước Đại Nhật Bản trong sự kiến thiết nền Đại Đông Á, vì cuộc thịnh vượng chung của Đại Đông Á có thành thì sự độc lập của nước ta mới không phải là giấc mộng thoáng qua”.

Chỉ với những dữ kiện trên đây thôi cũng đủ để nói rằng “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” với Hoàng Đế Bảo Đại và Chính Phủ Trần Trọng Kim chỉ là một thứ bù nhìn và tay sai của Đế Quốc Nhật.
Nhưng, để hiểu rõ hơn, chúng ta hãy nhìn vào bối cảnh ra đời của một tổ chức bù nhìn tay sai của Nhật gọi là “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM”. 

Đó là :
. Ngày 9/3/1945, Nhật “hất” Pháp ra khỏi hệ thống cai trị Việt Nam.
. Ngày 10/3/1945, Nhật giao trả độc lập cho Việt Nam.
. Ngày 11/3/1945, Hoàng Đế Bảo Đại của “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” ra Tuyên Ngôn Độc Lập. Tức là chỉ 2 ngày sau khi Nhật “hất” Pháp ra, chỉ 1 ngày sau khi Nhật “trao trả độc lập”. Như vậy, bản Tuyên Ngôn đó nếu không do Nhật chuẩn bị từ trước e rằng Hoàng Đế Bảo Đại không thể soạn ra trong thời gian ngắn 1 ngày sao cho đáp ứng với yêu cầu của Nhật.
Nhật “hất’ Pháp ra chứ không “đảo chánh” gì cả. Bởi lẽ trong Thế Chiến 2 :

. Nhật và Đức là đồng minh của nhau.
. Trong cùng một năm 1940, Nhật chiếm đóng Việt Nam, Pháp đầu hàng Đức bởi chính phủ Petain.
. Như vậy, dùng bộ máy cai trị sẵn có của Pháp ở Việt Nam để phục vụ là quá tốt, Nhật thấy không cần thay đổi.
Nhưng, những biến chuyển dồn dập về quân sự và chính trị của thế chiến 2 từ giữa năm 1944 đến đầu năm 1945 đã khiến cho Nhật phải đổi thái độ với Pháp :
. Tháng 6 1944, phe đồng minh đổ bộ vào Normandy của Pháp
. Tháng 8 1944, giải phóng Miền Nam Pháp khỏi sự chiếm đóng của Đức.

. 25/8/1944, giải phóng Paris
. 23/10/1944, Hoa Kỳ, Anh Quốc và Liên Xô công nhận Chính Phủ Cộng Hòa Lâm Thời Pháp của Tướng De Gaulle
. 23/11 /1944, giải phóng Strasbourg ở biên giới phía Tây của nước Đức.
. Tháng 2 1945, với sự giúp đỡ của Quân Đoàn Mỹ 21 (US 21 Corps), Đạo Quân Thứ Nhất của Pháp (1st French Army) đã dọn sạch quân Đức ở bờ Tây sông Rhine phía Nam Strasbourg

Với những biến chuyển dồn dập về tình hình quân sự và chính trị bất lợi cho Đức và Nhật như vậy, dĩ nhiên Nhật thấy không còn an tâm vào bộ máy cai trị của Pháp tại Việt Nam nữa cho nên đã “hất” Pháp ra không dùng nữa chứ chẳng phải là đảo chánh gì cả. Không có đảo chánh vì quyền “chánh” vẫn là của Nhật chứ không phải là đảo từ Pháp qua Nhật. Gọi là Nhật “đảo chánh” Pháp chẳng qua là để tỏ lòng biết ơn và phục tùng Nhật, nhất là để che dấu bản chất bù nhìn tay sai của cái gọi là “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM”, của Bảo Đại cũng như của Chính Phủ Trần Trọng Kim.

Sau khi hất Pháp ra không dùng nữa, Nhật phải cần người thay thế để phục vụ cho đội quân chiếm đóng và những mục đích chiến tranh, thế là “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” ra đời với những chiêu bài và bánh vẽ “Độc Lập”, Đế Quốc, “Thịnh Vượng”, “Đại Đông Á”, …
Khi Đế Quốc Nhật đầu hàng vào tháng 8 1945, “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” lệ thuộc cũng sụp đổ theo.
Nhưng có kẻ, thậm chí danh xưng là Sử Gia hay Giáo Sư Lịch Sử lại đổ lỗi cho sự sụp đổ của “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” là do Việt Minh cướp “chính quyền”, nếu không thì Việt Nam đã có độc lập và không có chiến tranh !

Xin lỗi, tính độc lập của “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” thì đã không hề có như đã chứng minh, một danh xưng “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” bù nhìn tay sai của Đế Quốc Nhật thì đâu có quyền gì chính đáng mà bị cướp ! Cướp chính quyền hay chủ quyền quốc gia là cướp từ tay người Nhật, không phải từ “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” hữu danh vô thực.

Vả lại, Tuyên Bố Cairo ngày 27/11/1943 của phe đồng minh đã nói rõ : Sẽ không công nhận bất cứ chính phủ nào do Đế Quốc Nhật thành lập tại các lãnh thổ chiếm đóng. Như vậy, “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” của Hoàng Đế Bảo Đại và Chính Phủ Trần Trọng Kim chắc chắn sẽ không có tư cách pháp lý nào để tồn tại và sẽ bị phe đồng minh giải thể khi Nhật đầu hàng; cớ sao lại có sử gia lấy làm tiếc cho một thể chế bù nhìn, tay sai, bán nước cho Đế Quốc Nhật đã làm cho hàng triệu đồng bào của mình chết vì đói ?

Đúng lẽ, Bảo Đại, Trần Trọng Kim, những kẻ đã cộng tác với Đế Quốc Nhật phải bị đem ra xét xử như những tội phạm chiến tranh sau khi Nhật đầu hàng trong thế chiến 2, nhưng trớ trêu là Bảo Đại vẫn còn có ích cho các thế lực xâm chiếm, do đó Bảo Đại lại tiếp tục làm tay sai và bình phong cho giặc Pháp tái xâm chiếm Việt Nam. 

Đó là lý do tại sao Bảo Đại lại đứng đầu cái “Chính Phủ Quốc Gia” do Pháp lập ra. Gọi là “Quốc Gia” nhưng “Chính Phủ Quốc Gia” không có nghĩa gì là của Quốc Gia Việt Nam mà là của Đế Quốc Pháp dùng làm bình phong !

Chính bản thân Hoàng Đế Bảo Đại của cái “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” còn muốn từ bỏ “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” để đứng đầu cái “Chính Phủ Quốc Gia” thuộc Pháp, cớ sao lại có kẻ xưng là “sử gia” lại cố níu kéo cái “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” hữu danh vô thực ? Sử gia mà như thế, không thấy xấu hổ với lương tâm yêu nước sao ? không thấy xấu hổ với lương tâm học vấn sao ?

Còn về chiến tranh với Pháp sau đó, chẳng phải vì Việt Minh giành chính quyền từ tay Nhật mà xảy ra . Nhưng, vì Pháp tái xâm chiếm Việt Nam nên mới  có chiến tranh giành độc lập. Bởi lẽ, không có gì quý hơn Độc Lập và Tự Do; Độc Lập là nền tảng của tự do và dân chủ, nhân quyền. Lịch sử đã cho biết, vì Độc Lập mà hàng chục triệu người dân Châu Âu và Châu Á đã chiến đấu và hi sinh mạng sống trong thế chiến 2. Vậy, dân Việt Nam đã chiến đấu và hi sinh mạng sống vì Độc Lập không phải là ngoại lệ.

Là “sử gia” mà đề cao cái “ĐẾ QUỐC VIỆT NAM” thì hoặc là bất lương với Độc Lập và Tự Do của dân tộc Việt Nam, bất lương với cái chết của hàng triệu người Việt đã chết vì đói năm 1945, hoặc là yếu kém về lý luận lịch sử. Hình như trong số đó có “sử gia” họ Phạm ?
Khách Quan.
__._,_.___

Posted by: quang nguyen 

Kinh goi O.Le Binh V.e ô Su Gia Tran Gia Phung,,,,Nhận Định về Bài Viết Lý Do cuộc Đảo chánh 1. 11. 1963 của Sử Gia Trần Gia Phụng

$
0
0
 
·         Kính gởi:  ông Lê Bình,
Vừa đọc sơ qua đầu bài của ông phản biện ông sử gia Trần Gia Phụng, tôi thấy ông nói  “Đầu năm 1959, nhà cầm quyền Hà Nội đã gia tăng mức độ tiếp tế vào Nam để mở rộng hoạt động du kích phá hoại trên toàn miền Nam. Đồng thời chính sách đấu tranh của CS lúc đó là phương châm ba vùng và ba mặt đấu tranh.[1] Tưởng cũng nên giải thích ở đây CS dùng ba vùng là vùng rừng núi, nông thôn và đô thị và ba mặt là mặt trận quân sự, chính trị và binh vận
Thưa ông Lê Bình,
 1/-Ông nói như đoạn tôi trích nguyên văn của Ông nêu trên, là cách viết sử của ông là viết tắc ngang về nguyên nhân cuộc chiến tranh thời Đệ Nhứt Việt Nam Cộng Hòa ( Ngô Đình Diệm ), Ông không nói bắt đầu nguyên nhân nào Cộng sản Hà Nội được hoạt động tổ chức cuộc chiến tại miền Nam ?
2/- “ Tại sao Cộng sản Hà Nội bắt đầu hoạt động được tổ chức cuộc chiến tại miền Nam Việt Nam do ông Ngô Đình Diệm đang cầm quyền, mà chế độ Ngô Đình Diệm sao không tổ chức chiến tranh được ở miển Bắc như Cộng sản tổ chức chiến tranh miền Nam ?
Lịch sử là của chung cả một quốc gia, của cả dân tộc chứ không phải của riêng một người hay một họ nào, nên lịch sử cần phải nói sự thật theo đà tiến hóa của loài người. Người Việt Nam ở hải ngoại viết lịch sử không phải người viết sử thời xưa do triều đình cắt cử.
Cũng xin đề nghị Ông không nên đổ tội cho Phật Giáo biểu tình làm mất miền Nam Việt Nam, vì nếu nhìn thẳng vào lịch sử có nhiều lý do mất miền Nam Việt Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975. ( Tôi không phải người của Phật Giáo, cũng không hề biết nhà sử gia Trần Gia Phụng, nhưng vì sự thật lịch sử nên phải hỏi Ông như thế, xin Ông hiểu cho ? )
3/-Ông nghĩ sao về bức thư của Đức Giám Mục Ngô Đình Thục gởi toàn quyền Pháp và Ông Ngô Đình Diệm từ chức tri huyện lên đến chức Thượng Thư Bộ Lại, trong lúc toàn dân đang hoằng hoại Kháng Chiến chống thực dân Pháp ?
4/-Nếu Ông đứng về vị trí của Chánh phủ Hoa Kỳ, Ông nghĩ sao Nhật báo NGƯỜI VIỆT tại miền Nam California đăng ngày Thứ Tư 20 tháng 07-2016, “ Gián điệp Cộng Sản trong chiến tranh Việt Nam “ , có nghĩa là ổ gián điệp Cộng sản miền Bắc được ở bên cạnh tổng thống Ngô Đình Diệm, do ai giới thiệu những nhân vật gián điệp cao cấp Hà Nội như thế, thì tương lai chế độ Đệ Nhứt Việt Nam Cộng Hòa sẽ đi về đâu, nếu Mỹ biết ?...chắc chắn tình báo Mỹ đã biết, nhưng vì kế hoạch của Mỹ nên Mỹ không công khai hóa được mà phải thực hiện kế hoạch đối với một chế độ do Mỹ dựng lên rồi có dấu hiệu làm cho Mỹ không còn tin được !..
5/-Ông có hiểu chế độ Đệ Nhứt Việt Nam Cộng Hòa đã được Mỹ viện trợ đủ mọi phương diện, tại sao chế độ trực tiếp tổ chức Mật Vụ bắt cóc người để cướp tiền , là vị lãnh đạo quốc gia mà chẳng những ghiền thuốc phiện mà còn trực tiếp chủ trương dùng máy bay buôn lâu thuốc phiện, nếu chế độ đó tồn tại xã hội cháu con sẽ đi về đâu ?.. nên hiều rằng, chỉ một người dân bình thường mà ghiền thuốc phiện là cả gia đình cha mẹ phải nhục nhã với họ hàng xóm làng, bị xã hội liệt vào hạng tệ đoan xã hội, nầy lại là vị lãnh đạo quốc gia thì ông nghĩ sao về lịch sử cho tương lai cháu con học hỏi ?
6/-Tại sao chế độ Ngô Đình Diệm, tuyên truyền là Chí sĩ cách mạng chống Pháp, chống Cộng, sao lại thủ tiêu hay giết những nhà cách mạng chống Việt minh Cộng sản và chống Pháp ?
Sự thật lịch sử Việt Nam còn nhiều điểm khác ẩn núp trong lòng dân tộc Việt Nam, nhưng tôi chỉ nêu một số điểm xin Ông vui lòng giải thích cho tôi cùng đồng hương cũng như đồng bào Việt Nam khắp nơi được hiểu rõ, nhằm tránh lầm lẫn về sự thật lich sử Việt Nam cận đại, rất cám ơn Ông
       Trân trọng kính Ông./-
California, ngày 25 tháng 11 năm 2017
                Huỳnh Kim
--------------------------------

 [DDCL] Nhận Định về bài viết Lý do cuộc Đảo chánh 1.11.1963 của Sử gia Trần Gia Phụng - phần 215
Yahoo/Inbox
·         Mike Duong  [DienDanCongLuan] <
To:DDPhungSuxh,ViDanVietDienDan,Dan-Toc Tu-Quyet,DienDanViaHeDd,DD Nuoc_Vietand 13 more...
Nov 24 at 7:06 PM


----- Forwarded Message -----
From: Luong vo van
To: Luon
Sent: Friday, November 24, 2017, 8:48:43 PM CST
Subject: Fw: Nhận Định về bài viết Lý do cuộc Đảo chánh 1.11.1963 của Sử gia Trần Gia Phụng - phần 2


Nhận Định về Bài Viết
Lý Do cuộc Đảo chánh 1. 11. 1963
của Sử Gia Trần Gia Phụng

-Phần 2-

Lê Bình


IV. Về 3 Biến Cố Lịch Sử

Vì vậy, chính phủ Diệm càng ngày càng bị phản đối, nổi bật nhất là các vụ: 1) Ngày 26-4-1960, 18 chính khách tên tuổi trong Uỷ Ban Tiến Bộ Và Tự Do họp tại khách sạn Caravelle ở Sài Gòn, ra kháng thư công khai phản đối chế độ Ngô Đình Diệm độc tài. 2) Ngày 11-11-1960 của nhóm Nguyễn Chánh Thi, Vương Văn Đông đảo chánh hụt. 3) Ngày 27-2-1962, hai phi công Nguyễn Văn Cử và Phạm Phú Quốc ném bom Dinh Độc Lập.

1. Nhóm Trí Thức Caravelle
Tôi cảm thấy rất buồn khi thấy ở đây, ông chỉ chép lại các sự kiện, không bận tâm tìm hiểu các nguyên nhân của các sự kiện, không cần tìm hiểu quan điểm của phía bị ông kết án. Rồi ông vội vã đưa ra những nhận xét không đứng đắn, thiếu chính xác và không công bình với những người đã khuất, mà ít ra một thời, dù đứng ở quan điểm nào đi nữa, phải công nhận họ đã góp phần tich cực trong công cuộc phục hồi độc lập và phát triển quốc gia.

Để có một nhận định khách quan và vô tư hơn về vấn đề này, chúng ta nên khảo sát sơ lược các thành tố đã chi phối bối cảnh chính trị Việt Nam lúc bấy giờ. Đó là CS Bắc Việt, Hoa Kỳ và Chính Phủ VNCH.

·        Phía Cộng Sản Bắc Việt

Đầu năm 1959, nhà cầm quyền Hà Nội đã gia tăng mức độ tiếp tế vào Nam để mở rộng hoạt động du kích phá hoại trên toàn miền Nam. Đồng thời chính sách đấu tranh của CS lúc đó là phương châm ba vùng và ba mặt đấu tranh.[1] Tưởng cũng nên giải thích ở đây CS dùng ba vùng là vùng rừng núi, nông thôn và đô thị và ba mặt là mặt trận quân sự, chính trị và binh vận. Riêng tại đô thị, lúc đó, CS đã mở những chiến dịch đấu tranh chính trị nguỵ trang dưới những cuộc biểu tình như đòi giảm học phí trường tư, tăng lương công nhân viên chức, chấm dứt nạn đuổi nhà, giải quyết nạn thất nghiệp, miễn thuế lương bổng cho giáo chức trường tư thục..[2] nhằm mục đích tạo nên những rối loạn chính trị tại Saigon, đồng thời CS còn chỉ đạo cho những nhà văn, nhà báo nằm vùng như Thiếu Sơn, Nam Đình, Vũ Hạnh, Sơn Nam, Lữ Phương… viết báo đả kích những chính sách của chính phủ, nhằm làm giảm uy tín  của chính quyền và khơi dậy sự bất mãn trong dân chúng.

·        Phía Hoa Kỳ

          Nhưng điều quan trọng hơn cả, lả khi tình hình an ninh suy sụp, và sự bất ổn gia tăng, thì mâu thuẫn giữa chính phủ Hoa Kỳ và Tổng Thống Diệm càng trở nên sâu sắc hơn. Thực vậy, như khi Tổng Thống Nixon sau này nhận xét, các viên chức Hoa Kỳ, đã quan niệm sai lầm về bản chất cuộc chiến tranh Việt Nam. Trong khi Hoa kỳ nghĩ rằng cuộc chiến tranh này là cuộc chiến tranh cách mạng. Họ lập luận rằng đây là cuộc chiến tranh do những phần tử bất mãn với cách cai trị độc đoán của chính quyền Ngô Đình Diệm nổi dậy chống đối chính quyền miền Nam.[3] Từ đó họ luôn đòi hỏi Tổng Thống Diệm phải mở rộng tự do báo chí, tự do hội họp và tự do lập các đoản thể, đảng phái chính trị, tạo điều kiện cho các chính trị gia đối lập tham gia vào nội các để có thêm hậu thuẫn trong quần chúng. Theo các chuyên gia này, nếu những điều trên được thực hiện tốt đẹp, thì dân chúng cũng như các chính trị gia rất hân hoan, phấn khởi và hăng hái tham gia cùng chính phú trong công cuộc chống CS, thì lúc đó, CS sẽ không còn đất sống ở Miền Nam nữa.

          Trong khi đó, thì Tổng Thống Diệm quan niệm đây là cuộc chiến tranh du kích, phá hoại, khủng bố, khuynh đảo do Cộng Sản Hà Nội điều động, đột nhập từ Miền Bắc vào. Không phải là cuộc chiến tranh do dân chúng Miền Nam bất mãn nổi dậy chống chính phủ như người Mỹ nhận định. Tổng Thổng Diệm cho rằng, không lẽ bây giờ ban hành tự do báo chí, tự do lập hội, để phe đối lập tự do chỉ trích chính phủ thì tự nhiên Cộng Sản ở nông thôn sẽ chạy vào rừng lẫn trốn hay chạy về Bắc lánh nạn, hay trái lại CS sẽ có lợi thế xâm nhập, khuấy động và lũng đoạn và phá hoại dữ dội hơn. Điều quan trọng nhất là làm sao cho người dân ở thôn quê, chiếm khoảng 80% dân số, được bảo đảm an ninh, không bị Việt Cộng khủng bố, đêm đêm du kích CS vào nhà, dùng súng uy hiếp, để thu thóc gạo, tiền bạc, thuốc men và bắt con em họ đí lính cho CS. Hơn nữa người dân quê, cần chính phủ tạo cho họ một đời sống đủ ăn, đủ mặc, chống lại sự bóc lột của chủ đất và một thiểu số có thế lực và giàu có[4].

         
          Vì không được Tổng Thống Diệm chia sẻ quan điểm của mình, người Mỹ lại thi hành một đường lối khác. Trước hết họ tiếp xúc với các chính trị gia đối lập như Nguyễn Văn Lực (VNQDĐ), Đặng Văn Sung (ĐV), Nguyễn Trân, Phan Quang Đán, Phan Huy Quát (ĐV), Lê Quang Luật, Trần Văn Lý, Lê Ngọc Chấn, các lãnh tụ nghiệp đoàn như Trần quốc Bửu, Đàm Sĩ Hiến, những chính khách miền Nam như Trần Văn Văn, Bs Trần Văn Đỗ, Trần Văn Hương, Phan Khắc Sửu, Bs. Nguyễn Lưu Viên, Bs Nguyễn Tăng Nguyên, Bs Hồ Văn Nhật... Sau đó, họ mớm cho các chính trị gia này viết kiến nghị lên Tổng Thống Diệm đúng như yêu cầu của họ đã đòi hỏi Tổng Thống Diệm thi hành, mà không được chấp nhận. Đặc biệt nhất là trong điện văn ngày 16. 3. 1960, thuật lại một cuộc gặp gỡ giữa đại diện của Toà Đại Sứ Mỹ tại Saigon với Bs. Hồ Văn Nhựt và ô. Trần Văn Văn… Trong buổi tiếp xúc này, Ông Văn đã trao cho đại diện của toà Đại Sứ một bản Cương Lĩnh Chính Trị của Nhóm Đối Lập. Một Quốc Hội Lâm Thời được thành lập khi chính phủ [Diệm] bị lật đổ, và một Chính Phủ Lâm Thời (bao gồm danh sách các nhân vật) được thiết lập trong trường hợp biến cố đó xảy ra, [5] Rất tiếc, là tôi chưa tìm được những văn bản của ông Văn trao cho  Toà Đại Sứ Mỹ lúc đó để đối chiếu với  Bản Thỉnh Nguyện Thư mà Nhóm của ông Trần Văn Văn đã trình bày tại khách sạn Caravelle  vào ngày 29. 4. 1960[6], và danh sách chính phủ mà ô. Trần Văn Văn trao cho Toà Đại Sứ Mỹ có trùng hợp với 18 vị chính trị gia đối lập trong Nhóm Caravelle[7]? Ông ngoại tôi kể lại cho nghe, theo Cụ Võ Văn Hải, là người thân tín của Tổng Thống Diệm nói rằng văn phòng Tổng Thống Phủ  đã có đầy đủ bằng chứng là nhân viên sứ quán Mỹ ở Saigon thời đó đã sửa những lỗi Anh văn cho bản manifesto[8] này.

          Vì hiện nay, chưa có đầy đủ tài liệu, để biết được những khía cạnh thực của sự kiện lịch sử này. Nhưng ít ra, chúng ta cũng biết rõ được 2 điều:

·        Trước khi ông Văn công bố Bản Tuyên Ngôn của Nhóm Caravelle,( ngày 26. 4. 1960) Ông Văn đã tiếp xúc với Toà Đại Sứ Mỹ ở Saigon (ngày 16. 3. 1960)
·        Nội dung của Bản Tuyên Ngôn mà ông Văn công bố hoàn toàn phù hợp với quan điểm của Toà Đại Sứ Mỹ lúc đó, là lên án chế độ Diệm độc tài, đòi mở rộng quyền tự do ngôn luận tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội và mở rộng thành phần nội các v.v.
         
          Trước hết, để có một ý niệm khách quan hơn, ta thử đặt câu hỏi, về phương diện pháp lý, Tổng Thống Diệm khi hạn chế các quyền tự do đó, có hợp pháp hay không?
          Ông làm điều đó rất hợp pháp và hợp hiến vì điều 98 trong Hiến Pháp có ghi rõ:

           Trong nhiệm kỳ Lập Pháp đầu tiên, Tổng Thống có thể tạm thời đình chỉ sự sử dụng các quyền tự do đi lại và cư ngụ, tự do ngôn luận và báo chí, tự do hội họp và lập hội, tự do nghiệp đoàn và đình công để thoả mãn những đích đáng của an toàn chung, trật tự công cộng và quốc phòng.

Rồi qua nhiệm kỳ Lập Pháp 2, ngày 19. 10 .1961 Quốc Hội đã biếu quyết luật số 13/61:
         
          Uỷ quyền cho tổng thống ban hành những sắc luật về các biện pháp bảo vệ an ninh quốc gia và điều động các nhân lực cần thiết[9]

Thứ đến, thử hỏi biện pháp này có phù hợp với thực tại chính trị Việt Nam lúc đó không?
Phải nói ngay rằng, rất phù hợp, vì lúc đó, CS đang gây rối, đánh phá chính quyền trên

một trận tuyến rộng lớn và toàn diện trong chính sách đấu tranh ba vùng và ba mặt như
tôi vừa trình bày ở trên.

          Khi hiểu được những sự kiện lịch sử ở trên, chúng ta nhận thấy rằng những yêu sách của Nhóm Caravelle là không hợp lý, bất hợp pháp và không phù hợp với thực tại chính trị Việt Nam thời đó, và vi phạm vào những biện pháp an ninh quốc gia trong thời chiến, lúc bấy giờ, vì không có quốc gia nào trên thế giới, trong tình trạng chiến tranh, lại không hạn chế tối đa những quyền tự do dân chủ ấy. Thêm vào đó, nếu ngày nay ta có thêm bằng chứng, những “nhà” được gọi trí thức này, đã cấu kết với Hoà Kỳ, chỉ vì tham vọng cá nhân, bè phái… để tạo thêm những rối loạn cho một đất nước vốn đã bất ổn vì tình trạng chiến tranh và phá hoại của CS, thì càng đáng bị lên án hơn nữa. Đến nỗi, Duncanson, một nhà bình luận người Anh cũng đã phải viết rằng:
                  
          Nếu bản kiến nghị này được đưa ra trong điều kiện chính trị ổn định của một Miền Nam không bị CS Hà Nội đe doạ tiêu diệt, thì đó là một yêu sách đáng được cứu xét nghiêm chỉnh. Điều đáng tiếc nhất, là khi cộng quân đã tấn công đến cấp trung đoàn và các vụ sát hại các viên chức chính phủ hầu như xảy ra hằng ngày, thì đó là một yêu sách nếu không muốn bảo là ngớ ngẫn, thì ít ra cũng bắt nguồn từ sự thiếu khôn ngoan[10]
         
          Với những dẩn chứng trên, tôi nghĩ một người có trí óc bình thường cũng hiểu rằng việc làm của các chính trị gia trong Nhóm Caravelle là việc làm sai trái, bất hợp pháp và không phù hợp với thực tại chính trị Miền Nam Nếu chính quyền có phải đưa họ ra toà, cũng là điều đương nhiên, vì họ đã vi phạm luật pháp quốc gia. Nhưng Tổng Thống Diệm đã không làm điều đó, cho đến khi họ tham gia vào cuộc bạo loạn có vũ trang nhằm khuynh đảo chính quyền của nhóm Trung Tá Vương Văn Đông, thì họ mới bị câu lưu và đưa ra toà án xét xử một cách công minh, và cuối cùng đa số những vị này đều được tha bổng…Lấy cơ sở pháp lý và luận lý nào để bảo Tổng Thống Diệm là độc tài? Xin ông sử gia dẫn chứng.
         
          2. Rồi vụ Đảo Chánh ngày 11. 11. 60

          Theo tài liệu ngày nay được tiết lộ bởi chính người chủ trương, ta thấy rõ đây chỉ là chủ trương của một nhóm sĩ quan cấp tá, đầy tham vọng cá nhân, manh động, không có chủ trương, không có đường lối và được sự xúi bẩy bởi CIA, chính trung tá Đông đã thú nhận:
         
          Đầu tháng 10. 1960, trong một cuộc họp Ls. [Hoàng Cơ] Thuỵ đã cho Hội Đồng biết có một nhân vật Hoa Kỳ, ông Carver, qua sự giới thiệu của một người bạn, ông Thuỵ đã liên lạc với ông ta. Mục đích của cuộc liên lạc [của Carver] là tìm hiểu và khuyến khích giới đối lập đứng lên chống chế độ với sự ủng hộ của Mỹ, hay ít ra là thành phần CIA tại Việt Nam[11]
         
          Và sau khi cuộc đảo chánh thất bại, George Carver, đã dùng phương tiện của Mỹ, đưa Hoàng Cơ Thuỵ trốn sang Pháp, và chính quyền Việt Nam thời đó nói rằng họ có bằng chứng về những liên lạc thường xuyên và mật thiết của những nhân viên sứ quán Mỹ ở Saigon với những người mưu sát Ngô Đình Diệm[12]Vì thế, sau đó Howard C. Elting và G. Carver đã phải rời khỏi nhiệm sở ở Saigon.

          3. Vụ bỏ bom dinh độc Lập 27. 2. 1962

          Có những sự trùng hợp quá khác thường để những người nghiên cứu phải suy nghĩ, sau khi ông Nguyễn Văn Lực (Cha của Trung Úy Phi Công Nguyễn Văn Cử) được mời qua Mỹ quan sát và sau khi Frank C. Child, một nhân viên trong Phái Bộ của Đại Học Tiểu Bang Michigan cho Học Viện Quốc Gia Hành Chánh trở về Mỹ, thì chính Frank C. Child này đã gởi một phúc trình cho Carl Kayson, một thành viên tham mưu của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia vào 5. 10. 1961. Trong đó Child viết:
         
          Có những nhân vật thông minh và có khả năng ở Việt Nam có tài lãnh đạo và thu hút được niềm ước vọng của dân chúng- chỉ có một cuộc đảo chánh quân sự, hay một viên đạn ám sát- là những phương tiện duy nhất để cho tài lãnh đạo này được thực hiện.[13]
         

Thì đến ngày 27. 2. 1962, xảy ra vụ 2 Trung Úy Phi Công là Nguyễn Văn Cử và Phạm Phú Quốc bỏ bom Dinh Độc Lập. Tôi thiển nghĩ đây là những liên hệ nhân quả của các sự kiện lịch sử đáng được các nhà nghiên cứu lịch sử tìm hiểu trước khi đưa ra những phê phán một chiều và thiếu thận trọng như ông đã làm.

Còn về phương diện luật pháp, việc dội bom Dinh Độc Lập của Trung Uý Cử và Trung Uý Quốc là hành động cố sát có dự mưu hay là một vụ ám sát chính trị. Đối với các quốc gia có truyền thống dân chủ lâu đời như Pháp, như Anh, (mặc dù trên thực tế Anh quốc là một quốc gia theo thể chế Quân Chủ Lập Hiến), họ xem ám sát chính trị là hành động hết sức ghê tởm và toà án thường áp dụng hình phạt tối đa và nặng nề nhất cho hành động sát nhân tệ hại này, còn nặng hơn những vụ án cướp của, giết người. Điều này thể hiện rõ rệt nhất trong vụ xử án ám sát chính trị dân biểu Newman, ở Sydney, Úc Châu vào năm 2001.

Còn đối với đảng phái chính trị đối lập, mà âm mưu tổ chức vụ ám sát này, thì chính họ đã từ bỏ ý nghĩa cao quí và chính danh của một chính đảng đối lập để trở thành một băng đảng tội phạm hay tổ chức giết người bất hợp pháp. Thì làm sao ông bảo là chính quyền cứng rắn đối với các thành phần đối lập được? Vì chính họ đã tự biến họ thành những tội phạm hình sự, chứ đâu còn tư cách của những chính trị gia đối lập nữa. Nhất là một quốc gia đang ở trong tình trạng chiến tranh phá hoại khiếp hãi của CS như Việt Nam thời đó, thì hành động vũ trang bạo loạn của nhóm sĩ quan cấp tá như Vương Văn Đông và Nhóm Chính Trị Gia không tưởng, do người Mỹ xúi dục, để gây rối loạn và bất ổn chính trị và an ninh quốc gia. Rồi lại âm mưu ám sát Tổng Thống, nhằm tạo nên một tình trạng khủng hoảng lãnh đạo trong một đất nước đang cần sự ổn định để chiến đấu chống Cộng. Đó là những hành động đáng bị lên án và kết tội nặng nề. Tôi rất đau buồn, khi thấy một người viết sử, có học ở trường lớp như ông, lại đưa ra những nhận định nghịch lý, đổi trắng thành đen, đổi đen thành trắng, rồi kết tội những người hành sử quyền hành một cách hợp pháp, hợp hiến, đáp ứng nhu cầu của thực tại chính trị của đất nước trong nỗ lực đem lại sự ổn định cho quốc gia.  Rồi ngược lại, ông ca tụng những người vì quyền lợi cá nhân, bè nhóm cùng với sự xúi giục của ngoại bang để gây bất ổn cho đất nước…Không biết ông đang đứng ở lập trường viết sử nào đây?

Tiếp theo ông viết như sau:

          Về phía chính phủ, Tổng Thống Diệm càng ngày càng tập trung quyền lực, chỉ tin dùng những người trong gia đình và trong đảng Cần Lao, không mở rộng thành phần chính phủ.

Tại sao Tổng Thống Diệm phải làm như vậy? Chính William Colby, Trưởng phòng CIA
Saigon tiết lộ trong cuốn hồi ký của ông:

Vào năm 1962, trước khi [Colby] rời Saigon, CIA đã gài người vào cửa trước và cửa sau
của Dinh Độc Lập cho đến các cộng đồng thôn xã, trong hàng ngũ chỉ huy tối cao của
quân đội, trong các cấp chỉ huy của các các đơn vị quân đội cũng như trong giới chính
trị đối lập trên khắp lãnh thổ Việt Nam.[14]

(CIA has agents from the front door to rear door of the Palace to the rural communities, in the top
commanders of military, in the commanders of units as well as in political oppositions throughout
Vietnam)

Lúc bấy giờ, người Mỹ đã mua chuộc được cả những người thân cận nhất của tổng thống Diệm như ô. Vỏ văn Hải[15], ô. Nguyễn Đình Thuần[16] là những người được Tổng Thống Diệm tin dùng và cả Bs Trần Kim Tuyến, một cộng tác viên thân cận của ông Nhu.

Qua những sự kiện trên đây, ta thấy người Mỹ đã dùng một thủ đoạn vô cùng thâm độc, nghĩa là họ gài người của họ vào các cơ chế của chính quyền và mua chuộc các chính khách đối lập. Rồi họ dùng chiêu bài dân chủ đòi buộc Tổng Thống Diệm cải tổ nội các, tản quyền cho những người của họ có sẵn trong chính quyền, và mở rộng nội các để họ có thể đưa những chính khách của họ vào trong chính phủ. Như vậy, nếu Tổng Thống Diệm chấp nhận đòi hỏi của Mỹ mở rộng nội các như ông lập luận, thì Tổng Thống Diệm chỉ còn là bù nhìn, và Mỹ sẽ là người thực sự điều khiển chính quyền Việt  Nam qua những người tay sai của họ. Chủ quyền Quốc Gia Việt Nam sẽ đi về đâu? Vì thế, những người viết sử phải nhận thức uẩn khúc trong hậu trường chính trị thời đó, để có một cái nhìn đúng đắn, vô tư và công bình hơn với những biến cố lịch sử lúc bấy giờ. Không thể dựa vào lối lý luận hay nhận định của những ký giả thiếu lương thiện, đã nhận tiền để biện hộ cho chính sách vừa ăn cướp vừa la làng cùa Mỹ.

4. Phương Cách Nhận Định Vấn Đề

Để nhận định vấn đề một cách tổng quát, tôi nghĩ rằng nếu ông có một chút kiến thức căn bản về khoa chính trị học thì ông sẽ hiểu rằng, đất nước ta vào thời kỳ cuối thập biên 50 và đầu thập niên 60 đang trong tình trạng chiến tranh, đặc biệt là cuộc chiến tranh du kích, khủng bố, phá hoại và khuynh đảo do Cộng sản điều động. Nói khác đi đây là chiến tranh nguy hiểm nhất, vì cùng một lúc nó bao gồm nhiều mặt trận khác nhau như quân sự, kinh tế, chính trị, văn hoá, xã hội... Trong những trường hợp như vậy, luật pháp các nước dân chủ đều cho phép chính quyền ban hành tình trạng chiến tranh, tình trạng khẩn trương, hay lệnh thiết quân luật và quốc hội cho phép chính phủ hạn chế các quyền tự do dân chủ căn bản, như tự do hội họp, tự do ngôn luận, tự do báo chí tăng cường cho chính phủ nhiều quyền hành rộng rãi hơn.. Ông hãy đọc lại lịch sử để biết Hoa Kỳ và Gia Nã Đại, để biết trong thế chiến thứ 2, chính phủ cũng đã ban hành tình trạng chiến tranh, họ đã phải hạn chế những quyền dân chủ căn bản như thế nào.

Trong khoa chính trị học, ông cũng hiểu rằng khái niệm dân chủ là khái niệm xếp hàng (line up). Nghĩa là những người có cùng một lý tưởng, một quan điểm, một lập trường chính trị, kết hợp nhau trong một tổ chức chính trị gọi là chính đảng, có nội quy, có kỷ luật, có chủ trương, đường hướng chung để hoạt động trong tinh thần đồng đội (team work) và mục tiêu cuối cùng của một chính đảng là phải dành được chính quyền qua những sinh hoạt dân chủ bình thường trong việc ứng cử và bầu cử ở các cấp chính quyền địa phương cũng như trung ương, để đem chính sách, đường lối kinh bang tế thế mà chính đảng cho là hay nhất của họ, đem ra thực thi để phát triển quốc gia dân tộc chứ không phải là dùng binh lực mà khuynh đảo chính quyền hay dội bom với mưu đồ ám sát một tổng thống đương nhiệm, như các chính trị gia đối lập đã làm. Đó là những hình thức bất hợp pháp gây hổn loạn trong đời sống chính trị quốc gia, mà không một thể chế dân chủ tiến bộ nào có thể chấp nhận được.

Từ ý niệm dân chủ xếp hàng đó, nếu một chính đảng thắng cử qua một cuộc bầu cử dân chủ và hợp pháp, thì người lãnh đạo của đảng đắc cử, khi thành lập chính phủ, ông ta chọn những người trong chính đảng của ông là điều hợp lý, hợp hiến và hợp pháp. Tại sao đòi hỏi ông phải mở rộng thành phần chính phủ để mời các chính khách đối lập tham gia để thêm hậu thuẫn quần chúng…Nếu bây giờ, khi ông Obama đắc cử tổng thống, ông phải dành các ghế trong nội các của ông cho đảng Dân Chủ là điều đương nhiên, không ai đặt vấn đề. Nếu có người nào đó đòi hỏi tổng thống Obama phải mời người của Đảng Cộng Hoà vào trong nội các, nếu không sẽ bảo ông là độc tài, chắc chắn ai cũng bảo đòi hỏi đó khá buồn cười, nếu không muốn bảo người đó bị bệnh tâm thần

Tại sao có những đòi hỏi nghịch lý và phản dân chủ như vậy có thể tồn tại gần 46 năm rồi, mà ngày nay những người được gọi là sử gia của người Việt quốc gia như ông, lại sao chép một cách không ý thức và không một chút đắn đo, thận trọng. Thật là vô lý!

Ngoài ra, khi phán xét một chính quyền độc tài hay không độc tài, người viết sử phải thận trong cứu xét những khía cạnh khác của vấn đề. Tổng Thống Diệm, ông muốn có một chính quyền mạnh, trung ương tập quyền, đủ sức bảo vệ chủ quyền và chính nghĩa quốc gia để thu hút được sự kính nể và ủng hộ của các quốc gia trên thế giới, đặc biệt là các quốc gia Á Phi, cho công cuộc chống Cộng. Khi bảo vệ chủ quyền và chính nghĩa quốc gia là ông đã thành công trong việc đánh tan luận điệu tuyên truyền xảo trá của Cộng Sản cho rằng ông Diệm chỉ là bù nhìn của Mỹ. Về phương diên kinh tế cũng vậy, ông cần một chính phủ mạnh để hướng dẫn dân chúng trong một nền kinh tế có hoạch định, có tổ chức để phát triển quốc gia đem lại cuộc sống an cư lạc nghiệp cho mọi người. Chính vì vậy, dù trong suốt 9 năm cầm quyền, phải đối đầu với cuộc chiến tranh du kích, phá hoại khiếp hãi của CS, Tổng Thống Diệm đã duy trì được mức phát triển kinh tế ổn định và cao nhất so với các quốc gia Đông Nam Á, trong cùng giai đoạn đó. Về mặt quân sự cũng vậy, ông cần có những biện pháp cứng rắn, để tập trung dân chúng vào các ấp chiến lược, để chống lại sự xâm nhập, khủng bố của cộng sản vào các thôn ấp, để bảo đảm an ninh cho dân chúng yên ổn làm ăn và thực sự hưởng được những quyền tự do dân chủ căn bản tại đây. Đó là những biện pháp chế tài bất đắc dĩ có tính toán, có kế hoạch để phát triển quốc gia, chứ đâu phải là thứ độc tài để tham nhũng, thối nát, hối lộ để tìm cách làm giàu cho cá nhân, gia đình hay bè nhóm một cách bất chính như chính quyền Hà Nội hiện nay.

Còn đối với các chính khách đối lập, họ làm bất cứ điều gì cũng được ca tụng là đúng, là hợp lý, ngay cả những hành động bạo loạn, tạo phản bằng vũ lực, gây rối loạn nghiêm trọng cho nền an ninh trật tự của đất nước, họ đã vi phạm trầm trọng luật pháp quốc gia trong thời chiến. Nhưng họ đã được ca tụng, phải chăng, vì họ đã làm theo chỉ thị của Mỹ? Nên báo chí Mỹ thời đó khen ngợi hết mình, nên 46 năm sau, để làm sử gia, ông chẳng cần phải suy nghĩ gì cả, sao chép lại lời ca tụng những người này là đủ.

Nhưng thưa Ông, một nhà viết sử để được hậu thế kính trọng, như tôi đã trình bày nhiều lần, phải có đủ hiểu biết về thực tại và phải có đủ kiến thức để phê phán. Nhưng khi đọc bài viết của ông từ đầu đến đoạn này, tôi nghĩ ông đã thiếu vắng hai điều kiện căn bản này. Thật vậy, ông đã không hiểu biết một tí gì về thực tại chính trị Miền Nam thời đó và ông hoàn toàn không có một học vấn tối thiểu về chính trị học để phẩm bình về sinh hoạt chính trị của một chính quyền hợp pháp và hợp hiến lúc bấy giờ.

 Phải hiểu rằng hiện nay Tân Gia Ba, là một quốc gia dân chủ tiến bộ, đang trong thời kỳ thanh bình, không có chiến tranh, họ vẫn có những quy định giới hạn quyền hội họp và tự do báo chí. Nhưng có ai bảo Thủ Tướng Lý Hiển Long là độc tài đâu? Phải chăng vì Tổng Thống Diệm ngày xưa bị báo chí Mỹ chỉ trích một cách bất công, thiên lệch, thì ngày nay các nhà viết sử của Người Việt quốc gia phải rập khuôn theo Mỹ để chỉ trích ông một cách thiếu công tâm và vô trách nhiệm như vậy, mới được gọi là sử gia chăng? Hay là kiến thức của ông quá hạn hẹp, không biết được những nguyên tắc căn bản của thể chế chính trị dân chủ cùng phương pháp sử học, nên ông mới có những nhận định quàng xiên và võ đoán như vậy. (sai lầm 6, 7 &8)

Đến vụ án Nguyễn Tường Tam, ông nói dù không bị bắt giam và chỉ bị gọi ra toà xét xử, ông Tam đã quyên sinh và để lại những dòng tuyệt mệnh… đầy khí phách hào hùng[17]. Ông là người viết sử, ông không thấy có gì phi lý trong cách xử sự đó sao? Phải chăng, vì ông Tam sợ rằng cuộc đời của một lãnh tụ cách mạng của ông sẽ hoàn toàn sụp đổ trong nhục nhã khi phải đối chất với đàn em của ông như các Ông Trương Bảo Sơn, Nguyễn Thành Vinh, Trần Tương… trước Toà Án Quân Sự Đặc Biệt và để bảo toàn chút danh dự còn sót lại của mình, bắt buộc ông phải tự tử? Nhưng trước giờ chết, ông đã không được thanh thản ra đi, vì tâm hồn ông còn vướng bận với những hư danh, nên mới viết thư tuyệt mệnh để tự tâng bốc mình như ông Lê Nguyên Phu, Uỷ Viên Chính Phủ của Toà Án Quân Sự Đặc Biệt hồi đó đã tiết lộ.[18](sai lầm 9)


V. Đạo Dụ số 10

Chính sách tôn giáo của chính phủ Diệm dựa trên Dụ số 10 do chính phủ Trần Văn Hữu ban hành ngày 6-8-1950 dưới thời quốc trưởng Bảo Đại.

Tôi rất kinh ngạc và vô cùng thất vọng khi đọc những nhận xét của ông về đạo dụ số 10. Tai sao? Tôi không bao giờ dám nghĩ rằng một người tự xưng là nhà nghiên cứu lịch sử như Ông lại không biết đến liêm khiết trí thức của người cầm bút, ông không có sự tự trọng tối thiểu để giữ phẩm cách và lương tâm của người viết sử. Ngoài ra, ông cũng không có đủ kiến thức căn bản để nhận định vấn đề như bổn phận của một nhà viết sử đòi hỏi. Thực vậy, vì sau khi đọc 3 điều ông trưng dẫn về đạo dụ số 10, tôi thấy không có điều nào đúng cả. Để cho công bình, tôi xin trích từng điều một để cho độc giả thấu triệt được vấn đề:
1     Ông viết về điều 1 của Đạo Dụ số 10:

     Điều 1 của dụ nầy sắp các tôn giáo, trừ Ky-Tô giáo, vào loại hiệp hội thường (như hội      thể thao, hội đua ngựa…);
    
Trong khi đó, điều 1 của Đạo Dụ số 10[19] viết:

Hội là hiệp ước của hai hay nhiều người thoả thuận góp kiến thức hay hành lực một cách liên tiếp để theo đuổi mục đích không phải phân chia lợi tức, như là mục đích thuộc về  tế tự, tôn giáo, chính trị, từ thiện, thể thao và đồng nghiệp ái hữu.

Muốn có hiệu lực thì hội nào cũng phải hợp với nguyên tắc chung của pháp luật về khế ước và nghĩa vụ.

2.     Ông viết về điều 45 của Đạo Dụ số 10:

điều 45 của dụ nầy cho biết sẽ ấn định quy chế đặc biệt cho các hội truyền đạo Ky-Tô và các hội Hoa kiều.

          Trong khi đó, điều 45 của Đạo Dụ số 10 viết:

Dụ này sẽ đăng vào Công Báo và mang thi hành như quốc pháp.

       3.  Rồi tiếp theo, ông viết:

Dụ này cũng qui định các tôn giáo và hội đoàn chỉ được treo cờ trong khuôn viên nơi thờ phượng.

Trong khi đó, Đạo Dụ số 10: Không có điều khoản nào nói về thể lệ treo cờ


Như vậy, tôi thiển nghĩ, ông chưa bao giờ đọc Đạo Dụ này, nhưng ông vẫn dùng nó như một văn kiện pháp lý để buộc tội Tổng Thống Diệm kỳ thị Phật Giáo. Như vậy, có bao giờ ông tự hỏỉ chính mình, ông còn chút tự trọng và lương tâm của người viết sử nữa không?

Tôi thấy rất ái ngại cho ông, nếu ông có chút hiểu biết tối thiểu về luật học hay chịu khó đọc chừng 30 trang sách về thể thức lập hội và công ty trong Company Law, ông sẽ tránh được những lỗi lầm sơ đẳng như vậy, vì không có luật về lập hội nào, qui định những điều kiện treo cờ vớ vẩn như thế.

Hơn nữa, điểu tối kỵ của người viết sử là dùng tài liệu thứ cấp (secondary sources), nghĩa là tài liệu mà người khác đã cắt xén, sắp xếp, đẻo gọt lại theo quan điểm của họ, người viết sử còn có chút liêm khiết trí thức phải tìm đọc các tài liệu gốc để đọc, để kiểm chứng, nghiên cứu thận trọng trước khi viết. Trong trường họp này, khi ông viết về Đạo Dụ số 10 ông đã phạm phải những lỗi lầm vô cùng tệ hại, vì người được ông trích dẫn cũng chưa bao giờ đọc về văn kiện này, đã viết một cách sai lầm vì 2 lý do, trước hết họ không có kiến thức căn bản về pháp lý, và thứ đến, có thể họ đã cố tình nói sai sự thật để có lợi cho mục tiêu chính trị của họ. Còn ông là người viết sử trước khi trích dẫn một nhận định lầm lẫn nghiêm trọng như vậy, ông đã không kiểm chứng lại tài liệu gốc, để có thể đưa ra một nhận định khoa học và công bình hơn. Đằng này, ông đã chọn một thái độ thiếu liêm khiết, thiếu tư cách đến tệ hại, là ông có ý định lừa dối độc giả như chính ông đã đọc văn kiện này. Điều này thể hiện quá rõ qua câu ông viết:

Dụ này cũng qui định các tôn giáo và hội đoàn chỉ được treo cờ trong khuôn viên nơi thờ phượng

Nhưng trong thực tế, trong Đạo Dụ này, không có một điều khoản nào nói như vậy. Tôi xin nhắc lại một điều mà tôi đã viết trước đây, trách nhiệm tinh thần cao quí của người viết sử là phải nói đúng sự thật về các sự kiện lịch sử, là sự liêm khiết trí thức, chứ không phải chưa hề đọc mà nói đọc, nhằm mục đích bóp méo và xuyên tạc sự thật. Đó là sư gian lận đáng trách nhất trong giới trí thức mà chỉ có ông và ông Chính Đạo mới dám làm như vậy. (sai lầm 10, 11 &12)


Để phê bình về Dụ số 10, ông viết:
Dụ nầy rõ ràng không công bằng giữa các tôn giáo….Trong các đạo trên đây, tổng số tín đồ Phật giáo, Nho giáo, Lão giáo, Cao Đài giáo và PGHH chiếm tỷ lệ rất lớn trên tổng dân số Việt Nam, có thể lên đến trên 80% dân số, thì bị xếp như các hiệp hội, trong khi Ky-Tô giáo với số lượng tín đồ ít, thì được hứa hẹn một quy chế đặc biệt.

Có lẽ ông muốn viện dẫn điều khoản 44 của Đạo Dụ số 10, nhưng chưa bao giờ đọc nên trưng dẫn sai thành điều 45 như trên đã nói. Trước hết, xin trích lại nguyên văn, điều 44 để ông rõ, sau đó là phần góp ý:
Điều thứ 44 – Chế độ đặc biệt cho các hội truyên giáo Thiên Chúa và Gia Tô và các Hoa Kiều Lý Sự Hội sẽ ấn định sau.
Trước tiên, vì bổn phận và trách nhiệm của một người viết sử, ông không nên viết: Dụ nầy rõ ràng không công bằng giữa các tôn giáo. Thật vậy, trước hết muốn phê bình một đạo luật, phải tìm hiểu ý muốn thực sự của người soạn luật và tại sao họ đã soạn như vậy hay ít ra ông cũng nên tìm hiều một ý niệm khái quát về luật học căn bản, trường hợp này là luật hiến pháp để có thể hiểu vấn đề một cách đầy đủ hơn. Ngược lại, ông là một người viết sử lại hành sử như một người thiếu hiểu biết, chưa hiểu biết được sự việc, đã vội vàng thẩm định vấn đề lịch sử một cách bất công do kiến thức nông cạn của mình hay vì thiên kiến chính trị riêng tư của ông. Nhưng cả hai thái độ trên đều phản khoa học, không khách quan và vô tư như phương pháp sử đòi hỏi. (sai lầm 13)
Thật sự, khi soạn điều khoản 44 trên, các nhà làm luật thời đó, đã phải căn cứ vào điều 1 của Hiệp Ước Việt – Pháp Élysée được ký kết ngày 8.3.1949, giữa Bảo Đại và Tổng Thống Vincent Auriol của Pháp, trong đó, có ấn định trước khi ban hành những điều luật liên quan đến người Pháp và ngoại kiều sinh sống tại Việt Namđều phải có sự đồng ý của Cao Ủy Pháp tại Đông Dương, chính phủ Việt Nam mới được ban hành. Ngoài ra, vì giáo hội Công Giáo Việt Nam lúc đó chưa có tư cách pháp nhân riêng biệt, còn trực thuộc vào Hội Truyền Giáo Ba Lê, (Société des Missions Etrangères de Paris,) cũng như Hội Thánh Tin Lành và các Hoa Kiều Lý Sự Hội, v.v..., đều được xem là những hiệp hội ngoại kiều nên cần phải có sự đồng ý của Pháp mới ban hành được. Sự việc pháp lý đơn giản như vậy. Thực vậy, Quốc Trưởng Bảo Đại và ông Bộ Trưởng Tư Pháp Nguyễn Khắc Vệ, người đã ký phó thự vào Đạo Dụ này cùng với Quốc Trưởng, không có một lý do gì để ban hành một đạo dụ bất công giữa các tôn giáo. Nếu ông chưa tham khảo tài liệu đầy đủ và chưa đủ hiểu biết về luật học để nhận định vấn đề, tốt hơn ông không nên vội vã đưa ra những phán đoán sai lạc như vậy. Điều này chỉ thể hiện sự thiếu tự trọng và phẩm cách của người viết sử mà thôi.
Rồi ông viết tiếp:

Cần chú ý là sau dụ số 10 ngày 6-8-1950 cho đến đầu thập niên 60, tình hình tôn giáo Việt Nam thay đổi rất nhiều, nhưng dụ số 10 ngày 6-8-1950 vẫn không được điều chỉnh.

Ông viết câu này hàm chứa ý nghĩa lên án chinh quyền Ngô Đình Diệm đã không tu chỉnh luật pháp để những bất công cho Phật Giáo vẫn tồn tại. Tôi xin nhắc lại với ông, một người viết sử như ông tại sao lại đặt một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy? Trước khi đặt câu hỏi tại sao Đạo Dụ số 10 chưa được tu chính, ông phải tìm hiểu về sáng quyền lập pháp, về thủ tục đề nghị một dự thảo luật, một dự án luật và thủ tục thông qua những dự  luật đó, và sau hết là thủ tục ban hành một đạo luật… để hiểu rõ vấn đề trước khi đưa ra một nhận xét công bình và đứng đắn về các sự kiện lịch sử. Đằng này, rất tiếc vì không có đủ kiến thức về luật học, không có đủ hiểu biết về thực tại chính trị, lại làm biếng không tìm hiểu vấn đề, rồi thêm vào đó, không biết tự trọng, ông đã dựa vào kiến thức giới hạn của mình để đưa ra những lời lên án bất công và sai lạc. Điều này thực sự đã đi ngược với bổn phận và lương tâm của một người viết sử. (sai lầm 14)

 Trong đoạn kế tiếp, ông viết:
Riêng Phật giáo, ngày 6-5-1951, các hội Phật học trên toàn cõi Việt Nam họp tại chùa Từ Đàm (Huế), thành lập Tổng Hội Phật giáo Việt Nam, thông qua bản điều lệ, nội quy, bầu ban quản trị và suy cử hòa thượng Thích Tịnh Khiết làm tổng hội chủ.
Thưa ông, ở đây ông lại viết sai nữa, Theo Cư sĩ Mai Thọ Truyền, một phật tử trí thức của miền Nam đã tiết lộ:

Ngày 6. 5. 1951, một Đại Hội Phật Giáo Toàn Quốc đầu tiên, được tổ chức tại Huế với sự tham dự của 53 tăng sĩ và cư sĩ đại diện cho 3 miền Việt Nam. Đại hội đã thông qua một số điều khoản nhưng vì những chia rẽ Nam Bắc, nên đại hội đã không thành lập được Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam như ý muốn[20]Sự thật là Phật Giáo phải đợi đến ngày 1. 4. 1956, dưới thời chính quyền Diệm là chính quyền mang tiếng đàn áp và kỳ thị Phật Giáo, đã giúp những người lãnh đạo Phật Giáo mới có thể ngồi lại với nhau và thành lập Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam. (sai lầm 15)


Rồi sau đó, ông lại viết về vấn đề treo cờ:

Ngày 6-5-1963, hai ngày trước lễ Phật đản, đổng lý văn phòng Phủ TổngThống gởi công điện yêu cầu các địa phương không được treo cờ ngoài khuôn viên của chùa, theo đúng tinh thần dụ số 10 ngày 6-8-1950.

Như đã trình bày trên đây, không có một điều khoản nào trong Đạo Dụ số 10 nói về việc treo cờ, nhưng vì ông chưa bao giờ đọc Dụ này, nên ông cứ nhắc đi nhắc lại điều lầm lẫn này mãi. Tôi xin đề nghị ông nên đọc Nghị Định số 189-BNV/NA/P5 ngày 12. 5. 1958 và Thông Tư số 519/B-BNV/NA/P5 cùng ngày và Nghị Định số 5036/B-BNV/KS ngày 1. 9. 1962 của Bộ Nội Vụ để biết về thể lệ treo cờ chung cho mọi tôn giáo[21] (sai lầm 16)

Về biến cố Phật Giáo ngày 8. 5, ông viết:

Tối Phật đản 8-5-1963, khi dân chúng tụ tập ở Đài phát thanh Huế để theo dõi buổi tường thuật Lễ Phật đản ngày hôm đó, một tiếng nổ bùng lên, làm thiệt mạng 8 người và bị thương 15 người. Tin tức về vụ nổ được lan truyền nhanh chóng. Người ta không biết đích xác ai gây ra vụ nổ.

Không biết tường thuật như vậy, ông sử gia có thấy sự bất hợp lý của chính ông không? Ai cũng hiểu rằng vào năm 1963, hầu như mọi gia đình ở Huế đều có máy thu thanh. Mấy ai đến trước Đài Phát Thanh Huế với mục đích theo dõi buổi tường thuật về buổi lễ Phật Đản ngày hôm đó như ông trình bày?

Thật sự, sáng hôm đó, ngày 8. 5. 1963, là buổi lễ Phật Đản chính thức, được tổ chức ở chùa Từ Đảm, Thượng Tọa Trí Quang mở đầu buổi lễ bằng một bài diễn văn phản đối chính phủ cấm treo cờ Phật Giáo quốc tế trước các đại diện chính quyền như ông Tỉnh Trưởng Nguyễn Văn Đẳng, Đại Biểu Chính Phủ Hồ Đắc Khương… rồi Thượng Toạ tiếp theo  nói rằng đòi hỏi của Phật giáo là chính đáng, xây dựng, không những có lợi ích cho chính Phật Giáo và các tôn giáo khác, mà còn có lợi cho cả chính phủ…rồi Thượng toạ tuyên bố sẽ đạo đạt yều cầu lên chính quyền địa phương và lên Tổng Thống Diệm. Tiếp đó, Thượng toạ Thích Đôn Hậu cử hành lễ Phật Đản. Sau cùng, mọi người bình thường ra về.[22]

Theo đúng lịch trình tối hôm đó, Phật Tử sẽ đến Chùa Từ Đàm, để nghe thuyết pháp xem pháo bông và xem rước kiệu hoa bắt đầu vào lúc 7 giờ 30 tối. Nhưng Thương toạ Thích Trí Quang đột ngột thay đổi chương trình, bảo mọi người tham dự, đến đường Cầu Trường Tiền[23], để đón 20 xe hoa Đà Nẵng ra Huế. Do đó, khi nghe nói là đi xem xe hoa, đa số các người tham dự là các em thiếu nhi, trong đó có cả thiếu nhi Công Giáo, đều háo hức.

Khi thấy số người tụ tập trước Đài Phát Thanh khá đông, như đã tính toán trước là lợi dụng số đông của quần chúng để áp lực với chính quyền, thầy Trí Quang, Thiện Minh và một số nhà sư khác nữa đi vào Đài Phát Thanh yêu cầu ông Giám Đốc Đài Phát Thanh Ngô Ganh, thay đổi băng về chương trình Phật Đản được thu âm trước đó một tuần, đã được kiểm duyệt theo đúng luật lệ, bằng cuộn băng ghi âm hồi sáng, trong đó có bài diễn văn chỉ trích chính phủ của Thượng toạ Trí Quang. Dĩ nhiên, ông Ngô Ganh phải từ chối điều đó, vì đây là đài Phát Thanh Quốc Gia, không thể phát thanh một cuộn băng chống chính phủ. Các thương toạ hiện diện lớn tiếng đe doạ, cùng với những tiếng la ó và phản đối bên ngoài.. Ông Ganh đã khóa cửa lại và gọi điện thoại cho Ông Tỉnh Trưởng để kêu cứu. Rồi ông Tỉnh Trưởng đã chỉ thị cho Ông Đặng Sĩ, Phó Tỉnh Trưởng Nội An, kiêm Tiểu Khu Trưởng, đem cảnh sát và binh sĩ đến để giải tán đám đông. Rồi một tiếng nổ lớn đã phát ra, khiến 7 em thiếu nữ từ 12 đến 17 tuổi, và một thanh nữ 19 tuổi chết và một số khác bị thương. Trong số người chết, có một em là Công Giáo[24].

Đã 46 năm sau ngày biến cố này xảy ra, mà ông đã không kiếm tìm những tài liệu đúng đắn của những nhân chứng hay tài liệu khả tín để biết về sự thật này. Ông lại đi sử dụng những tài liệu loại 2 của ông Chánh Đạo, là người có quá nhiều tai tiếng trong việc dẫn chứng tài liệu lịch sử.

Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là có 3 sự thật cần phải phơi bày là

·        Thầy Trí Quang đã đánh lừa Phật Tử đến đầu cầu Trường Tiền, để đón xe hoa từ Đà Nẵng ra, chứ không hề kêu gọi tín đồ đến Đài Phát Thanh để biểu tình.
·        Khi đến đầu cầu Trường Tiền tức là trước Đài Phát Thanh, các Phật Tử mà đa số là các em thiếu nhi và các thanh niên, thanh nữ được thông báo cần ở lại  tranh đấu  để chính phủ cho phát thanh  chương trình đặc biệt Phật Đản như thường lệ hằng năm Chứ họ hoàn toàn không biết chương trình phát thanh đặc biệt Phật Đản đã không thực hiện được vì âm mưu thay đổi cuộn băng ghi âm của Thầy Trí Quang vào giờ chót.
·        Các nạn nhận trong vụ nổ này toàn là trẻ em dưới 18 tuổi và chỉ có một người 19 tuổi. Trong đó có một em là người Công Giáo. Như vậy chắc chắn không phải là những người đến đài phát thanh để theo dõi chương trình Phật đản như ông nói.


Lê Bình
Nov. 2009
(còn tiếp)


[1] Hồ Hữu Nhật, một cán bộ CS nằm vùng đã tiết lộ trong quyển Phong Trào Đấu Tranh Chống Mỹ của Giáo Chức, Học Sinh, Sinh Viên Saigon (Hồ Chí Minh, 1984) tr. 69
[2] Ibid.
[3] Nixon, No More Vietnams, tr.47
[4] Phạm Văn Lưu, Biến Cố Chính Trị Việt Nam Hiện Đại, (Melbourne,1994), tr. 153-154
[5] Embtel Incoming from Saigon 16. 3. 1960, FRUS I -Vietnam 1958- 1960, tr 330 - 331
[6] Thực tế, các chính trị gia này công bố bản Thỉnh Nguyện Thư (theo người viết nên dịch là petitions, đúng hơn là manifesto như Bernard fall đã dịch) này tại khách sạn Caravelle vào ngày 29. 4. 1960 cho các phóng viên ngoại quốc tại Saigon lúc đó, chứ không phải là ngày 26. 4, như ông đã viết. Ngày 26. 4. 1960 là ngày bản Thỉnh Nguyện Thư được ký, chứ không phải là ngày công bố.
[7] Danh sách 18 chính trị gia đối lập này, có thể xem trong Bernard B. Fall, The Two Vietnams, New York, 1965, tr. 448.
[8] Xem bản Thỉnh Nguyện Thư bằng Anh ngữ trong Bernard B. Fall, Op. cit., tr. 442-448.
[9] Công Báo Việt Nam Cộng Hoà, Saigon, 1961,  tr. 1606F
[10] Trích lại của Ts. Pham Văn Lưu, Hiến Pháp 26. 10. 1956 và Thực Tại Chính TrịMiến Nam trong  Đặc San, 2006, Ghi Ơn Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Hội Ái Hữu Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, Westminster, 2006. tr. 83.
[11] Xem Phụ Nữ Diễn Đàn, Virginia số 106, tháng 11, 1992, tr. 42
[12] Xem bản Tóm Lược của Rostow gởi G. Bundy ngày 30. 1. 1961, Thư Viện Kennedy.
[13] Xem thư của Frank C. Child, trong hồ sơ US policy in Vietnam, Thư Viện Kennedy.
[14] William Colby, Honorable Men: My Life in the CIA, (New York, 1978), tr. 178
[15] Điện Văn Embtel Saigon  no. 316, ngày 24. 8.1963
[16] Điện Văn Embtel Saigon  no. 324, ngày 24. 8.1963
[17] Những chữ khí phách hào hùng này do người viết thêm vào
[18] Mai Thạch Lê Nguyên Phu, Trong Bóng tối Lịch Sử.., Gia Nã Đại, 2008, tr. 188-192.
[19] Xin xem toàn văn Đạo Dụ số 10 trong Công Báo Việt Nam số 34, ngày 26. 8. 1950,  tr. 434-437 xem bản Anh Văn trong Report of UN Fact Finding Mission to South Vietnam . Phụ Lục xv, tr. 1- 10.
[20] Mai Thọ Truyền, Buddhism in Vietnam, (Saigon 1962) tr.52
[21] Xem Hoàng Văn Hào, Phật Giáo và Chính Trị tại Việt Nam Ngày Nay, Luận Văn Tiến Sĩ đệ trình tại Đại Học Luật Khoa Saigon năm 1972, tr 56. và Airgram của Tổng Lãnh Sự Huế gởi về Bô Ngoai Giao Hoa Kỳ ngày  3. 6. 1963. Phần Tài Liệu đính kèm 6 A-20
[22] . Tuệ Giác, Việt Nam Phật Giáo Tranh Đấu Sử, ( Saigon 1964), tr. 81-83
[23] Vì cầu Trường Tiên, ở ngay trước Đài Phát Thanh Huế. Nhưng Thượng Toạ Trí Quang thông báo như vậy để che dấu âm mưu của Thầy, là muốn Phật tử tụ tập trước Đài Phát Thanh Huế
[24] Theo lời kể lại của mẹ tôi, lúc đó bà mới 15 tuổi, bà đã tham dự Lễ Phật Đản buổi sáng ở Chùa Từ Đàm, tối hôm đó bà cũng lên Chùa để nghe thuyết pháp, nhưng bị huỷ bỏ, rồi bà cũng đến cầu Trường Tiền để xem xe hoa… nhưng rồi bà cũng chứng kiến vụ nổ ở đài phát thanh Huế. Xem thêm Airgram của Tổng Lãnh Sự Huế gởi về Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày  3. 6. 1963.




Posted by: jh hk 

CHUYỆN HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC

$
0
0

CHUYỆN HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC
Tôn Nữ Hoàng Hoa
Nhân chuyện ông Sơn Tùng đứng ra binh vực cho ông Đinh Hùng Cuờng Chủ Tịch Cộng Đồng VN tại Washington D.C, Maryland Virginia trên vấn đề thay đổi hiến chương từ 'CHỐNG CỘNG SẢN" ra 'KHÔNG CỘNG SẢN" Có người đã trách móc tôi tại sao đi ủng hộ ông Sơn Tùng trong việc đi Đại HộiVăn Bút Quốc Tế 1997 tại Edinburgh.

Trước hết xin qúi vị tha lỗi cho tôi đã chưa bao giờ viết lại một giai đoạn khủng hoảng trong Văn Bút Hải Ngoại. Nhất là trong khoảng thời gian VBVNHN ở vào năm 1996 .Thật tình mà nói nó chẳng khác gì một sự sinh hoạt của một free market mà người dân ty nạn CS ở đây trong khoản thời gian  đó đã cho là nơi  GIÓ TANH MƯA MÁU.

Còn chuyện tôi có ủng hộ cá nhân ông Sơn Tùng hay không là do sự việc sau đây.

Cuối năm 1996 tôi ra mắt cuốn sách đầu tiên có tên là CHUYỆN TRẮNG ĐÊM viết lai những sự việc đã xảy ra trong Cộng Đồng từ khi tôi tham gia sinh hoạt với Cộng Đồng Việt Nam Tại Hoa Kỳ vào tháng 5/1992
Năm 1996 Cố ký giả Phạm Minh đã giới thiệu cuốn sách của tôi với nhà thơ Viên Linh. Nhà thơ Viên Linh đã nhận lời anh Phạm Minh đứng ra tổ chức ra mắt sách cho tôi ở Nam Cali
Ông Viên Linh theo tôi là người rất hoà nhã, không có tính cách tự đưa mình lên cao. Tôi rất có cảm tình với ông ta. Tuy rằng trong khoản thời gian đó chiến tranh trong VBVNHN bùng nổ quá cao độ.
Tôi không tham dự hay tham gia vào cuộc "chiến tranh"đó mà chỉ chú tâm phát triển sự sinh hoạt dưới danh nghĩa Cộng Đồng.

Trong thời gian này mọi người đang thấy cái nguy cơ là nhóm ông Viên Linh-có hai ông Trần Thanh Hiệp và Nguyễn Ngọc Bích thuộc thành phần thích Hoà Hợp Hoà Giải với VCmuốn cho văn nô VC gia nhập vào Văn Bút Quốc Tế

Sự việc được bàn tán trong Cộng Đồng đã cho tôi quyết định đi gặp ông Sơn Tùng. Tôi liên lạc với ông ST và mời ông đến tham dự sinh hoạt của Cộng Đồng VN tại Hoa Kỳ ở Washington D.C trong thời gian đó Thú thật mà nói, lần đầu gặp ông ST thấy dáng dấp rất lù khù ít ăn ít nói đã làm tôi nãn. Ông ăn nói chậm chạp không nói nhiều chỉ cho biết là bọn Hoà Hợp Hoà Giải đang len lõi vào nhánh Văn Bút của ông Viên Linh để giúp cho bọn nhà văn của VC tham gia vào Văn Bút Quốc Tế. Nghe vậy, tôi chẳng đắn đo gì và hứa sẽ đi Edinburgh giúp phía ông Sơn Tùng một tay.

Trở về Florida tôi tìm cách liên lạc với các nhà báo bên Edinburgh. Tại đây tôi được tờ Sun Daily của Anh Quốc và của Edinburgh yễm trợ tôi. Tôi giới thiệu ông Sơn Tùng với họ và chuẫn bị cho cuộc đi tranh đấu của mình

Theo luật lệ của VBQT muốn đi tham dự đại hội Văn Bút thì phải có tư cách Hội viên. Ông Sơn Tùng ghi danh tôi vào tổ chức Văn Bút Miền Đông Hoa Kỳ vì tôi đã từng là Chủ nhiệm kiêm chủ bút Tạp Chí Gọi Nhau từ năm 1989-2001, đã có xuất bản một Tập Truyện Chuyện Trắng Đêm và tập thơ Hạnh Ngộ. Như vậy là đủ điều kiện ắt có và đủ để trở thành hội viên cùng với lệ phí
Tôi tự đài thọ chuyến đi Edinburgh. Từ phi trường Edinburgh đến nơi tạm trú của phía ông Sơn Tùng không xa lắm.
Ngồi trên xe taxi tôi sợ xanh mặt vì cái kiểu lái xe rất khác ở Mỹ là ngồi bên tay phải với tài lượn qua, lượn lại của ông tài xế thì cả mật lẫn gan trong tôi lộn tùng xèo.
Đến địa chỉ nơi tạm trù, tôi được nhà thơ Hoài Việt đến từ Pháp chào đón niềm nở. Anh cho tôi biết là đang nấu cá kho khô miền Trung đãi tôi.

Tôi ở lại đó, một đêm. Sáng hôm sau theo phái đoàn vào Edinburgh University để tham dự đại hội. Sau phiên họp đầu ông Sơn Tùng cho biết VBQT không cho phía ông Sơn Tùng vào nghị trình họp ngày tiếp theo. Chiều hôm đó, tôi nói với nhà thơ Hoài Việt và nhà thơ Từ Nguyên là tôi sẽ tổ chức biểu tình phản đối. Hai ký giả của tờ Sun Daily cũng có mặt ở đó. Họ đồng ý yễm trợ cuộc biểu tình của chúng tôi.
Chiều hôm đó cả hai nhà thơ Hoài Việt và Từ Nguyên cùng tôi lên phố. Chúng tôi đi vào những thùng rác ở trên đường phố Edinburgh để tìm những tấm carton viết biểu ngữ, chuẩn bị cho cuộc biểu tình ngày mai.

Nhưng tối hôm đó ông Sơn Tùng cho biết họ sẽ cho phía ông Sơn Tùng vào nghị trình. Đồng thời yêu cầu phía ông Sơn Tùng phải ra thuê phòng ở ngoài khu vực Trường đại học Edinburgh

Tự ái dân tộc dâng lên. Tôi một mình đến gặp ông Chủ tịch Văn Bút Quốc Tế lúc bấy giờ là ông Ronald Harwood qua sự giúp đở của bà thư ký tại đây. Tôi thẳng thắn nói với ông ta sự hành xử của ông ta rất ấu trĩ. Chúng tôi trong cánh ông ST toàn là đàn bà từ Mỷ đến một nơi xa lạ như Edinburgh mà ông lại trục xuất chúng tôi ra khỏi khu vực này. Đây có phải là một hành động vô nhân đạo không? Sau đó, ông chấp nhận cho cánh ST ở lại trong Đại học Edinburgh.

Tôi về báo tin mừng cho những người trong phía ông ST biết là họ đã chấp nhận cho chúng ta ở lại trong trường Đại học Edinburgh là nơi họ đang tổ chức đại hội
Một điều buồn cười là sau khi được tin đó bà Nguyên Hương bảo tôi đi trả tiền phòng cho tôi, còn những người khác trong phía ST thì có quỹ của VBVNHN đài thọ. Tôi cười OK tôi sẽ đài thọ chi phí cho tôi

Sáng sớm hôm sau tôi đi ăn sáng với nhà thơ Hoài Việt và ông Từ Nguyên. Đi ngang mặt ông Trần Thanh Hiệp tôi chỉ đích danh là tên Việt gian Ông Hoài Việt ớn quá cho sự bạo mồm, bạo miệng của tôi bèn kéo tôi vào ngồi trong một góc để dùng điễm tâm. Tại đây chúng tôi lại bị một tên hội viên VB khác chửi xéo là đám người Việt Nam muốn chiến tranh thì về VN mà gây chiến. Không nên tạo chiến tranh trong VBQT.
Tôi bừng giận qua lời châm biếm nói xiêng nói xỏ của tên hội viên văn bút. Tôi cũng lên tiếng phản đối lại là nếu có bất hoà mà VBQT biết đãm trách công việc biết giải quyết sự việc thì làm sao mà xảy ra chiến tranh. Có chiến tranh đó là do VBQT bất tài. Thêm một lần nữa, nhà thơ Hoài Việt không kịp ngăn cản tôi bèn kéo tôi chạy
Nhưng tôi thì lại vui vì cho họ biết rằng dân VN không dễ gì ăn hiếp.

Chiều hôm đó, tôi đi dạo trong vườn hoa đại học. Hoa hồng nở to và tròn trịa nhiều cánh. Tại đây, tôi gặp phu nhân của ông Tổng Thư Ký VBQT là ông Alexandre Blokh. Nghe bà giới thiệu xong là tôi lobby bà về sự việc của phía ST và yếu cầu bà giúp đở. Sau đó tôi đến phòng bà để đưa cho bà tập Matter of Principal do ông Sơn Tùng soạn thảo. Bà vui vẻ nhận tập sách đó.
Trưa hôm sau tôi lại tìm đến bà để dọ xem tình hình của ông thực dân Blokh. Chưa đến phòng thì đã nghe trong phòng tiếng la lớn của ông Blokh Mẹc Xà lu xà là gì đó. Vì không hiểu tiếng Tây nhiều tôi về học lại cho nhà thơ Hoài Việt nghe. Hai ông Từ Nguyên và Hoài Việt cười tôi rồi bảo tôi bỏ qua chuyện bà Blokh đi. Sau đó tôi gặp hai trung tâm ở Kenya và Napel. Tôi đem sự bất bình của mình san sẽ với hai ông. Họ hứa khi vào họp họ sẽ lên tiếng.

Chiều hôm đó chúng tôi được biết cuộc bầu cử của VBQT ông Ronald Harwood thua. Người thắng cử chức Chủ Tịch Văn Bút Quốc Tế là nhà thơ Homero Aridgis người Mễ tây Cơ
Tối hôm đó phía thắng cử có party ở Tiệm Tầu trên đường First Ave. Còn phía thất cử của Ronald Harwood và Blokh thi xuống downtown.
Tôi mời hai nhà thơ Hoài Việt và Từ Nguyên đi dự cơm tối ở nhà hàng Tầu nơi phía thắng cử đang ăn mừng
Bàn ăn của chúng nằm ngang cùng bàn ăn của phía thắng cử. Trong buổi ăn đó, chúng tôi không có cơ hội gặp ông Chủ Tịch mới. Tuy nhiên nhà thơ Hoài Việt cũng có cơ hội tặng ông ta một tập thơ.
Trên đường về tôi buồn vô hạn và nãn vô cùng. Vừa thương mình vừa thương dân tộc nhược tiểu của mình. Sáng hôm sau tôi nghe nói là VBQT đã đời buổi điều trần của phía ông ST vào thứ hai và cũng là ngày cuối phiên họp.
Trưa đó tôi đến phòng của hai vợ chồng ông Tân Chủ Tịch nhưng ông bà đã đi rồi. Tôi ngồi lại trước phòng chờ ông bà về để đưa cuốn Matter of Principle của ông ST hầu hy vọng sẽ undermine ông ta phần nào. Sự việc buổi điều trần của phía ông ST bị dời là ông Ronald Harwood muốn chơi trò chuyền banh cho ông Tân Chủ Tịch giải quyết hầu ông có thể phủi tay về những sự việc mà VBQT đã đối xử bất công về phía ông ST
Ngồi chờ gần 5 tiếng đồng hồ mà bóng đôi uyên ương VB vẫn biệt tăm biệt tích. Tội nghiệp nhà thơ Hoài Việt qua bảo tôi thôi về đi chi cho khổ vậy Cô Hoa. Tôi hứa ngồi thêm nửa giờ nếu hai ông bà chưa về thì tôi sẽ về. Người đi qua lại hỏi tôi ngồi làm gì tôi bảo tôi đang thiền nên không quan tâm người qua lại. Họ nghe tôi ngồi thiền (mô Phật) thì họ cũng không lân la trò chuyện

Nhà thơ Hoài Việt về khoản 15 phút thì hai ông bà về. Vợ của ông Tân Chủ tịch VBQT là người Mỹ tên bà là Betty. Tôi đứng dậy chào hỏi ông bà và yêu cầu ông bà nhận tập tài liệu của ông ST. Tôi có nói với bà Betty là sự việc của VBVNHN là trách nhiệm của ông Harwood phải giải quyết nhưng khi ông ấy chuyển qua cho ông Tân Chủ Tịch là một hành vi thiếu trách nhiệm Tôi có nói thêm là ngạn ngữ Mỹ có câu as you make your bed, so you must lie on it. Đừng để ông Harwood make his bed then your husband lie on it is not right. Bà cười và nhận tập tài liệu Matter of Principal

Sau khi ông ST được điều trân sự việc và đã được sự chú ý của VBQT thì xem như phía ông ST đã thành công. Thì ra ông ST không lù khù như tôi đã tưởng
Sau đó về lại Mỹ ông Nguyễn Hữu Nghĩa có mời tôi giữ chức Tổng Thư Ký nhưng tôi không dám nhận vì sở trường sinh hoạt của tôi là Cộng Đồng.
Như tôi đã thưa với qúi vị là mục đích của tôi đền Edinburgh là để chận đứng sự gia nhập của bọn văn nô VC vào VBQT chứ không vì một ai mà cũng chẳng cho ai. Tôi xuất hiện ở Edinburgh chỉ muốn làm đồng bằng trước những ngọn núi đồ sộ của VBVNHN. Nhưng tôi lại là nạn nhân của những sự đố kỵ sợ rằng với sự xông xáo của tôi sẽ ảnh hưởng đến những vị trong VBVNHN. Đó là lý do tôi từ chối lời đề nghị của ông NHN và cho đến nay 20 năm tôi không bao giờ tham dự bất cứ một buổi họp nào của VBVNHN. Đó cũng đã làm yên tâm một vài cá nhân đã tưởng rằng chuyên đi Edinburgh của tôi sẽ có ảnh hưởng khó khăn cho họ.
 Nhưng chuyện 20 năm qua rồi. Ngồi đây viết lại chuyện xưa, tôi không cảm thấy buồn ở đó. Chỉ tiếc rằng tinh thần kết hợp giữa những người Việt Nam ở hải ngoại đã chưa được một lần đính ước với đời để bất cứ tổ chức chính trị nào cũng phải cô đơn, rã rời trên con đường trước mặt.
Riêng với nhà thơ Viên Linh tôi vẫn còn nợ ông một lời xin lỗi trong 20 năm qua, sau khi ông đã tận tình ra mắt sách cho tôi. Hôm nay, nhân cơ hội này tôi thành thật xin lỗi ông về hành vi không đẹp của tôi đã đối với ông khi tôi phải đi tranh đấu ở phía ST, mà tôi cho là chính nghĩa và chính nghĩa thì không thể nào bị mất.
Tôn Nữ Hoàng Hoa
25/11/2017
(còn một kỳ nữa)
__._,_.___

Posted by: TonNuHoangHoa 

Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân 01

$
0
0
Tng Thng Ngô Đình Dim:
Người Anh Hùng V Quc Vong Thân


Hàn Giang Trn L Tuyn


Hàng năm, cđến ngày 1-11, thì đa s nhng người  Vit Nam yêu nước chân chính, thì đu thy lòng xót đau khi hi tưởng v cái chết bi thương ca C tng Thng Ngô Đình Dim cùng nh v bào đ: Ông C vn Ngô Đình Nhu và Ông Ngô Đình Cn.

Và khi nhc đến s sp đ ca Nn Đ Nht Vit Nam Cng Hòa, qua các sách báo, thì mi người đã biết đến nhng kđã nhúng tay vào máu.

Song tiếc rng, ít ai  nói đến ba v Sĩ quan đã chết dưới c, ch vì h trung thành vi Chính Nghĩa Quc Gia, nên hôm nay,  người viết bài này mun nhc đến ba v Sĩ quan trung thành đó:

Trước hết, là Đi Tá Lê Quang Tung, Tư Lnh Lc Lượng Đc Bit và bào đ là Thiếu tá Lê Quang Triu.

Riêng Đi tá H Tn Quyn, Tư Lnh Hi Quân, thoát chy, nhưng sau đó cũng b chính thuc h là Hi quân Trung úy Nguyn Văn Lc, Sĩ quan tùy viên bn chết trên chiếc xe Traction màu đen. V cái chết ca Đi Tá H Tn Quyn thì nhiu người đã biết.
  

Không h có cái gi là “Cách Mng”:

T nhng k tng t xưng làcách mng”» trong cuc đo chánh ht vào ngày 11-11-1960, thường gi là “Nhóm Caravelle” do “ông” Lut sư Hoàng Cơ Thy đng đu. Song nhng người trong “Nhóm Caravelle” li nhn mt s tin là 500.000 đng, t tay ca mt người M tên Gouder thuc hãng buôn American Trading, đ làm “cách  mng”!

Đến cái gi là “Hi Đng Quân Nhân Cách Mng”. Sau khi giết chết C Tng Thng Ngô Đình Dim và Ông C Vn Ngô Đình Nhu, thì h cũng đã nhn t tay ca Lucien Conien ti văn phòng ca Đi tướng Lê Văn T vi s tin là sáu triu đng bc Vit Nam. Sau đó, hđã cùng nhau chia chác ăn ung vi nhng đng tin máu đó.

Như vy, c hai ln làm “cách mng”, nhng k này đu có nhn nhng đng tin thuê mướn ca ngoi nhân, đ giết chết v Tng Thng và cũng là v Tng Tư Lnh đu tiên ca Quân Lc Vit Nam Cng Hòa. Vì thế, nhng k này không bao giđược gi là “cách mng” c, mà thc cht h ch là nhng tay đâm thuê, chém mướn.

V Dương Hiếu Nghĩa, tôi xin trích nhng li ca cu Đi tá Nguyn Hu Du, trong cun sách Nh Li Nhng Ngày Cnh Tng Thng Ngô Đình Dim nơi trang 170:

“Còn thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa, dù ông có c ci chính, nhưng căn c vào hành đng ca ông, cũng như mt s nhân chng, ch có nhng người ngây thơ ti mc ngu xun mi tin là ông không nhúng tay vào v thm sát này. Ai đã ct công đi trong đoàn xe này? Ông có nhim v gì mà vào nhà th gp Tng Thng? Thiếu tá Vũ Quang (sau lên Đi tá) là người bn đng khóa vi tôi, và cũng đã phc v lđoàn mt thi gian, k vi tôi là chính mt anh đã thy thiếu tá Nghĩa va đi va lau bàn tay đm máu, và báo cáo vi Trung tướng Dương văn Minh (anh Quang bây gi cũng Hoa Kỳ). Mt h sĩ quan quân cnh (rt tiếc không nh tên anh), k vi tôi là cũng thy ông Nghĩa tay vy máu. Anh nói vi tôi bng ging rt cm đng là khi thy xác hai Ông, anh đã chy nước mt, không ng hai Ông chết mt cách thm thiết như vy.
Trung tá Nghĩa cũng là mt trong nhng ph thm ca tòa án “cách mng” đã kết án t hình ông Ngô Đình Cn. Như vy, cái chết ca ba anh em Tng Thng Ngô Đình Dim cũng đu có Trung tá Dương Hiếu Nghĩa nhúng tay vào”.

Riêng Trn Thin Khiêm, thì phi gi cho chính xác: Khiêm ch là mt tên Vit Gian, không hơn không kém.


Hi Đng Gian Nhân Phn Lon Giết người và Tng Tin:

Sau khi giết chết C Tng Thng Ngô Đình Dim và nh v Bào đ, nhng k này đã không tìm thy được mt chút gì đ gi là tài sn, ngoài mt chui Tràng Ht và na gói Bastos xanh!!! Bi thế, vn là nhng tay đâm thuê, chém mướn, nên nhng k này bèn nghĩ ra cách khác đ tng tin.

Người đu tiên, đã b chúng x bn ti khám Chí Hòa là Ông Ngô Đình Cn, vì ông không có tin đ chuc mng. H cũng đã giết chết Ông Phan Quang Đông, đđot mt s tin, mà ông Phan Quang Đông dùng đ lo cho các chiến sĩ mà do chính Ông và Ông Ngô Đình Cn đã đưa ra Bc đ hot đng.

Nhưng thy chưa đ, nên nhng k làm “cách mng” đã bt giÔng Huỳnh Văn Lang, là Giám Đc Vin Hi Đoái Quc Gia, và Bác Sĩ Bùi Kin Tín và mt s người na, đđòi tin chuc mng. Và ln này, hđã Tng được Tin. Bi, đ bo toàn sinh mng cho Ông Huỳnh Văn Lang, và Bác Sĩ Bùi Kin Tín, nên gia đình ca nh vđã phi “cúng dường” hết nhng gì mình có. Vì thế, nên hôm nay, chúng ta còn đc được nhng dòng ca Ông Huỳnh Văn Lang viết v Nn Đ Nht Vit Nam Cng Hòa


Nhng li ca k thù đã nói v C Tng Thng Ngô Đình Dim:

Trong mt ln, ông Mc Namara đến Hà Ni, ông đã nghe Võ Nguyên Giáp nói vi các “đng chí” ca Giáp:

“Không khi nào Người M kiếm được mt người th hai hu hiu nhưÔng NgôĐình Dim”.

Lut sư Nguyn Hu Th “Ch tch Mt trn Gii phóng min Nam” đã tuyên b:
“K thù ca ta b yếu đi v tt c các phương din: quân s, chính tr và hành chánh… H thng ch huy b xáo trn và yếu đi vì nhng v thanh lc … nhng trưởng cơ quan cnh sát và mt v, nhng cơ quan có nhim v bo v chếđ và đàn áp phong trào cách mng b loi… Binh lính, sĩ quan, viên chc quân đi… hoàn toàn mt hướng; h không còn tin tưởng cp ch huy ca h và không còn biết phi trung thành vi ai… V phương din hành chánh, s yếu đi ca k thù càng rõ hơn na. Nhng t chc chính tr phn đng… đã mang li cho chếđ mt s ym trđáng k, b gii tán loi b. Và tht là mt món quà trên tri rơi xung”.


Người ngoi quc đã viết v c Tng Thng Ngô Đình Dim:

Trong cun sách: Bàn Tay Hoa Kỳ. Cái chết ca Ông Dim; ca Tác gi Eleen J. Hammer nơi trang 156, người viết xin lược trích:
“Các sư sãi by gi dùng đòn tâm lý đđánh phá chếđ. H công b m ca ông Bu Hi, mt n pht tđã ri Huế vào sài Gòn đ t thiêu cho ca Pht. Li đe da t thiêu ca m mt khoa hc gia ni tiếng đã to thêm xôn xao cho không khí vn đã căng thng.

Các sư sãi li dng s kin đó, đ tuyên truyn sut my tun lin. Ni bt nht, là cuc hp ti chùa Xá Li, người ta c lp đi lp li nhng li đe da t thiêu này mãi”. Nhưng ông Bu Hi li nói: “Trong nước đu công nhn tài ba ca Ông Ngô Đình Nhu. Ý nguyn ca Ông có thđược xem là mt nhà son tho kế hoch, nhưng công vic hàng ngày đu do Tng Thng ph trách”.

Khi Hilsman hn hc nói v tin đn có thương lượng vi Hà Ni, thì Đc s Bu Hi bo ông không không tin có chuyn y. Có chăng Ông Nhu ch da. Nhưng không nên dùng thđon y. Ch có Ông Dim đáng làm Tng Thng. T trước ti gi, chưa có mt nhân vt nào kh kính nhưÔng Dim.

V th lãnh tài ba và xut sc nht ca Vit Nam là c Tng Thng Ngô Đình Dim, và đáng lý Vit Nam Cng Hòa không mt, NU Ông Dim không b lt đ”.


Ông Ngô Đình Nhu có “đi đêm” vi Hà Ni hay không?

T trước đến nay, đã có rt nhiu k c nói rng: Ông Ngô Đình Nhu đã “đi đêm” vi Hà Ni, nào là gp Trn Đ, gp Phm Hùng, gp Hai Lương tc TĐình Đ

Nhưng theo các v tng cnh Tng Thng Ngô Đình Dim và Ông Ngô Đình Nhu, thì điu này, li do chính ông Ngô Đình Nhu tung ra. Giđây, Tng Thng Ngô Đình Dim đã đi vào lch s, nên không ai có th biết rõ hư thc như thế nào.

Vy, ngoài nhng li ca Đc s Bu Hi, thì còn có nhng li ca Thiếu tướng Hoàng Lc, Ch huy trưởng Trung tâm Hun luyn Quang Trung, Th trưởng B Canh nông và Tư lnh phó quân đoàn 1; và ca Đi tá Hà Mai Vit, Tnh trưởng tnh Qung Tr, Tham mưu trưởng Sưđoàn 25 B binh, trong cun sách:  Nam Vit Nam 1954-1975. Nhng S Tht Chưa h Nhc Ti, nơi trang 253, đã viết:

Đòn hip thương Ông Nhu tung ra nhm mc đích làm cho Hoa-Thnh-Đn ht hong phi thay đi thái đ và tiếp tc ng h Tng Thng Ngô Đình Dim, nhưng Ông đâu ng là CIA đã biết rõ ni v.  Ông Nhu đã chui vào cái by do chính Ông giăng ra, làm sp đ c chếđ, sát hi c mt gia đình, đưa min Nam Vit Nam ti tình trng hn lon, và sau cùng đã lt vào tay Cng-Sn ch vì thiếu người lãnh đo có tm vóc và uy tín”.


Tng Thng Ngô Đình Dim đã đi đến nhà ông Mã Tuyên bng cách nào?

Như nhiu người đã tng đc các sách báo t trước 30-4-1975, đu đã biết Đi úy Đ Th và ông Cao Xuân V  là hai người đã đưa C Tng Thng Ngô Đình Dim và Ông Ngô Đình Nhu đến nhà ca ông Bang trưởng Mã Tuyên, người đng đu cng đng người Hoa trong Ch Ln.

Điu này,  cũng trong cun sách: Bàn Tay Hoa Kỳ. Cái Chết Ông Dim ca tác gi Eleen J. Hammer, nơi trang 277 đã viết:

“Sau khi Tri sp ti. Hai anh em ra đi. Lúc y vào khong 7 gi 30 ti. Hai ông băng qua sân Tennis khong c trng quanh dinh đến mt ca hông nh bên m ra đường Lê Thánh Tôn. Nơi đó, có mt chiếc xe chc sn. Cùng đi theo hai người có Cao Xuân V, Th lãnh Thanh niên Cng Hòa và Đ Th”.

Ông Cao Xuân V hin đang có mt ti Hoa Kỳ. Và trong cun sách: Nh Li Nhng Ngày Cnh Tng Thng Ngô Đình Dim, ca Đi tá Nguyn Hu Du nơi trang 187, Ông cũng đã ghi li nhng li ca Ông Lê Công Hoàn, lúc đó là Đi úy Tùy viên cnh Tng Thng như sau:
“Vn theo li Đi úy Hòan, c nhiu ln mun gp Thiếu tướng Khiêm, nhưng ông Khiêm tránh né. Tđu chí cui, c luôn nhc tránh đ máu, như anh đã gi đin thoi cho tôi nhiu ln. C s tôi nóng ny, nếu tn công vào Tng tham mưu thìđ máu, và nh chết các tướng lãnh đang hp. Anh Hoàn k tiếp:
Lúc anh trình xin tn công Tng tham mưu thì nhiu người đng ý. C la ông Cao xuân V vì quá st sng, rng c là Tng tư lnh quân đi, mà là ra lnh cho quân đi đánh nhau sao được. Tôi nghĩ c mun t chc cho êm đp, đ anh em không đ máu.

Thế sao anh không đi theo c? Tôi hi.
Đu tiên cđưa cái cp cho tôi, và tôi mun đi theo c, nhưng Đ Th xin đi vi c, vì nó chưa có gia đình, mà tôi có v con. Nó s nếu phi đi xa, ai lo cho v con tôi. C không nói gì, và Th ly cái cp đi theo”.

Người viết cũng biết đa s nhng người có biết đc sách báo t trước ngày mt nước, đu đã biết không h có cái đường hm nào hết, đ cho C Tng Thng Ngô Đình Dim và Ông Ngô Đình Nhu đi đến nhà ca ông Mã Tuyên.

Tuy nhiên, sau khi chia chác nhng đng tin máu ri, thì lũ Hi đng gian nhân phn lon và mt lũ bt lương đã ba đt ra cái đường hm và còn nhiu th khác na. Mc đích là đ làm mđi mt tm gương quá toàn bích. Nhưng lch s vn công bng, nên trên quđa cu này, chng có mt k nào làm được nhng chuyn vô lương y.


Đi sng ca C Tng Thng Ngô Đình Dim:

Sau ngày, 1-11-1963, thì nhng người có biết đc các sách báo, đu đã thy được cái tm phn g, không có nm, ch tri chiếc chiếu thô sơ, và mt chiếc gi mây, được đt trong mt căn phòng, mà nó còn t hơn cái căn phòng ca người Vit t nn chúng ta đang . Đó là “chiếc giường” đ ng lưng ca Tng Thng Ngô Dình Dim ban đêm cũng như ban ngày. Còn nhng ba ăn hàng ngày thì ch có cơm và mt món cá kho mn, mt đĩa rau lang luc hoc thêm món canh do mt người già đng hương ca Tng Thng nu.

Qu tht, trên thế gian này, không có mt v lãnh đo đt nước nào mà li có mt cuc sng Thanh-Bn như C Tng Thng Ngô Dình Dim.


Pht Giáo n Quang Và Cái Chết Ca C Tng Thng Ngô Đình Dim:

Đ chng minh cho nhng hành vi làm gic ca Pht giáo n Quang, ngoài nhng tên gic như: Thích Trí Quang, Thích Trí Th, Thích Thin Minh, Thích Trí Dũng, Thích Thin Hoa, Thích H Giác, … v…v… còn có Thích Nht Hnh và Võ Văn Ái vi cun ngy thưHoa Sen Trong Bin la” do chính Võ Văn Ái viết li ta, và đã phát hành rng rãi ti hi ngoi, vào đu thp niên 1960; là nhng nhát dao chí mng mà Võ Văn Ái và Thích Nht Hnh đã đâm xoáy vào phía sau lưng ca tt c các v là Quân-Cán-Chính Vit Nam Cng Hòa đang ngày đêm đi đu vi gic thù cng sn

Song chưa hết, vì còn cun ngy thư th hai ca Thích Qung ĐNhn đnh nhng sai lm tai hi ca đng cng sn Vit Nam đi vi dân tc và Pht giáo Vit Nam Thng nht”, cũng do Võ Văn Ái viết li gii thiu và phát hành, trong đó có nhng điu nó chng h có liên quan gì đến cái ta đ ca cun sách như sau:
 “Chính quyn ông Ngô Đình Dim càng ngày càng tr nên đc tài, gia đình tr và có tính kỳ th tôn giáo, nên ít được lòng dân. Sau khi đã tiêu dit các tôn giáo khác, như Cao Đài, Hòa Ho, năm 1963, ông Ngô Đình Dim ra tay đàn áp Pht giáo, toàn th tăng ni Pht t min Nam đã phi đng lên chng li đ bo vđo pháp. Đến tháng 11-1963, chếđông Ngô Đình Dim b lt đ”.

Ri đến ngy thư th ba li cũng do Võ Văn Ái viết li gii thiu và đã đăng trên báo Quê M”  s 113, trang 06, tháng 06 năm 1995, vi cái ta đ:
Bng đôi chân ca mình mi người hãy đi lên”, ca Thích Đc Nhunguyên Tng thư ký Vin Tăng Thng Giáo hi Pht giáo Vit Nam Thng Nht” tc n Quang. Mđu Thích Đc Nhun đã viết:
Tôi viết nhng dòng ch dưới đây thân gi nhng tâm hn luôn luôn thao thc đến tin đ Dân tc và Đo pháp, dù bn hin trong nước hay ngoài nước, xin hãy hướng lên Đc Pht t bi cao c nguyn cu cho T quc và đng bào thân yêu ca chúng ta: sm chm dt mi hn thù, biết tha th và yêu thương nhau đ cùng chung sc chung lòng góp phn xây dng đt nước Vit Nam Quang Vinh”. (sao nghe nó sc mùi cng sn, lúc nào và cái gì cũng dùng hai ch quang vinh”.)

Nhng li nói trên ca Thích Đc Nhun, cũng do Võ Văn Ái viết li gii thiu và ph biến, t tháng 6 năm 1995; đây đích thc là li kêu gi mi người hãy xóa b hn thù mà Hòa hp- Hòa gii vô điu kin vi Vit cng, mi quý đc gi hãy đc thêm mt ln na:  …dù bn hin trong nước hay ngoài nước, hãy sm chm dt mi hn thù, biết tha th và yêu thương nhau đ cùng chung sc chung lòng góp phn xây dng đt nước Vit Nam Quang Vinh”.

Đến trang s 09, Thích Đc Nhun viết tiếp:
Năm 1963, Pht giáo Vit Nam phát khi cuc vn đng chng chếđđc tài gia đình tr Ngô Đình Dim, đòi t do và bình đng tôn giáo và được toàn dân t Bc chí Nam ng h. Bo quyn mang đc tính kỳ th tôn giáo sp đ. Giáo hi Pht giáo Vit Nam Thng nht được thành lp”.

Nên ghi nh, vào đi hi thng nht Pht giáo năm 1981, Thích Đc Nhun đã được bu lên ngôi Pháp ch Giáo hi Pht giáo Vit Nam cng sn”.

Qua nhng li ca chính Thích Đc Nhun đã viết. Thì rõ ràng là Thích Đc Nhun đã công khai nhn trách nhim ca Pht giáo n Quang vi câu nói: Pht giáo Vit Nam phát khi cuc vn đng chng chếđ…”  là đđánh đ Nn Đ Nht Vit Nam Cng Hòa. Điu quan trng hơn c là: đã được toàn dân t Bc chí Nam ng h”. Như thế, đã quá rõ ràng, đã quá sáng t, đ cho mi người hiu được rng: Pht giáo n Quang phát khi cuc vn đng chng chếđ và đã được toàn dân t Bc chí Nam ng h” Nghĩa là gm c cng sn Bc Vit.

Ngoài ra, còn nhiu bng chng khác như Thích Trí Dũng đã cy np m ca Ông Ngô Đình Cn đ b súng đn vào, và đã nuôi giu c lđoàn 316,  Bit đng thành Sài Gòn-Gia Đnh ca tên tướng vit cng Trn Hi Phng, Nguyn Văn Bá… mà tôi đã chng minh qua bài: Tưởng Nim Bn Mươi Năm Cuc Thm Sát Tết Mu than: 1968-2008.


Ngn “La T Bi”:

Người viết nghĩ rng, có th lp tr sau này s không hiu được xut x ca bài thơLa T Bi” mà Pht giáo đã ly làm kinh nht tng. Do vy, nên tôi t thy cn phi nói thêm:
Bài thơLa T Bi” mà Pht giáo đã nói là ca thi sĩ Vũ Hoàng Chương, đã viết đ ca tng khi Hòa thượng Thích Qung Đc khi b Nguyn Công Hoan dân biu lưỡng triu bc t bng cách tưới xăng lên người, ri châm la đt cho đến chết theo lnh ca Hà Ni. Và Pht giáo đã dùng bài thơ này làm kinh nht tng; thì nhân đây, tôi xin “cng hiến” cho Pht giáo thêm mt bài thơ khác, vì nó cũng cùng mt tác gi là thi sĩ Vũ Hoàng Chương.

Bài thơ này, đãđược chính thi sĩ Vũ Hoàng Chương đãđng lên và tđc ngay trong ngày Đi Hi Văn Hóa Toàn Quc t ngày 06 đến 15 tháng 01 năm 1957, ti Tr S Quc Hi, Sài Gòn.  Đây là mt Đi Hi ln, nên ngoài phái đoàn Vit Nam, thì đã có nhiu phái đoàn ca các nước đến tham d như: Phái đoàn Thái Bình Dương T Do ca Đc Cha Raymond De Jeager, Pháp quc, phái đoàn văn hóa Trung Hoa Dân Quc, Nam Hàn, Phi Lut Tân.

Tưởng cũng nên nhc li, trước khi ngâm bài thơ ca chính mình, thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã nói:

“Xưa tôi làm thơ say nay tôi làm thơ tnh. Ti Đi Hi Lch S này, tôi xin đc mt bài thơ. Tôi làm bài này đ cm tác thi cuc nhân có cuc Trưng Cu Dân Ý Suy Tôn Ngô Chí Sĩ.

Và đây là nguyên văn ca bài thơ ca cùng tác gi bài “La T Bi”:

“Lò phiếu trưng cu, mt hin linh
Đt lò hương, gi mng bình sinh
T nay trăm h câu an lc
Đàn khúc đm Dao, rượu chén Quỳnh!
Có mt ngày ta tr li cđô
Lưỡi lê no máu ra Tây H
Trên tng Chí Sĩ bàn tay vy
Đi đnh thăng Long, mt bóng c”.

Trên đây, là bài thơ mà cũng là nhng dòng “tâm huyết” nhưLa T Bi” ca thi sĩ “lúc tnh, lúc say” là Vũ Hoàng Chương.

Vy, Pht giáo hãy vì tác gi ca bài thơLa T Bi” mà đem ph vào nhng nt nhc, đ cho dù nó không tr thành kinh nht tng nhưLa T Bi”, thì ít ra nó cũng tr thành mt bài D Tng, đ cho người đi còn nh mãi đến thi sĩ Vũ Hoàng Chương, tác gi“lúc tnh, lúc say” đã viết c hai bài thơbt t”.

Tng Thng Ngô Đình Dim:
Người Anh Hùng V Quc Vong Thân 02

Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân 2

$
0
0
Tng Thng Ngô Đình Dim đã b nhiu hàm oan:


Hàm oan th nht:

Chc nhiu người còn nh cái chết ca Tướng Lê Quang Vinh, tc Ba Ct, mà nhng k bt lương kia đã c tình gieo tiếng oán cho Tng Thng Ngô Đình Dim.

Mt ln na, người viết xin trích li nhng li ca tác gi Nh Lang, ông là v C vn ca Tướng Trình Minh Thế, người đã quyết đnh nhanh và đúng khi rút súng dí vào tướng Nguyn Văn Vđã theo lnh ca Pháp dùng bo lc loi tr Th tướng Ngô Đình Dim, đđưa tướng cướp By Vin lên thay thế ngôi v Th tướng! Ông cũng là người thân thiết ca Tướng Lê Quang Vinh.

Trong cun sách Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thế, nơi trang 181-1983-183- 184, tác gi Nh Lang đã viết:

 “Dưới con mt ca tôi, tướng Lê Quang Vinh, t Ba Ct (vì mt mt ngón tay khi còn ít tui) qu là người có chí khí anh hùng, có lòng vi đt nước. Ngoài cái tính tình ci m riêng không k, ông còn có mt tâm hn phóng khoáng, bt v li. Đng trên lp trường quc gia mà xét, Tướng Vinh là mt trong nhng ct tr Min Nam gi vng thành trì chng cng. Tiếc rng đi ông đã chm dt bng mt cái chết đau thương năm 1956. K ch mưu không ai khác hơn là Nguyn Ngc Thơ, người quê quán min Tây, nhưng li mc phi mi thù bt cng đái thiên ca khi Pht giáo Hòa Ho, sau khi sp đt bt cóc Tướng Lê Quang Vinh đ x ti Nguyn Ngc Thơđng trên thế chính quyn, mà đã làm mt vic mù quáng. Cá nhân C Tng Thng Ngô Đình Dim, theo tôi biết, không h có ý đnh sát hi Tướng Lê Quang Vinh, mà ch mun thương lượng đón Vinh v vi mình, như Trình Minh Thế vy, đ tăng cường hàng ngũ quc gia chng cng. Nhưng Nguyn Ngc Thơ vì mun lp công nên tý t chc bt Vinh. Sau khi bt được ri, l nm trên cái thế cưỡi đu voi d, nên gây áp lc và đt li dèm pha vi chính phđ Vinh b chém đu.

Tôi va nói Nguyn Ngc Thơ mun lp công vi C Tng Thng Ngô Đình Dim nên tý t chc bt Vinh. Sau này, nh mt tình c lch s, tôi biết thêm rng Nguyn Ngc Thơ c bt và x ti Vinh cho bng được là do mt áp lc bí mt khác, mà bui đương thi chc hn Tng Thng Dim và C Vn Nhu đu không ng ti. Đó là bn “Gii Phóng Min Nam”. Qu thc ông cu Đc ph s Nguyn Ngc Thơ chng nhng là mt phn tđược lòng người Pháp thu xưa, mà li có mi liên h cht ch vi bn Cng Sn, ngay khi chúng chưa thành lp cái gi là “Mt trn Gii phóng min Nam”. Thơ có người cháu rut, gi ông ta bng chú, nm trong t chc Vit Cng, và làm vic sát cánh vi mt n cán b VC cao cp tên là “By Tho”. Mđàn bà nguy him này mang mt vết tho dài trên mt, đi cái lt đ tĐc Pht Thy Tây An, được cng sn ct c sang bên phn đt Cao Miên lp mt căn c liên lc, va đưa đón người ca chúng qua li trên sông Cu Long, va thu thp tin tc. Nguyn Ngc Thơ li giao du thân mt vi Bác sĩ Lê Văn Hoch, cu th tướng Chính ph“Nam Kỳ T tr” hi 1945-1946, ni tiếng v cái thành tích xúi dc đng bào Min Nam ngược đãi đng bào min Bc. Bác sĩ Hoch li là cu rut ca tên Vit cng đu s Huỳnh Tn Phát, dĩ nhiên là Thơ vi Phát không xa l gì.

Vì Nguyn Ngc Thơ có mi liên h vi cng sn như thế, nên ngay trong thi kỳ làm Th tướng cho Dương Văn Minh, ông ta không h s st, thường lui v Long Xuyên sng hàng tun l mà vn bình yên vô s. Tht là d hiu khi Nguyn Ngc Thơ bt x ti Tướng Lê Quang Vinh là đã thi hành lnh ca bn “Gii Phóng”, vì tướng Vinh là mt chiến sĩ chng cng có thành tích. Và cũng tht d hiu ti sao nhóm thiên t Dương Văn Minh đã không đ k Nguyn Ngc Thơ mt cu Phó Tng Thng – mà còn đt Thơ lên ghế Th tướng, ngay sau khi chúng h sát Tng Thng Ngô Đình Dim. Bui đương thi, dư lun chưa hiu biết, nên coi Thơ là k la thy phn bn, va ngôi Phó Tng Thng ca chính quyn cũ, đã li tr nên Th tướng ca chính quyn mi ngay tc khc. Thc ra, Thơ nào có phn bi ai? Mà Thơ ch là hng tay sai đc lc ca c thc dân ln cng sn đó thôi.

Dư lun dường như xem thường vai trò ca Nguyn Ngc Thơ, màít đ cp ti ông ta. Ch thc ra, Nguyn Ngc Thơ mt hng người nguy him “nht lé, nhì lùn”, đã góp mt phn không nh vào s sp đ ca Min Nam”.


Hàm oan th hai:


Th Tướng Ngô Đình Dim đang gn lon Thiếu Tướng cho Tướng Trình Minh thế vào ngày 13-2-1955. Đ ri chưa đy ba tháng sau Tng Thng Ngô Đình Dim đã ôm thi hài ca Tướng Thế, hôn lên mt, mà khóc thương cho mt chiến sĩ Quc Gia đã ngã xung bi tên tay sai ca Pháp: Mai Hu Xuân.


Đó là cái chết ca Tướng Trình Minh Thế. Xin kính mi quý đc gi hãy tr li vi tác gi Nh Lang, v C vn bên cnh Tướng Trình Minh Thếđã viết tiếp trong sách Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thế trang 342 - 347:

“Tướng Thế mt lúc 7 gi chiu mùng 3 tháng 5 năm 1955. Ông b mt viên đn Carbine duy nht bn vào l tai bên phi xuyên thng qua mt trái, tròng mt bay mt. Khói đn còn dính bên tai, chng t k sát nhân phi đng gn lm nên mi chính xác như vy. Mt con mt còn li nhm nghin, hàm răng gi ca ông cũng đã bay đâu mt. Theo li Đi úy T Thành Long báo cáo, và chính tôi cũng được Long dn đi khám trn, thì mt vài phút  trước khi Tướng Thế b h sát, ông đang đng cnh mt bc tường hoa đã đ nát (ngay dưới chân cu Tân Thun, phía Sài Gòn đi xung, phi vòng theo mt con đường nh v phía tay trái mi ti được nơi y). Ông đưa tay ch tr, ra lnh cho quân nhà bn vào mt chiếc Frégate đu bên kia cu mà ông nghi là ca Pháp gi v nm đó đ làm hiu cho đi phương bn v phía ông. C theo v trí k trên, thì viên đn đi xéo t bên phi phía sau, trúng ngay l tai, mà người bn ra viên đn y không th cách xa hơn 10 thước, và t đã núp dưới chân cu, sau lưng mc tiêu Tướng Thế chết gc tc khc, không kp tht ra mt li nào. Gia lúc y, thì quân Liên Minh đang tiến qua cu, mt chiếc xe Jeep b bn hng, nm chết gia cu, theo li tường thut ca Đi úy Nguyn Tn Ước.

… Mt lúc sau, Th Tướng Dim và C vn Nhu đu đòi ra thăm. Nhưng chúng tôi thành khn khuyên hai nhân vt quan trng y là xin hãy đi ti sáng hôm sau, chđng đến gia đêm khuya, vì thành ph Sài Gòn đang có biến, an ninh không được bo đm.

Thế là t m sáng hôm sau (4-5-1955) đin đường chưa tt, Th tướng Dim, C vn Nhu, cùng toàn b ni các và B Tham Mưu (do Tướng Lê Văn T hướng dn), đu t tu đông đ trên căn gác nhđường Trương Minh Ging.

… Th tướng Ngô Đình Dim tc thì có mt c ch làm anh em chúng tôi vô cùng xúc đng và còn nh mãi ti bây gi. Ông đm đìa nước mt, cúi xung ôm ghì ly thi hài Tướng Thế, ri hôn ngay trên mt người chết. Tiếp đó, ông ngt xu luôn. Mi người ht hong, vi vàng tìm cách cu cha, mãi mt lát sau Ông mi hi tnh, và ri khóc. Còn Ông Nhu thì quỳ bên giường, va nm tay người chết va kêu than “Anh Thếơi! vi mt ging ai oán đy nước mt. Chúng tôi tht s không ng Th tướng Ngô Đình Dim li đau khđến mc y. Ông như người mt mt người rut tht yêu quý nht trên đi!

Ngày mng 6 tháng 5 được n đnh là ngày c hành tang l cho C Trung tướng Trình Minh Thế. Đúng 9 gi sáng hôm y, Th tướng Ngô Đình Dim đích thân đc điếu văn trước linh cu, by giđã được chuyn ra ngoài công trường Tòa Đô Chính. Tiếng nc n ca Th tướng Dim li vang lên trong máy vi âm. Sau đó, quan tài được đt trên mt chiếc thiết giáp ph Quc Kỳ, lìa khi Sài Gòn, tiến theo con đường lên Tây Ninh. Th tướng Ngô Đình Dim tin theo linh cu ti gn ch Sài Gòn mi quay tr li.

… Trước hết, các thành phn không ưa C Tng Thng Ngô Đình Dim cho rng ông Dim hoc ông Nhu đã nhúng tay vào máu, tr kh mt người tuy có công vi chính quyn, nhưng li rt “nguy him” cho chính quyn. Thú tht, ngay bui đu, lòng tôi cũng đã có nghi ngy. Nhưng ri tôi li t bác b ngay. Xét v lý thuyết, C Tng Thng Dim không di gì vi vàng cht đt chân tay mình bng cái chết ca Trình Minh Thế, ngay gia lúc đi phương đang trit đ lũng đon tình hình, khuynh đo chính quyn. dù qu tht Trình Minh Thế có “nguy him” chăng na, thì cũng vn chưa phi lúc đ ra tay. Uy danh Trình Minh Thế còn đang hu ích đi vi chính quyn…

1 - Pháp hết sc căm thù Trình Minh Thế và đã công khai lên án t hình khiếm din hi 1951, khi Trình Minh Thế va ra khu. Vic này tht d hiu, vì chng nhng Trình Minh Thế lp chiến khu chng Pháp công khai, mà trước đó không bao lâu, chính Trình Minh Thếđã ch trương vám sát Tướng Chanson và Thái Lp Thành, giao cho thuc h thân tín lúc by gi là Đi úy Văn Thành Cao, Ch Huy Trưởng Quân Đi Cao Đài ti Sa Đéc, thi hành công tác mo him này

 2 -  Mt Thiếu tá phi công ca Pháp b Trình Minh Thế bn chết, khi viên phi công này bay thám thính trên chiến khu Bù Lu.

 3 - Hai qu bom khiêu chiến ca Liên Minh ti Sài Gòn ngày mng 9 tháng 1 năm 1952, là mt cái tát đau đn vào mt nhà cm quyn Pháp, báo hiu cho Pháp biết Trình Minh Thế là mt đch th li hi, cn phi tr kh bt c lúc nào.

4 - Hai tên chđn đin người Pháp ti Tây Ninh b Trung tá Nguyn Trung Tha bt được và h sát hi cui năm 1954. Pháp vô cùng phn ut, nhĐc H pháp Phm Công Tc phi đn bi này n.

   Mai Hu Xuân là mt nhân viên tình báo ni tiếng phc v cho quyn li ca Pháp Vit Nam. Tên này chưa h ra trn mc bao gi, mà vn lên ti cp Tướng ca Pháp, đ biết hn ta được lòng tin cy ca Pháp như thế nào. Các tin tc thu lượm được cho hay Mai Hu Xuân đã t chc sai người theo dõi Trình Minh Thế t khi Thế mi v thành, và khi biết Thế thân hành ra ch huy mt trn ti cu Tân Thun, thì Mai Hu Xuân sai b h phc sn dưới cu, tha lúc chiến sđang sôi ni hn lon, bn ngay mt phát súng  Carbine tđàng sau ti, ri biến vào nhà dân gn đó.

Và câu kết lun ca tôi là Trình Minh Thếđã b mình vì thc dân Pháp, ch chng ai khác. Trình Minh Thế bám sát bi tay sĩ quan tôi t ca pháp Th phm chính thi hành vám sát kia chính là Tướng Mai Hu Xuân, người mà tám năm sau đã thay mt bn Dương Văn Minh đã h sát c hai Ông Dim-Nhu”.

Trên đây, là nhng li ca tác gi Nh Lang đã viết. Tiếc rng, Ông đã ra đi khi chưa biết đến cun sách:“Soldats Perdus et Fous de Dieu – Indochine 1945-1955” Tác gi là mt người Pháp tên Jean Larteguy.

  Qua cun sách này,  tác giđã k rõ v cái chết ca Tướng Trình Minh Thế, là do mt Đi tá tình báo tên là Savani ca Pháp đã t chc ám sát, đ tr thù cho ch Tướng Chanson đã b Tướng Trình Minh thế bn chết.

Kính mi quý đc gi cùng đc nhng s tiết l ca Đi Tá Savani (tình báoca Pháp) là mt viên Trung Úy như sau:

“C'est moi qui ai tué Trinh Minh Thế. Non, je ne tenais pas la carabine, mais j'avais tout préparé. Il fut tué d'une seule balle en pleine tête, par l'un de mes hommes, sur le pont de Bình Đi. Le coup n'est pas parti de la vedette. Cet homme put ensuite disparaitre sans difficuté. Son nom ne vous dirait rien. Disons qu'il portait ce jour- là les galons de lieutenant. À l'exception de la bande à Lansdale, tous me furent reconnaissants de son exécution. Y compris Dim qui n'aurait pas duré longtemps si Thế n'avait pas disparu. Je L'ai fait exécuter, non pour faire plaisir à Dim ou aider les Bình Xuyên, mais pour venger le général Chanson, comme je me l'étais juré”.  (Jean Lartéguy,  “Soldats perdus et fous de dieu”, (pages 244-245)

Dch:

“Chính tôi đã giết Trình Minh Thế. Không, tôi không đích thân cm cây súng carbine đó,  nhưng tôi đã chun b mi vic chu đáo. Thế b giết bng mt viên đn duy nht bn ngay vào đu, do mt người trong nhóm thuc h ca tôi bn trên cu Bình Đi. Viên đn này không bn t tàu vedette. Tên thuc hđó biến mt sau đó, không có gì là khó khăn. Cái tên ca hn cũng chng cn nói lên làm gì. Có th nói rng, ngày hôm đó, hn ta mang lon Trung úy. Ngoi tr phe nhóm ca Lansdale, còn tt cđu biết ơn tôi v v hành quyết Thế. K công Dim là ngừơi s khó tn ti lâu dài nếu Thế không biến mt. Tôi ra lnh hành quyết Thế, không phi đ làm vui lòng ông Dim hoc đ giúp bn Bình Xuyên,  mà chính là đ tr thù cho Tướng Chanson, như tôi đã t th tht vi lòng”. (trang 244-245).

Tài liu b Jean Lartéguy ghi sai là cu Binh Đi thc ra là cu Tân Thun.

Nhưng chúng ta nên hiu là Thiếu Tá Savani cũng chđược phúc trình chính thc là 1 viên đn, hung th không di gì phúc trình 2 viên đn (điu ny khiến nó b khin trách, vì thông báo chính thc là Tướng Thế b bn s và chết vì 1 viên đn). Chính quyn cũng chđược thông báo là 1 viên đn (do T Thành Long).

Viên Trung Úy mà Savani nói là “người Vit ch không phi là người Pháp”, cho nên nó d trà trn vào đám đông đang hn lan trong lúc cái tin sét đánh ngang mày: Tướng Thế b t thương!

Chúng tôi vn nghi cái tên Giám sát ny là Mai Hu Xuân, vì bn mt thám ca Pháp vô cùng hung ác và thâm mưu, chúng làđi ha ca dân tc ta t thi Pháp thuc. Chúng còn tác hi trong thi Đ Nht và Đ Nh VNCH.

Tôi nghi có 2 sĩ quan ca quân đi quc gia (chuyn t V Binh Đòan, tc lính người Vit do Pháp tuyn m, đ có lính giúp quân đi Pháp mà đánh vi Vit Minh) xin lên ngi xe vi Tướng Thế (mà Tướng Thế lm tưởng chúng là người ca Th Tướng Dim phái đến). 2 tên ny (mt Trung Tá là Mai Hu Xuân và mt viên Trung Úy) còn hành đng cho quân đi Pháp mc dù đã chuyn giao cho phía Vit Nam. 

Tên đóng vai trò giám sát s rình cơ hi thun tin nht mà ra hiu cho tên hung th ngi v trí ra tay ám tóan. Tướng Thếđang lo mt trn không đý gì đến hành vi ca chúng, mà ông tưởng lm là bây gi quân đi VN và Cao Đài là “người mt nhà”. Bt c người nào Min Nam vào thi bui đó cũng lm tưởng như vy.

Cho nên hung th ngi rt gn Tướng Thế, ngi ngay sau lưng ông, nó ra tay chp nhóang, các vết thương ch rõ tm bn rt gn. Cho nên du n ca các vết thương nói lên điu đó.


Hàm oan th ba:

Là cái chết ca Ông H Hán Sơn, mà nhiu người cũng đã cho là do Tng Thng Ngô Đình Dim. Vy, kính mi quý đc gi hãy tr li vi tác gi Nh Lang cũng trong cun sách: Phong Trào Kháng Chiến Trình Minh Thế, nơi trang 296:

“Ngày 15 tháng 2 năm 1956, Th tướng Ngô Đình Dim bt thình lình c Tướng Văn Thành Cao cm đu Chiến Dch Bình Đnh Min Đông, đt B ch huy ti Tòa thánh Tây Ninh. Đi vi Tướng Phương, là cái hu qu tt yếu ca vic Phương chng báng. Ông này vô cùng hong ht lo s. Tha dp y, bí thư ca ông là Trung úy N.NV, mt người ít hc nhưng nhiu tham vng, li sn có mi thù riêng vi H Hán Sơn t thưở nào, nên không cn đi lnh thượng cp, N.N.V, đem ngay H Hán Sơn ra giết chết, ri ném thây xung giếng, lp li. Trước khi th hình, Sơn còn đ li nhiu bài thơ nghĩa khí trên vách  nhà giam, mà tôi không nhđược. Chính Văn Thành Cao đã ch cho tôi xem nơi H Hán Sơn b vùi dp. Cái chết oan c này ca người anh em H Hán Sơn đã là lý do khiến tôi phi gp rút b nước ra đi ngày 20-2- năm y.

Vic H Hán Sơn b giết, tôi biết như trên, nhưng tôi cũng đành đ bng, và không n trách Tướng Phương trong cơn bi ri, đã đ xy ra mt tn kch đau thương!.

Viết đến đây, tâm tư người viết bng thy tht nh nhàng, bi vì đã viết ra được nhng ni hàm oan mà Tng Thng Ngô Đình Dim đã phi cam chu t lúc còn ti thế, cho đến khi b lũ người man r giết chết.


Tm thay li kết:

Lch sđã bao ln sang trang. Mi mt trang s là nhng dòng máu l ca tin nhân, ca bao v anh hùng-lit nđã thm đm k t khi dng nước; và đã cho chúng ta nhng bài hc máu xương, là nhng cuc kho nghim v cht người

Cũng t nhng bài hc y, đã cho chúng ta biết rng: C tng Thng Ngô Đình Dim vì quá đo đc, quá t tâm, nên đã không cho Đi tá Nguyn Hu Du tiến quân v gii cu Tng Thng, hay nói đúng hơn là cu c Min Nam T Do. Chính vì thế, nên đã di ha cho đến ngày 30-4-1975; đt nước Vit Nam Cng Hòa đã b rơi vào tay ca cng sn Hà Ni.

Đng thi, chúng ta đng quên hành đng ca tác gi Nh Lang, v c vn ca tướng Trình Minh Thế, đã quyết đnh nhanh và đúng, khi đã kp thi rút súng cha vào đu ca Tướng Nguyn Văn V là tay sai ca Pháp, nên đã ngăn chn được mt cuc đo chính Bng không, thì đt nước Vit Nam đã phi bđt dưới quyn cai tr ca mt tướng cướp là By Vin.

Suy gm li nhng li ca c nhân đã dy, thì quđúng, chng h sai.

Vì thế, người viết ch là mt ph n bình thường, không ch nghĩa văn chương Song vn mun nói: Đi vi nhng người s lãnh đo đt nước trong tương lai, hãy luôn luôn ghi nh:

Mt khi đã nm vn mnh ca đt nước, thì không bao giđem cái t tâm mà đi đãi vi  Gic vì: Quyết đnh chm là thua - Quyết đnh sai là chết!


30/10/2010
Hiu đính ngày 29/10/2017
Hàn Giang Trn L Tuyn
------------------------------------------



__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

TƯỜNG TRÌNH PHI VỤ ĐÁNH SẬP CẦU DIÊN BÌNH

$
0
0


 TƯỜNG TRÌNH PHI VĐÁNH SP CU DIÊN BÌNH  

[1]   Vào trung tun tháng 6 năm 1974, chiến cuc ngày thêm khc lit.  Quân đi đng minh M không còn trc tiếp tham chiến na. Bom đn tiếp tế nh git cho Quân Lc Vit Nam Cng Hòa ngày mt eo hp, tr ni. Trong khi Khi Cng Sn Liên Xô, các nước CS Đông Âu và Trung Cng gia tăng ym tr hết mình cho quân Cng Sn Bc Vit, đ quyết tâm thc hin cho bng được tham vng nhum đ, xâm chiếm min Nam Vit Nam. Quân đánh thuê Cng Sn Bc Vit xâm lăng dùng đường mòn H Chí Minh đ chuyn quân và tiếp tế cho chiến trường.   

Phi Đoàn Ó Đen 548 trc thuc Không Đoàn 92 Chiến Thut đóng ti căn c Phan Rang được lnh t Quân Đoàn II  phi đánh sp cây cu Diên Bình Đc Tô, thuc đa phn Kontum bng bt c giá nào, k c phi lao máy bay vào mc tiêu (Kamikasez). Hoàn thành xong công tác, Quân Đoàn s ban thưởng cho 300 ngàn đng đăn mng chiến thng vào ngày Quân Lc 19/6.   Cu Diên Bình nm v thế him tr, khó th bom cho chính xác. Trong lúc ha lc phòng không ca Quân Bc Vit, bo v cây cu huyết mch trên con đường tiếp tế và chuyn quân ym tr chiến trường min Nam. Sau khi nghiên cu k chiến thut, các v sĩ quan ch huy đu đng ý phi dùng k thut B.O.B.S (Beacon  Only Bombing System -- h thng hướng dn th bom bng tiếng morsetch tè…) th bom tri thm din đa, trên đu đch đ khng chế lc lượng phòng không phía dưới, đon cho phi cơ xà xung đánh tht thp (low level) cho chính xác vào mc tiêu.

Sáng ngày 18/6/1974 Phi Đoàn Ó Đen 548 thi hành công tác quyết tđ hoàn thành mc tiêu. Mt s pilots đc thân được la ra đ làm nhim v, trong đó cóngười hùng trung úy Lê Văn Tng tc Lý Tng. Tng run quá, ngó v sĩ quan Phi Đoàn Trưởng, mè nheo 
t
nnh vi Thiếu tá Xương, cũng thu c trong thành phn các s ĩ quan đc thân (not yet get married) đ bt bí, tìm đường thoái thác. Tng nói: Sư phđi thì Tng cũng đi!  Tng mun câu giđ kiếm người thế mng, ý nói nếu sư ph không đi thì người hùng Lý Tng cũng không đi đâu đy nhé” (?!). Hy vng ông này rét, không dám đi, th ì T ng có lý do rt chính đángđ  thoái thác, được nhà, không phi đi!     Rút cuc, sau mt hi gn lc, 4 phi công có tên sau đây đi hành quân: 

1. Thiếu tá Xương
2. Trung úy Minh
3. Trung úy Tng
4. Thiếu úy Hóa  

Sau khi màn B.O.B.S, uy hiếp lc lượng phòng không đch quanh mc tiêu., phi cơ A37 ca thiếu tá Xương xà xung th bom, ch mt pass thôi thì tách qua h ưng trái, nhìn li mc tiêu va đánh bom và bay thng v h cánh ti phi trường Pleiku. Phi công Thiếu tá Xương đánh trt mc tiêu!   

Kế tiếp, phi công Trung úy Minh lái máy bay xà xung nhn bom nhưng cũng không trúng mc tiêu. Kếđến, người hùngÓĐen Lý Tng lái máy bay ti nhn bom, nhưng ln này bom rt quá xa mc tiêu. Nhn nút th bom xong, thay vì tách qua trái như thường lđ d ngó li mc tiêu xem cóđánh trúng không, thì có l, Tng đã teo lm, e lách qua trái theo hướng hai phi cơ tiên khi ca Thiếu tá Xương và ca Trung úy Minh, thì máy bay ca Tng  s tr thành mc tiêu ca my cây súng phòng không dưới din đa đã căn me, nhm sn, nên người hùng Lý Tng bèn lách qua phi ri bay thng v căn c.  

Người  tn công mc tiêu sau cùng là Thiếu úy Hóa lái máy bay nhào xung, đánh bom sp mt nhp cu. Trung tá Phi Đoàn Trưởng Trn Mnh Khôi t trên cao nhìn thy mt nhp cu n tung, reo lên trong máy vô tuyến: Thàng Hóa đánh trúng mc tiêu, đánh sp mt nhp cu ri!   

Phi v hoàn thành công tác, 4 chiếc máy bay A37  do 4 phi công Thiếu tá Xương, Trung úy Minh, Trung úy Tng và Thiếu úy Hóa đáp xung căn c phi trường Pleiku an toàn. Mi người va bước xung phi đo, đã thy có s hin din ca các đi bàng, nhưĐi tá Nguyn Hng Tuyn, Đi tá Lê Văn Tho, Đi tá Võ Văn Ân t Phan Rang đáp xung đ kp thi nghe báo cáo chiến công     Tht tr trêu, các phi công đàn anh li đ chiến công lt vào tay mt thiếu úy đàn em còn non tr , mi ra trường. Nghe nói Thiếu úy Hóa trước Hawaii, nay đã chuy n v cư ng ti Houston, Texas.   

y vy mà ngày nay hi ngoi, hai ông Trung úy đàn anh, mt dn mày dày, trơ trn, ngoan c, nhn vơ chiến công ca mt sĩ quan đàn em trong đơn v, 36 năm trước, và hin còn đang sinh sng ngay trên đt nước Hoa K. Trung úy Minh chng chu đ người hùng Lý Tng mt mình nhn vơ công trng. Hai người anh em cùng đơn v vi nhau ngày xưa, nay li đđn trng trn, email qua li, ln tiếng v ngc, đng ra nhn cái chiến công hin hách, thành tích đánh sp cây cu Diên Bình vào ngày 18/6/1974 v mình. Găng quá, đến ni người hùng Lý Tng đành phi xung nước, nh nhđiu đình vi  ông bn quý là trung úy Trn Trng Minh rng, thôi bây gi, Moa vi Toa cùng đánh bom sp cu Diên Bình mt lượt nghen! Ôi tht là v vang thay cho hai ông sĩ quan ÓĐen đàn anh.

Hai chàng cu phi công Lý Tng và Trn Trng Minh này, hãy noi gương, b t chước Ngài Tng Bí Thư Lê Dun ca cái đng CSVN anh dũng kia, sau khi đã chi ếm được min Nam VN, cho đàn em viết sách bc thơm, n rùm tri rùm đt, c nhn vơ chiến công này dt khoát thuc v mình! Đâu chết thng Tây con Đm nào? Có thng nào, con nào dám ra mt kin cáo được chúng ông?  Rng thì là  “Thiên c k công này, mt chiến công rc r v vang, hin hách, có mt không hai trong lch s dân tc Vit Nam này, thuc vanh h Lý Tng vàđng thi cũng thuc vanh ba Trn Trng Minh! Không còn thuc v ai khác, đó nghen! 

Rt mong quý v sĩ quan trong Phi Đoàn ÓĐen 548 còn hin din qua mt cuc bin dâu, đau thương, ngp tràn cay đng ca lch dân tc, đã mt c quê hương, phi sng lang bt ri rác đây đó nơi quê người, hãy lên tiếng tr s tht v cho người hin lương. Hãy lt mt n bn ma côđĩđc, chuyên đóng tung, din ca Tiu Qung, mãi võ Sơn Đông nhm mc đích gây hết qu này đến qu n, ăn bám vào đng tin b thí, tin m hôi nước mt ca đng hương nh d c tin. Đng lp liếm che du s tht khiến k gian còn li dng cu kết vi các băng đng, tiếp tc sách đng và sách nhiu cng đng người Vit vn xưa nay vn cn cù, làm ăn lương thin! Mong lm thay!   

25/9/2010  H CÔNG TÂM
__._,_.___

Posted by: ThamLang Huynh 



THÊM CHI TIẾT VỀ PHI TUẦN A37 ĐÁNH BOM CẦU DIÊN BÌNH NGÀY 18/6/1974 

Lý Tống mới đây, September 08, 2010, còn ngoan c ố, lấp liếm nhận vơ thành tích đánh sập cầu Diên Bình tại Đắc Tô, Kontum ngày 18/6/1974, nên chúng tôi buộc lòng phải bạch hóa một số chi tiết bí mật quân sự, nghề nghiệp liên quan đến “Phi Tuần Diên Bình”, mà Thiếu úy Lê Văn Hóa đ ã đem ra áp d ụng thành công, đánh bom cây cầu này.  Chính Trung tá Trần Mạnh Khôi, lái máy bay quan sát từ trên cao, nhìn thấy tận mắt Thiếu úy Hóa đã th ả bom trúng, đánh sập một nhịp cầu. Ông đã la lên, reo mừng trên vô tuyến mà mọi người đang theo dõi k ết quả cuộc hành quân đều nghe: “Thằng Hóa đánh trúng mục tiêu, đánh sập một nhịp cầu rồi!” 

Và ngay sau đó,m áy bay quân sự Mỹ đóng tại Thailand cũng bay sang chụp hình cầu Diên Bình đã b ị một phi tuần A37 của Phi Đoàn Ó Đen đánh sập vào ngày 18/6/1974. 

Vậy mà cho tới hôm nay, ở hải ngoại, Lý Tống tưởng mọi người đã quên, viết sách nhận nhằng rằng chính hắn mới là người có công đánh sập cây cầu Diên Bình hôm đó. R ằng  nếu không có Tống đánh bom sập cây cầu này, thì miền Nam đã mất từ lâu. Hãy nghe Tống “bựa” phét lác, nguyên văn như sau:        “Nếu không có tôi tình nguyện và rủ rê sư phọ Xương, Minh Chù… thì làm sao có Phi Vụ Dziên Bình và Phi Đoàn Ó Đen tư cách gì chiếm được công đầu ngăn chận làn sóng chuyển quân và tiếp liệu của CSVN vào cao nguyên? Không có Phi Vụ Dziên Bình, miền Nam có khả năng mất trước 1975 cả năm, theo nhận xét của một chuyên gia tình báo chiến lược.”  [<lytongoden@yahoo.com>  Sept 8, 2010]     Chính một sĩ quan tham gia phi vụ này, thiếu úy Lê Văn Hóa cho biết: “Chính thiếu tá Nguyễn Tiến Xương là người xung phong tình nguyện trước. Tống xin đi theo để không bỏ lỡ cơ hội kiếm ăn, mong hưởng ké chiến công mà thôi. Bởi trong đơn vị, ai cũng rõ bản thân Lý Tống không có khả năng đánh cầu. Đã không có khả năng, Lý Tống lấy tư cách gì mà r ủ rê ai, Chỉ khi thấy chắc ăn, thấy có ai giỏi, có khả năng đi đánh thì Tống xin theo để “dựa hơi” mà thôi.”  

Bây giờ cứ thộp ngực hỏi Tống bựa: “Ê mày, Tống, nói cho tao nghe, cái kỹ thuật để đánh bom chính xác cây cầu, phải làm thế nào. Cụ thể, mày đã thả bom ra sao trúng mục tiêu cây cầu Diên Bình?” Bảo đảm, Tống sẽ ú ớ ngay. Biết mẹ gì, Tống chỉ giỏi phét lác, giỏi xung phong tình nguyện lên Đài Giải Phóng Quân Bắc Việt réo tên họ cấp bậc các cấp chỉ huy và sĩ quan đồng đội ra hàng giặc để lập công, mong hưởng khoan hồng! Tống chỉ giỏi bẻm mép bốc thơm ca tụng Đảng và Nhà nước Vẹm, như Lý Tống đã từng dõng dạc phát biểu trong phiên xử tội tên “không tặc dổm” tại Tòa Án Nhân Dân thành Hồ, nghe mà muốn khạc đờm vào mặt thằng đĩ đực khốn nạn, đớn hèn, tráo trở đã phản bội lý tưởng Quốc Gia, khi “cóc” mở miệng:  “ Khi ở Hoa Kỳ, tôi tưởng rằng ở Việt Nam không có Dân Chủ và Nhân Quyền. Hôm nay, tôi mới hiểu rằng ở Việt Nam có Dân Chủ và Nhân Quyền. Đây là phiên Tòa có tính cách Quốc Tế, rất dân chủ. Đó là điểm son của Cách Mạng”.  [Ghi lại nguyên văn lời Lý Tống phát biểu, được quay video và chiếu trên Đài Truyền Hình của Nam Trân tại Nam Cali]

Ó Đen Lê Văn Hóa kể lại rằng:  “Sáng hôm đó, Hóa rủ Trung úy Tống ôm bom “tự sát” từ Phi tuần BOBS, trước khi Phi tuần Thần Phong tới. Trung úy Tống trả lời: “Đù mạ, mình làm mà không được sự chấp nhận thì khi mình chết, người ta sẽ lấy dây xích, họ xiềng cái mả của mình lại, hết đi đâu được!” “Tức quá – Hóa nói, -  tôi không thể giả giọng Huế được! Trung úy Tống không dám chơi màn “ra đi không ai tìm xác rơi”! T ống còn sợ mất cơ hội… hưởng “các em” sau khi chết. Sợ mồ mả bị xiềng, sẽ không còn cơ hội đi chơi vợ người khác, Lê Văn Hóa cười nói.”     Như chúng ta đã biết Phi tuần trưởng, số 1, Thiếu tá Nguyễn Tiến Xương đánh bom không trúng mục tiêu. Tiếp theo, Phi tuần viên, số 2, Trung úy Trần Trọng Minh cũng đánh bom trớt huớt, không trúng cây cầu.   Kế đến, số 3, Phi tuần phó Trung úy Lê Văn Tống tức Lý Tống bay theo hướng thẳng góc với (chiều rộng) cây cầu,  nhấn nút thả bom, bom rớt xuống sông, quá xa mục tiêu.  

Đến lượt Phi tuần viên, số 4, Thiếu úy Lê Văn Hóa.  Anh cho phi cơ bay theo hướng song song với mặt phẳng chiều dài của các nhịp 
cầu, dọc theo “the length of the bridge”,  từ  đầu cầu bên này sang đầu phía cầu bên kia. (Giả tỷ mặt trời đúng giờ Ngọ, ở trên đỉnh đầu, thì cái bóng của chiếc phi cơ phải chạy dài ở trên mặt cầu, như bóng một chiếc xe đò chạy  trên mặt cầu để qua sông.)  Và, theo kỹ thuật đó, thiếu úy Lê Văn Hóa là người đã đánh bom sập một nhịp cầu, đúng như lời Trung Tá Trần Mạnh Khôi chứng kiến, reo lên mừng rỡ mà mọi người theo dõi cuộc hành quân đã nghe phát ra từ các máy vô tuyến.  

Tống bựa hãy câm cái miệng thúi lại, đừng phét lác, ba hoa chích chòe nhận nhằng công của một sĩ quan khóa đàn em trong đon vị. Nhục lắm! Chỉ có một kẻ trơ trẽn, vô liêm sỉ  mới lớn họng, vỗ ngực, xưng tên, nhận vơ công lao của người khác. Một kẻ vô liêm sỉ, mất tư cách, ma bùn, tráo trở chỉ có thể là thần tượng của mấy mụ sồn sồn, ngu dốt, bỏ tiền ra nuôi một thằng đĩ đực, nuôi như nuôi cưỡng, dưỡng như dưỡng phu. Như thế, kẻ đó dứt khoát không thể là một người anh hùng, yêu nước và chống Cộng được, Lý Tống à!    

September 30, 2010  HỒ CÔNG TÂM 
__._,_.___

Posted by: ThamLang Huynh



1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County..

$
0
0
Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH...

Nơi nào có người Việt Quốc Gia cư ngụ, nơi đó có Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa ngạo nghễ tung bay...

 Trân trọng..

BMH
Washington, D.C




1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng 

cho 14 thành phố ở Lake County.. 

---------- Forwarded message ----------
From: ToAnh Nguyen <>
Date: 2017-11-21 11:19 GMT-05:00
Subject: TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO TIN VUI


Kính gởi:
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý  vị CT Cộng Đồng VN Tiểu bang Florida.
Quý vị CT các Hội Đoàn, Đoàn Thể.
Quý vị trưởng thượng, Quý vị truyền thông báo chí.
Quý Đồng Hương.
Kính thưa quý vị,
Chúng tôi vừa nhận được tin từ ông Sean Parks, Commisioners của Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County vào:

Ngày 5 tháng 12 năm 2017.
Lúc: 9:00 Am
Tại:  301 Main Street.
Tavares, FL    32778

Sẽ có sự hiện diện của ông Thị Trưởng Đại Diện cho 14 Thành phố,  vinh danh và trao Nghị Quyết Cờ Vàng.
Chúng tôi xin thay mặt ông Lê Hùng Tòng và gia đình kính mời tất cả quý đồng hương bỏ chút thì giờ đến tham dự để biểu dương tinh thần đoàn kết đã trân quý gìn giữ Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH mặc dù chúng ta đã xa quê hương 42 năm.
Kính chúc quý vị một mùa Lễ Tạ Ơn an vui hạnh phúc bên gia đình.

Trân trọng,

Song Anh

TB:
Vì Song Anh không có đầy đủ email của những vị CT và HT đương kim nên nhờ quý vị forward dùm nếu thấy còn thiếu sót. Vì họ tổ chức trong bữa họp Council của City do đó chỗ ngồi có giới hạn.  Nếu quý vị tham dự được thì xin vui lòng hồi báo và cho biết chức vị trong CĐ để tiện việc giới thiệu và sắp xếp (nếu có thì giờ).


Parking at Parking Garage 
The round Building
3 rd Floor
Làm ơn có mặt càng sớm càng tốt.



 
2.- Hạ cờ máu việt cộng-Thượng Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà 
tại thành phố Sarasota, Nov 11-2017.

Được cư dân tại Sarasota (một thành phố phía nam của Tampa) cho biết có cờ VC treo tại Nathan Benderson Park Sarasota,  Ông Nguyễn Quốc Hùng CT CĐVN Trung Tâm Florida và Bà Nguyễn ThanhMỹ CT CĐNVQG Tampa Bay đã liên lạc với Quận Hạt Sarasota cũng như ban quản trị của Nathan Benderson Park Sarasota Florida và được biết ở đây hằng năm có cuộc đua thuyền của 72 quốc gia và cờ VC là lá cờ quốc gia họ đem tới để cắm .
 Sau nhiều lần liên lạc qua lại để khiếu nại , sau cùng họ đã đồng ý cho  Cộng Đồng hạ cờ VC thành cờ  Quốc Gia VNCH. Sáng ngày thứ Bảy 11/11/2017 vào lúc 9 30 sáng ,Ông Nguyễn Quốc Hùng, Bà Nguyễn ThanhMỹ,  một số Anh Chị em trong BCH CDNVQGTampa Bay cùng với một số cư dân Sarasota đã tới tận nơi để trao Nghị Quyết Cờ Vàng của tỉnh  bang Florida cho bà Sarah Kupiec Giám Đốc Ban Điều Hành NBP, và bà  ta đã tỏ rất  thông cảm và vui vẻ cho phái đoàn đổi cờ ! Phái đoàn sau đó đã cùng nhau đi  hạ 3 lá cờ VC chung quang hồ  để thượng cờ vàng VNCH - là lá cờ đã được  cựu thống đóc Jeb Bush ban hành làm lá cờ Tự Do Di Sản  ( Freedom and Heritage Flag)   biểu tượng chính thức cho cộng đồng  người Việt TNCS  tại tỉnh bang  Florida.
Sau khi thượng cờ   VNCH , tất cả đã cùng  nhau làm  lễ chào Quốc Kỳ nghiêm chỉnh trong niềm vui hãnh diện  của  một buổi sáng Thứ Bảy đẹp trời lập  Thu ! 

Sau đây là một số hình ảnh và link của  buổi hạ cờ này.



DSC01228.JPG
DSC01037.JPG
DSC00905.JPG

DSC00957.JPG

DSC00929.JPG

DSC00988.JPG

DSC01001.JPG

DSC01275.JPG




2017-11-10 10:24 GMT-05:00 Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida <>:

Kính gởi:
Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Tôn Giáo
Qúy Vị Chủ Tịch/Hội Trưởng Các Hội Đoàn, Đoàn Thể
Qúy Truyền Thông Báo Chí
Quý Đồng Hương

Chúng tôi được biết tại công viên Benderson thuộc thành phố Sarasota, Florida, có treo một số cờ CSVN, 
chúng tôi đã liên lạc với giới chức trách nhiệm công viên trên, họ đồng ý hạ những cờ CSVN xuống và treo cờ VNCH lên. 

Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị bỏ chút thời giờ quý báu đến chứng kiến hạ cờ CSVN và tham dự lễ thượng kỳ VNCH do giới chức quản trị công viên cùng BCH/CĐVN/TTFL và BCH/CĐNVQG Tampa tổ chức tại Benderson Park - 5851 Nathan Benderson Circle, Sarasota, FL 43235 vào lúc 9:30 sáng Ngày 11 Tháng 11 Năm 2017.

Trân trọng kính chào quý vị 

Ngày 10 Tháng 11 Năm 2017
TM Ban Chấp Hành CĐVNTTFL N/K 2016-2018
Chủ Tịch

Nguyễn Quốc Hùng


ThanChuyen




3.- CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA 
Ở KHU VỰC BOSTON, MA

-----Original Message-----
From: Chau Kelley < >
To: Sent: Sun, 19 Nov 2017 20:56
Subject: CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA
Kính nhờ quý tổ chức truyền thông, báo chí làm ơn chuyển tải thông tin này đến quý đồng hương giùm.
Xin cám ơn!

Bảo Châu
CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA

Boston, MA - Saturday November 18, 2017: Hai ngày sau khi nhận được tin báo của ông Phạm Hùng Khánh, đồng hương VN cư ngụ tại khu vực và cũng là Trưởng Ban Trị Sự Chùa Phật Giáo Boston là có cờ Việt cộng trước tiệm tạp hóa V&D Variety Store tại 295 Adam St. ở thị trấn Dorchester thuộc thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, Hội Đồng Quản Trị Trung Ương (HDQTTU), Hội Đồng Giám Sát cùng Ban Chấp Hành CDVN Mass đã họp sáng nay. Ngay sau buổi họp thì có bốn thành viên trong tổ chức cộng đồng là ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ CDVN Mass, ông Lê Văn Rai, thành viên của HDQTTU, anh Joe Thạch, thành viên của HDQTTU và cũng đại diện cho Hội Võ Thuật cổ truyền Bình Định và chúng tôi là Bảo Châu Kelley, Trưởng Khối Chính Trị của CDVN Mass đã cùng nhau đi đến tiệm tạp hóa nói trên. Chúng tôi đã trao đổi với chủ tiệm tình hình lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ của Việt cộng mà cộng đồng người Việt sinh sống trong khu vực là người tỵ nạn cộng sản và nói lên nguyện vọng của cộng đồng là chủ tiệm hãy dẹp bỏ lá cờ làm cho cư dân rất bức xúc. Chủ tiệm vui vẻ cho phép chúng tôi cứ tự nhiên lấy lá cờ đỏ sao vàng xuống vì chỉ là một người nào đó dán quảng cáo bán điện thoại bên ngoài cửa kiếng của tiệm chứ tiệm này không có hiểu gì về lá cờ đỏ và cũng không có bán điện thoại của công ty này.

Thế là chúng tôi kéo nhau ra gỡ bảng quảng cáo có lá cờ Việt cộng. Nhưng không có dễ dàng tháo gỡ bởi vì chất liệu của loại bảng quảng cáo này làm bằng chất keo dính rất chắc. May mắn thay là anh Joe Thạch đã có mang theo đồ nghề trong xe và cả ba người hì hục vừa gỡ vừa gọt ra từng miếng nhỏ cho tới khi cả tờ quảng cáo lớn biến mất.
Chúng tôi kính mong quý đồng hương hãy cảnh giác với những chiêu trò của Việt cộng là dán quảng cáo có cờ Việt cộng bên cạnh lá cờ Vàng của người Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta trong khu vực có người Việt sinh sống ở những doanh nghiệp không phải do người Việt làm chủ. 

Bởi vì hầu hết những người Việt thì đã dư biết là lá cờ Việt cộng là điều không thể chấp nhận được ở trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản bất cứ nơi đâu. Chúng tôi cũng mong chia sẻ kinh nghiệm này để quý đồng hương cũng luôn để ý đến môi trường xung quanh mình và nếu có thấy cờ của Việt cộng thì hãy báo cho tổ chức cộng đồng địa phương để cùng nhau hạ cờ máu như chúng tôi đã đồng tâm hiệp lực làm hôm nay. Những chủ doanh nghiệp thường thì họ không biết cái cờ nào là cờ nào cả nhưng trong trường hợp hôm nay. Do đó, chúng ta hãy nhẹ nhàng giải thích cho họ quan điểm của cộng đồng tỵ nạn cộng sản và thường thì họ rất vui lòng hợp tác dẹp bỏ cờ cộng sản. Nhưng nếu lỡ như họ không chịu hợp tác thì chúng ta cứ việc chụp hình và kêu gọi đồng bào mình hãy cùng nhau tẩy chay doanh nghiệp đó và nếu cần thiết thì hãy biểu tình.

Chúng tôi xin cám ơn quý đồng hương Việt Nam đã hợp tác chặt chẽ với Tổ chức CDVN Massachusetts để bảo vệ cộng đồng chúng ta luôn luôn vững mạnh và không để Việt cộng thâm nhập với những chiêu trò làm lợi cho cộng sản.
Xin mời quý vị hãy vào video trên youtube qua kênh của Chau Kelley có tựa đề là "CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017"để theo dõi toàn bộ quá trình hạ cờ Việt cộng và xin cám ơn quý độc giả đã đọc bài, like và chia sẻ!  Sau đây là đường dẫn link trực tiếp:

YouTube : CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017



Bảo Châu Kelley tường thuật từ Level5 Media
Note: có vài hình ảnh chụp bởi anh Joe Thạch.



_
__._,_.___

Posted by: hungthe <

1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County..

$
0
0
Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH...

Nơi nào có người Việt Quốc Gia cư ngụ, nơi đó có Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa ngạo nghễ tung bay...

 Trân trọng..

BMH
Washington, D.C




1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng 

cho 14 thành phố ở Lake County.. 

---------- Forwarded message ----------
From: ToAnh Nguyen <>
Date: 2017-11-21 11:19 GMT-05:00
Subject: TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO TIN VUI


Kính gởi:
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý  vị CT Cộng Đồng VN Tiểu bang Florida.
Quý vị CT các Hội Đoàn, Đoàn Thể.
Quý vị trưởng thượng, Quý vị truyền thông báo chí.
Quý Đồng Hương.
Kính thưa quý vị,
Chúng tôi vừa nhận được tin từ ông Sean Parks, Commisioners của Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County vào:

Ngày 5 tháng 12 năm 2017.
Lúc: 9:00 Am
Tại:  301 Main Street.
Tavares, FL    32778

Sẽ có sự hiện diện của ông Thị Trưởng Đại Diện cho 14 Thành phố,  vinh danh và trao Nghị Quyết Cờ Vàng.
Chúng tôi xin thay mặt ông Lê Hùng Tòng và gia đình kính mời tất cả quý đồng hương bỏ chút thì giờ đến tham dự để biểu dương tinh thần đoàn kết đã trân quý gìn giữ Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH mặc dù chúng ta đã xa quê hương 42 năm.
Kính chúc quý vị một mùa Lễ Tạ Ơn an vui hạnh phúc bên gia đình.

Trân trọng,

Song Anh

TB:
Vì Song Anh không có đầy đủ email của những vị CT và HT đương kim nên nhờ quý vị forward dùm nếu thấy còn thiếu sót. Vì họ tổ chức trong bữa họp Council của City do đó chỗ ngồi có giới hạn.  Nếu quý vị tham dự được thì xin vui lòng hồi báo và cho biết chức vị trong CĐ để tiện việc giới thiệu và sắp xếp (nếu có thì giờ).


Parking at Parking Garage 
The round Building
3 rd Floor
Làm ơn có mặt càng sớm càng tốt.



 
2.- Hạ cờ máu việt cộng-Thượng Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà 
tại thành phố Sarasota, Nov 11-2017.

Được cư dân tại Sarasota (một thành phố phía nam của Tampa) cho biết có cờ VC treo tại Nathan Benderson Park Sarasota,  Ông Nguyễn Quốc Hùng CT CĐVN Trung Tâm Florida và Bà Nguyễn ThanhMỹ CT CĐNVQG Tampa Bay đã liên lạc với Quận Hạt Sarasota cũng như ban quản trị của Nathan Benderson Park Sarasota Florida và được biết ở đây hằng năm có cuộc đua thuyền của 72 quốc gia và cờ VC là lá cờ quốc gia họ đem tới để cắm .
 Sau nhiều lần liên lạc qua lại để khiếu nại , sau cùng họ đã đồng ý cho  Cộng Đồng hạ cờ VC thành cờ  Quốc Gia VNCH. Sáng ngày thứ Bảy 11/11/2017 vào lúc 9 30 sáng ,Ông Nguyễn Quốc Hùng, Bà Nguyễn ThanhMỹ,  một số Anh Chị em trong BCH CDNVQGTampa Bay cùng với một số cư dân Sarasota đã tới tận nơi để trao Nghị Quyết Cờ Vàng của tỉnh  bang Florida cho bà Sarah Kupiec Giám Đốc Ban Điều Hành NBP, và bà  ta đã tỏ rất  thông cảm và vui vẻ cho phái đoàn đổi cờ ! Phái đoàn sau đó đã cùng nhau đi  hạ 3 lá cờ VC chung quang hồ  để thượng cờ vàng VNCH - là lá cờ đã được  cựu thống đóc Jeb Bush ban hành làm lá cờ Tự Do Di Sản  ( Freedom and Heritage Flag)   biểu tượng chính thức cho cộng đồng  người Việt TNCS  tại tỉnh bang  Florida.
Sau khi thượng cờ   VNCH , tất cả đã cùng  nhau làm  lễ chào Quốc Kỳ nghiêm chỉnh trong niềm vui hãnh diện  của  một buổi sáng Thứ Bảy đẹp trời lập  Thu ! 

Sau đây là một số hình ảnh và link của  buổi hạ cờ này.



DSC01228.JPG
DSC01037.JPG
DSC00905.JPG

DSC00957.JPG

DSC00929.JPG

DSC00988.JPG

DSC01001.JPG

DSC01275.JPG




2017-11-10 10:24 GMT-05:00 Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida <>:

Kính gởi:
Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Tôn Giáo
Qúy Vị Chủ Tịch/Hội Trưởng Các Hội Đoàn, Đoàn Thể
Qúy Truyền Thông Báo Chí
Quý Đồng Hương

Chúng tôi được biết tại công viên Benderson thuộc thành phố Sarasota, Florida, có treo một số cờ CSVN, 
chúng tôi đã liên lạc với giới chức trách nhiệm công viên trên, họ đồng ý hạ những cờ CSVN xuống và treo cờ VNCH lên. 

Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị bỏ chút thời giờ quý báu đến chứng kiến hạ cờ CSVN và tham dự lễ thượng kỳ VNCH do giới chức quản trị công viên cùng BCH/CĐVN/TTFL và BCH/CĐNVQG Tampa tổ chức tại Benderson Park - 5851 Nathan Benderson Circle, Sarasota, FL 43235 vào lúc 9:30 sáng Ngày 11 Tháng 11 Năm 2017.

Trân trọng kính chào quý vị 

Ngày 10 Tháng 11 Năm 2017
TM Ban Chấp Hành CĐVNTTFL N/K 2016-2018
Chủ Tịch

Nguyễn Quốc Hùng


ThanChuyen




3.- CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA 
Ở KHU VỰC BOSTON, MA

-----Original Message-----
From: Chau Kelley < >
To: Sent: Sun, 19 Nov 2017 20:56
Subject: CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA
Kính nhờ quý tổ chức truyền thông, báo chí làm ơn chuyển tải thông tin này đến quý đồng hương giùm.
Xin cám ơn!

Bảo Châu
CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA

Boston, MA - Saturday November 18, 2017: Hai ngày sau khi nhận được tin báo của ông Phạm Hùng Khánh, đồng hương VN cư ngụ tại khu vực và cũng là Trưởng Ban Trị Sự Chùa Phật Giáo Boston là có cờ Việt cộng trước tiệm tạp hóa V&D Variety Store tại 295 Adam St. ở thị trấn Dorchester thuộc thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, Hội Đồng Quản Trị Trung Ương (HDQTTU), Hội Đồng Giám Sát cùng Ban Chấp Hành CDVN Mass đã họp sáng nay. Ngay sau buổi họp thì có bốn thành viên trong tổ chức cộng đồng là ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ CDVN Mass, ông Lê Văn Rai, thành viên của HDQTTU, anh Joe Thạch, thành viên của HDQTTU và cũng đại diện cho Hội Võ Thuật cổ truyền Bình Định và chúng tôi là Bảo Châu Kelley, Trưởng Khối Chính Trị của CDVN Mass đã cùng nhau đi đến tiệm tạp hóa nói trên. Chúng tôi đã trao đổi với chủ tiệm tình hình lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ của Việt cộng mà cộng đồng người Việt sinh sống trong khu vực là người tỵ nạn cộng sản và nói lên nguyện vọng của cộng đồng là chủ tiệm hãy dẹp bỏ lá cờ làm cho cư dân rất bức xúc. Chủ tiệm vui vẻ cho phép chúng tôi cứ tự nhiên lấy lá cờ đỏ sao vàng xuống vì chỉ là một người nào đó dán quảng cáo bán điện thoại bên ngoài cửa kiếng của tiệm chứ tiệm này không có hiểu gì về lá cờ đỏ và cũng không có bán điện thoại của công ty này.

Thế là chúng tôi kéo nhau ra gỡ bảng quảng cáo có lá cờ Việt cộng. Nhưng không có dễ dàng tháo gỡ bởi vì chất liệu của loại bảng quảng cáo này làm bằng chất keo dính rất chắc. May mắn thay là anh Joe Thạch đã có mang theo đồ nghề trong xe và cả ba người hì hục vừa gỡ vừa gọt ra từng miếng nhỏ cho tới khi cả tờ quảng cáo lớn biến mất.
Chúng tôi kính mong quý đồng hương hãy cảnh giác với những chiêu trò của Việt cộng là dán quảng cáo có cờ Việt cộng bên cạnh lá cờ Vàng của người Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta trong khu vực có người Việt sinh sống ở những doanh nghiệp không phải do người Việt làm chủ. 

Bởi vì hầu hết những người Việt thì đã dư biết là lá cờ Việt cộng là điều không thể chấp nhận được ở trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản bất cứ nơi đâu. Chúng tôi cũng mong chia sẻ kinh nghiệm này để quý đồng hương cũng luôn để ý đến môi trường xung quanh mình và nếu có thấy cờ của Việt cộng thì hãy báo cho tổ chức cộng đồng địa phương để cùng nhau hạ cờ máu như chúng tôi đã đồng tâm hiệp lực làm hôm nay. Những chủ doanh nghiệp thường thì họ không biết cái cờ nào là cờ nào cả nhưng trong trường hợp hôm nay. Do đó, chúng ta hãy nhẹ nhàng giải thích cho họ quan điểm của cộng đồng tỵ nạn cộng sản và thường thì họ rất vui lòng hợp tác dẹp bỏ cờ cộng sản. Nhưng nếu lỡ như họ không chịu hợp tác thì chúng ta cứ việc chụp hình và kêu gọi đồng bào mình hãy cùng nhau tẩy chay doanh nghiệp đó và nếu cần thiết thì hãy biểu tình.

Chúng tôi xin cám ơn quý đồng hương Việt Nam đã hợp tác chặt chẽ với Tổ chức CDVN Massachusetts để bảo vệ cộng đồng chúng ta luôn luôn vững mạnh và không để Việt cộng thâm nhập với những chiêu trò làm lợi cho cộng sản.
Xin mời quý vị hãy vào video trên youtube qua kênh của Chau Kelley có tựa đề là "CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017"để theo dõi toàn bộ quá trình hạ cờ Việt cộng và xin cám ơn quý độc giả đã đọc bài, like và chia sẻ!  Sau đây là đường dẫn link trực tiếp:

YouTube : CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017



Bảo Châu Kelley tường thuật từ Level5 Media
Note: có vài hình ảnh chụp bởi anh Joe Thạch.



_
__._,_.___

Posted by: hungthe <

1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County..

$
0
0
Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH...

Nơi nào có người Việt Quốc Gia cư ngụ, nơi đó có Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa ngạo nghễ tung bay...

 Trân trọng..

BMH
Washington, D.C




1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng 

cho 14 thành phố ở Lake County.. 

---------- Forwarded message ----------
From: ToAnh Nguyen <>
Date: 2017-11-21 11:19 GMT-05:00
Subject: TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO TIN VUI


Kính gởi:
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý  vị CT Cộng Đồng VN Tiểu bang Florida.
Quý vị CT các Hội Đoàn, Đoàn Thể.
Quý vị trưởng thượng, Quý vị truyền thông báo chí.
Quý Đồng Hương.
Kính thưa quý vị,
Chúng tôi vừa nhận được tin từ ông Sean Parks, Commisioners của Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County vào:

Ngày 5 tháng 12 năm 2017.
Lúc: 9:00 Am
Tại:  301 Main Street.
Tavares, FL    32778

Sẽ có sự hiện diện của ông Thị Trưởng Đại Diện cho 14 Thành phố,  vinh danh và trao Nghị Quyết Cờ Vàng.
Chúng tôi xin thay mặt ông Lê Hùng Tòng và gia đình kính mời tất cả quý đồng hương bỏ chút thì giờ đến tham dự để biểu dương tinh thần đoàn kết đã trân quý gìn giữ Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH mặc dù chúng ta đã xa quê hương 42 năm.
Kính chúc quý vị một mùa Lễ Tạ Ơn an vui hạnh phúc bên gia đình.

Trân trọng,

Song Anh

TB:
Vì Song Anh không có đầy đủ email của những vị CT và HT đương kim nên nhờ quý vị forward dùm nếu thấy còn thiếu sót. Vì họ tổ chức trong bữa họp Council của City do đó chỗ ngồi có giới hạn.  Nếu quý vị tham dự được thì xin vui lòng hồi báo và cho biết chức vị trong CĐ để tiện việc giới thiệu và sắp xếp (nếu có thì giờ).


Parking at Parking Garage 
The round Building
3 rd Floor
Làm ơn có mặt càng sớm càng tốt.



 
2.- Hạ cờ máu việt cộng-Thượng Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà 
tại thành phố Sarasota, Nov 11-2017.

Được cư dân tại Sarasota (một thành phố phía nam của Tampa) cho biết có cờ VC treo tại Nathan Benderson Park Sarasota,  Ông Nguyễn Quốc Hùng CT CĐVN Trung Tâm Florida và Bà Nguyễn ThanhMỹ CT CĐNVQG Tampa Bay đã liên lạc với Quận Hạt Sarasota cũng như ban quản trị của Nathan Benderson Park Sarasota Florida và được biết ở đây hằng năm có cuộc đua thuyền của 72 quốc gia và cờ VC là lá cờ quốc gia họ đem tới để cắm .
 Sau nhiều lần liên lạc qua lại để khiếu nại , sau cùng họ đã đồng ý cho  Cộng Đồng hạ cờ VC thành cờ  Quốc Gia VNCH. Sáng ngày thứ Bảy 11/11/2017 vào lúc 9 30 sáng ,Ông Nguyễn Quốc Hùng, Bà Nguyễn ThanhMỹ,  một số Anh Chị em trong BCH CDNVQGTampa Bay cùng với một số cư dân Sarasota đã tới tận nơi để trao Nghị Quyết Cờ Vàng của tỉnh  bang Florida cho bà Sarah Kupiec Giám Đốc Ban Điều Hành NBP, và bà  ta đã tỏ rất  thông cảm và vui vẻ cho phái đoàn đổi cờ ! Phái đoàn sau đó đã cùng nhau đi  hạ 3 lá cờ VC chung quang hồ  để thượng cờ vàng VNCH - là lá cờ đã được  cựu thống đóc Jeb Bush ban hành làm lá cờ Tự Do Di Sản  ( Freedom and Heritage Flag)   biểu tượng chính thức cho cộng đồng  người Việt TNCS  tại tỉnh bang  Florida.
Sau khi thượng cờ   VNCH , tất cả đã cùng  nhau làm  lễ chào Quốc Kỳ nghiêm chỉnh trong niềm vui hãnh diện  của  một buổi sáng Thứ Bảy đẹp trời lập  Thu ! 

Sau đây là một số hình ảnh và link của  buổi hạ cờ này.



DSC01228.JPG
DSC01037.JPG
DSC00905.JPG

DSC00957.JPG

DSC00929.JPG

DSC00988.JPG

DSC01001.JPG

DSC01275.JPG




2017-11-10 10:24 GMT-05:00 Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida <>:

Kính gởi:
Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Tôn Giáo
Qúy Vị Chủ Tịch/Hội Trưởng Các Hội Đoàn, Đoàn Thể
Qúy Truyền Thông Báo Chí
Quý Đồng Hương

Chúng tôi được biết tại công viên Benderson thuộc thành phố Sarasota, Florida, có treo một số cờ CSVN, 
chúng tôi đã liên lạc với giới chức trách nhiệm công viên trên, họ đồng ý hạ những cờ CSVN xuống và treo cờ VNCH lên. 

Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị bỏ chút thời giờ quý báu đến chứng kiến hạ cờ CSVN và tham dự lễ thượng kỳ VNCH do giới chức quản trị công viên cùng BCH/CĐVN/TTFL và BCH/CĐNVQG Tampa tổ chức tại Benderson Park - 5851 Nathan Benderson Circle, Sarasota, FL 43235 vào lúc 9:30 sáng Ngày 11 Tháng 11 Năm 2017.

Trân trọng kính chào quý vị 

Ngày 10 Tháng 11 Năm 2017
TM Ban Chấp Hành CĐVNTTFL N/K 2016-2018
Chủ Tịch

Nguyễn Quốc Hùng


ThanChuyen




3.- CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA 
Ở KHU VỰC BOSTON, MA

-----Original Message-----
From: Chau Kelley < >
To: Sent: Sun, 19 Nov 2017 20:56
Subject: CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA
Kính nhờ quý tổ chức truyền thông, báo chí làm ơn chuyển tải thông tin này đến quý đồng hương giùm.
Xin cám ơn!

Bảo Châu
CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA

Boston, MA - Saturday November 18, 2017: Hai ngày sau khi nhận được tin báo của ông Phạm Hùng Khánh, đồng hương VN cư ngụ tại khu vực và cũng là Trưởng Ban Trị Sự Chùa Phật Giáo Boston là có cờ Việt cộng trước tiệm tạp hóa V&D Variety Store tại 295 Adam St. ở thị trấn Dorchester thuộc thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, Hội Đồng Quản Trị Trung Ương (HDQTTU), Hội Đồng Giám Sát cùng Ban Chấp Hành CDVN Mass đã họp sáng nay. Ngay sau buổi họp thì có bốn thành viên trong tổ chức cộng đồng là ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ CDVN Mass, ông Lê Văn Rai, thành viên của HDQTTU, anh Joe Thạch, thành viên của HDQTTU và cũng đại diện cho Hội Võ Thuật cổ truyền Bình Định và chúng tôi là Bảo Châu Kelley, Trưởng Khối Chính Trị của CDVN Mass đã cùng nhau đi đến tiệm tạp hóa nói trên. Chúng tôi đã trao đổi với chủ tiệm tình hình lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ của Việt cộng mà cộng đồng người Việt sinh sống trong khu vực là người tỵ nạn cộng sản và nói lên nguyện vọng của cộng đồng là chủ tiệm hãy dẹp bỏ lá cờ làm cho cư dân rất bức xúc. Chủ tiệm vui vẻ cho phép chúng tôi cứ tự nhiên lấy lá cờ đỏ sao vàng xuống vì chỉ là một người nào đó dán quảng cáo bán điện thoại bên ngoài cửa kiếng của tiệm chứ tiệm này không có hiểu gì về lá cờ đỏ và cũng không có bán điện thoại của công ty này.

Thế là chúng tôi kéo nhau ra gỡ bảng quảng cáo có lá cờ Việt cộng. Nhưng không có dễ dàng tháo gỡ bởi vì chất liệu của loại bảng quảng cáo này làm bằng chất keo dính rất chắc. May mắn thay là anh Joe Thạch đã có mang theo đồ nghề trong xe và cả ba người hì hục vừa gỡ vừa gọt ra từng miếng nhỏ cho tới khi cả tờ quảng cáo lớn biến mất.
Chúng tôi kính mong quý đồng hương hãy cảnh giác với những chiêu trò của Việt cộng là dán quảng cáo có cờ Việt cộng bên cạnh lá cờ Vàng của người Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta trong khu vực có người Việt sinh sống ở những doanh nghiệp không phải do người Việt làm chủ. 

Bởi vì hầu hết những người Việt thì đã dư biết là lá cờ Việt cộng là điều không thể chấp nhận được ở trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản bất cứ nơi đâu. Chúng tôi cũng mong chia sẻ kinh nghiệm này để quý đồng hương cũng luôn để ý đến môi trường xung quanh mình và nếu có thấy cờ của Việt cộng thì hãy báo cho tổ chức cộng đồng địa phương để cùng nhau hạ cờ máu như chúng tôi đã đồng tâm hiệp lực làm hôm nay. Những chủ doanh nghiệp thường thì họ không biết cái cờ nào là cờ nào cả nhưng trong trường hợp hôm nay. Do đó, chúng ta hãy nhẹ nhàng giải thích cho họ quan điểm của cộng đồng tỵ nạn cộng sản và thường thì họ rất vui lòng hợp tác dẹp bỏ cờ cộng sản. Nhưng nếu lỡ như họ không chịu hợp tác thì chúng ta cứ việc chụp hình và kêu gọi đồng bào mình hãy cùng nhau tẩy chay doanh nghiệp đó và nếu cần thiết thì hãy biểu tình.

Chúng tôi xin cám ơn quý đồng hương Việt Nam đã hợp tác chặt chẽ với Tổ chức CDVN Massachusetts để bảo vệ cộng đồng chúng ta luôn luôn vững mạnh và không để Việt cộng thâm nhập với những chiêu trò làm lợi cho cộng sản.
Xin mời quý vị hãy vào video trên youtube qua kênh của Chau Kelley có tựa đề là "CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017"để theo dõi toàn bộ quá trình hạ cờ Việt cộng và xin cám ơn quý độc giả đã đọc bài, like và chia sẻ!  Sau đây là đường dẫn link trực tiếp:

YouTube : CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017



Bảo Châu Kelley tường thuật từ Level5 Media
Note: có vài hình ảnh chụp bởi anh Joe Thạch.



_
__._,_.___

Posted by: hungthe <

1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County..

$
0
0
Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH...

Nơi nào có người Việt Quốc Gia cư ngụ, nơi đó có Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa ngạo nghễ tung bay...

 Trân trọng..

BMH
Washington, D.C




1.- Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng 

cho 14 thành phố ở Lake County.. 

---------- Forwarded message ----------
From: ToAnh Nguyen <>
Date: 2017-11-21 11:19 GMT-05:00
Subject: TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO TIN VUI


Kính gởi:
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý  vị CT Cộng Đồng VN Tiểu bang Florida.
Quý vị CT các Hội Đoàn, Đoàn Thể.
Quý vị trưởng thượng, Quý vị truyền thông báo chí.
Quý Đồng Hương.
Kính thưa quý vị,
Chúng tôi vừa nhận được tin từ ông Sean Parks, Commisioners của Lake County, FL đã chấp nhận trao Nghị Quyết Cờ Vàng cho 14 thành phố ở Lake County vào:

Ngày 5 tháng 12 năm 2017.
Lúc: 9:00 Am
Tại:  301 Main Street.
Tavares, FL    32778

Sẽ có sự hiện diện của ông Thị Trưởng Đại Diện cho 14 Thành phố,  vinh danh và trao Nghị Quyết Cờ Vàng.
Chúng tôi xin thay mặt ông Lê Hùng Tòng và gia đình kính mời tất cả quý đồng hương bỏ chút thì giờ đến tham dự để biểu dương tinh thần đoàn kết đã trân quý gìn giữ Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH mặc dù chúng ta đã xa quê hương 42 năm.
Kính chúc quý vị một mùa Lễ Tạ Ơn an vui hạnh phúc bên gia đình.

Trân trọng,

Song Anh

TB:
Vì Song Anh không có đầy đủ email của những vị CT và HT đương kim nên nhờ quý vị forward dùm nếu thấy còn thiếu sót. Vì họ tổ chức trong bữa họp Council của City do đó chỗ ngồi có giới hạn.  Nếu quý vị tham dự được thì xin vui lòng hồi báo và cho biết chức vị trong CĐ để tiện việc giới thiệu và sắp xếp (nếu có thì giờ).


Parking at Parking Garage 
The round Building
3 rd Floor
Làm ơn có mặt càng sớm càng tốt.



 
2.- Hạ cờ máu việt cộng-Thượng Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà 
tại thành phố Sarasota, Nov 11-2017.

Được cư dân tại Sarasota (một thành phố phía nam của Tampa) cho biết có cờ VC treo tại Nathan Benderson Park Sarasota,  Ông Nguyễn Quốc Hùng CT CĐVN Trung Tâm Florida và Bà Nguyễn ThanhMỹ CT CĐNVQG Tampa Bay đã liên lạc với Quận Hạt Sarasota cũng như ban quản trị của Nathan Benderson Park Sarasota Florida và được biết ở đây hằng năm có cuộc đua thuyền của 72 quốc gia và cờ VC là lá cờ quốc gia họ đem tới để cắm .
 Sau nhiều lần liên lạc qua lại để khiếu nại , sau cùng họ đã đồng ý cho  Cộng Đồng hạ cờ VC thành cờ  Quốc Gia VNCH. Sáng ngày thứ Bảy 11/11/2017 vào lúc 9 30 sáng ,Ông Nguyễn Quốc Hùng, Bà Nguyễn ThanhMỹ,  một số Anh Chị em trong BCH CDNVQGTampa Bay cùng với một số cư dân Sarasota đã tới tận nơi để trao Nghị Quyết Cờ Vàng của tỉnh  bang Florida cho bà Sarah Kupiec Giám Đốc Ban Điều Hành NBP, và bà  ta đã tỏ rất  thông cảm và vui vẻ cho phái đoàn đổi cờ ! Phái đoàn sau đó đã cùng nhau đi  hạ 3 lá cờ VC chung quang hồ  để thượng cờ vàng VNCH - là lá cờ đã được  cựu thống đóc Jeb Bush ban hành làm lá cờ Tự Do Di Sản  ( Freedom and Heritage Flag)   biểu tượng chính thức cho cộng đồng  người Việt TNCS  tại tỉnh bang  Florida.
Sau khi thượng cờ   VNCH , tất cả đã cùng  nhau làm  lễ chào Quốc Kỳ nghiêm chỉnh trong niềm vui hãnh diện  của  một buổi sáng Thứ Bảy đẹp trời lập  Thu ! 

Sau đây là một số hình ảnh và link của  buổi hạ cờ này.



DSC01228.JPG
DSC01037.JPG
DSC00905.JPG

DSC00957.JPG

DSC00929.JPG

DSC00988.JPG

DSC01001.JPG

DSC01275.JPG




2017-11-10 10:24 GMT-05:00 Cộng Đồng Việt Nam Trung Tâm Florida <>:

Kính gởi:
Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Tôn Giáo
Qúy Vị Chủ Tịch/Hội Trưởng Các Hội Đoàn, Đoàn Thể
Qúy Truyền Thông Báo Chí
Quý Đồng Hương

Chúng tôi được biết tại công viên Benderson thuộc thành phố Sarasota, Florida, có treo một số cờ CSVN, 
chúng tôi đã liên lạc với giới chức trách nhiệm công viên trên, họ đồng ý hạ những cờ CSVN xuống và treo cờ VNCH lên. 

Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị bỏ chút thời giờ quý báu đến chứng kiến hạ cờ CSVN và tham dự lễ thượng kỳ VNCH do giới chức quản trị công viên cùng BCH/CĐVN/TTFL và BCH/CĐNVQG Tampa tổ chức tại Benderson Park - 5851 Nathan Benderson Circle, Sarasota, FL 43235 vào lúc 9:30 sáng Ngày 11 Tháng 11 Năm 2017.

Trân trọng kính chào quý vị 

Ngày 10 Tháng 11 Năm 2017
TM Ban Chấp Hành CĐVNTTFL N/K 2016-2018
Chủ Tịch

Nguyễn Quốc Hùng


ThanChuyen




3.- CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA 
Ở KHU VỰC BOSTON, MA

-----Original Message-----
From: Chau Kelley < >
To: Sent: Sun, 19 Nov 2017 20:56
Subject: CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA
Kính nhờ quý tổ chức truyền thông, báo chí làm ơn chuyển tải thông tin này đến quý đồng hương giùm.
Xin cám ơn!

Bảo Châu
CDVN MASS HẠ CỜ VIỆT CỘNG TẠI TIỆM TẠP HÓA Ở KHU VỰC BOSTON, MA

Boston, MA - Saturday November 18, 2017: Hai ngày sau khi nhận được tin báo của ông Phạm Hùng Khánh, đồng hương VN cư ngụ tại khu vực và cũng là Trưởng Ban Trị Sự Chùa Phật Giáo Boston là có cờ Việt cộng trước tiệm tạp hóa V&D Variety Store tại 295 Adam St. ở thị trấn Dorchester thuộc thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, Hội Đồng Quản Trị Trung Ương (HDQTTU), Hội Đồng Giám Sát cùng Ban Chấp Hành CDVN Mass đã họp sáng nay. Ngay sau buổi họp thì có bốn thành viên trong tổ chức cộng đồng là ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ CDVN Mass, ông Lê Văn Rai, thành viên của HDQTTU, anh Joe Thạch, thành viên của HDQTTU và cũng đại diện cho Hội Võ Thuật cổ truyền Bình Định và chúng tôi là Bảo Châu Kelley, Trưởng Khối Chính Trị của CDVN Mass đã cùng nhau đi đến tiệm tạp hóa nói trên. Chúng tôi đã trao đổi với chủ tiệm tình hình lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ của Việt cộng mà cộng đồng người Việt sinh sống trong khu vực là người tỵ nạn cộng sản và nói lên nguyện vọng của cộng đồng là chủ tiệm hãy dẹp bỏ lá cờ làm cho cư dân rất bức xúc. Chủ tiệm vui vẻ cho phép chúng tôi cứ tự nhiên lấy lá cờ đỏ sao vàng xuống vì chỉ là một người nào đó dán quảng cáo bán điện thoại bên ngoài cửa kiếng của tiệm chứ tiệm này không có hiểu gì về lá cờ đỏ và cũng không có bán điện thoại của công ty này.

Thế là chúng tôi kéo nhau ra gỡ bảng quảng cáo có lá cờ Việt cộng. Nhưng không có dễ dàng tháo gỡ bởi vì chất liệu của loại bảng quảng cáo này làm bằng chất keo dính rất chắc. May mắn thay là anh Joe Thạch đã có mang theo đồ nghề trong xe và cả ba người hì hục vừa gỡ vừa gọt ra từng miếng nhỏ cho tới khi cả tờ quảng cáo lớn biến mất.
Chúng tôi kính mong quý đồng hương hãy cảnh giác với những chiêu trò của Việt cộng là dán quảng cáo có cờ Việt cộng bên cạnh lá cờ Vàng của người Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta trong khu vực có người Việt sinh sống ở những doanh nghiệp không phải do người Việt làm chủ. 

Bởi vì hầu hết những người Việt thì đã dư biết là lá cờ Việt cộng là điều không thể chấp nhận được ở trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản bất cứ nơi đâu. Chúng tôi cũng mong chia sẻ kinh nghiệm này để quý đồng hương cũng luôn để ý đến môi trường xung quanh mình và nếu có thấy cờ của Việt cộng thì hãy báo cho tổ chức cộng đồng địa phương để cùng nhau hạ cờ máu như chúng tôi đã đồng tâm hiệp lực làm hôm nay. Những chủ doanh nghiệp thường thì họ không biết cái cờ nào là cờ nào cả nhưng trong trường hợp hôm nay. Do đó, chúng ta hãy nhẹ nhàng giải thích cho họ quan điểm của cộng đồng tỵ nạn cộng sản và thường thì họ rất vui lòng hợp tác dẹp bỏ cờ cộng sản. Nhưng nếu lỡ như họ không chịu hợp tác thì chúng ta cứ việc chụp hình và kêu gọi đồng bào mình hãy cùng nhau tẩy chay doanh nghiệp đó và nếu cần thiết thì hãy biểu tình.

Chúng tôi xin cám ơn quý đồng hương Việt Nam đã hợp tác chặt chẽ với Tổ chức CDVN Massachusetts để bảo vệ cộng đồng chúng ta luôn luôn vững mạnh và không để Việt cộng thâm nhập với những chiêu trò làm lợi cho cộng sản.
Xin mời quý vị hãy vào video trên youtube qua kênh của Chau Kelley có tựa đề là "CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017"để theo dõi toàn bộ quá trình hạ cờ Việt cộng và xin cám ơn quý độc giả đã đọc bài, like và chia sẻ!  Sau đây là đường dẫn link trực tiếp:

YouTube : CDVN Mass hạ cờ Việt cộng tại tiệm tạp hóa ở Boston, MA - Sat Nov 18, 2017



Bảo Châu Kelley tường thuật từ Level5 Media
Note: có vài hình ảnh chụp bởi anh Joe Thạch.



_
__._,_.___

Posted by: hungthe <
Viewing all 674 articles
Browse latest View live